Khi Lục ca dốc tuột khỏi túi, miệng vết thương băng huyết, cái mặt đen sạm thoạt trắng bợt đến ba .
Lúc mơ mơ hồ hồ kéo dậy, Lục Vĩnh Hạo trầy trật mở banh mắt, phát hiện thấy đang một cái giường mềm mại bự tồ, còn hai ả gái Tây mặc mỗi cái su-chiêng đang xử lý vết thương.
Cũng chẳng đựng trong bình sứ trắng mấy cô ả cầm tay là cái quái gì, nhỏ lên vết thương tý lạnh, mà dễ chịu dữ lắm. Lục Vĩnh Hạo mất m.á.u nhiều thật đấy, nhưng chẳng chịu chậm trễ tý nào trong việc nháy mắt gã đến hai em gái Tây dáng bốc lửa , thể xốp hình trụ hạ liền sung huyết, lập tức từ trong lớp áo lót vây quanh ló đầu .
Mẹ ôi, áo n.g.ự.c bé đến thế thôi là cùng chứ gì? Hai cái bầu v.ú bự thây lẩy sắp trượt đến nơi kìa!
“Em gái ơi, dáng em đỉnh chóp quá, hiểu gì em?” Lục Hạo Thiên thả dê be be nửa chống dậy mà hỏi.
Cơ mà hai cô em cứ như là điếc, chăm chăm cúi đầu xử lý vết thương cho gã, thậm chí lúc Lục Vĩnh Hạo mang ý xa cố tình nhích dùng món đồ chơi cọ quẹt đùi non của một em trong đó, em gái vẫn thể mặt đổi sắc, đem thứ đồ chơi đang nhếch lên ném sang một bên cứ như đẩy quả cà tím.
Loại cảm giác thèm đếm xỉa làm trái tym đàn ông chân chính của Lục Vĩnh Hạo tổn thương nha. Cái chốn quỷ tha ma bắt nam thì động kinh, nữ thì lãnh cảm, là chỗ cho mấy thằng ngu ?
Gã nữa vật xuống giường lớn, hai con mắt bất động thanh sắc đánh giá bốn bên. Căn phòng thoạt cổ quái, bốn phía đều bọc trong da thú ánh vàng, cũng là cửa, là cửa sổ. Từ đỉnh giường lớn rủ xuống mấy hạt châu vĩ đại to như trái bóng da, phát thứ ánh sáng dịu êm.
Đợi đến lúc hai cô nàng rốt cuộc băng bó vết thương tử tế, sửa soạn rời , Lục Vĩnh Hạo mới phát hiện rằng ngay tại vách tường ở vị trí giường hé một khe hở.
Có cửa ! Lục Vĩnh Hạo túm nắm băng gạc trộm nhét trong tay lên, kéo nhanh chóng gập , một bước dài lủi xuống giường, dùng dải vải trong tay quấn siết lấy cổ ả đàn bà cùng, tiếp đó đẩy cô , cũng nhoi cửa phòng.
“Tránh cả ! Không tao siết c.h.ế.t ả.” Lục Vĩnh Hạo đúng là chơi . Gã xuống tay với khí lực g.i.ế.c chóc, thít cho ả đàn bà đỏ lựng mặt lên, hai tay liều mạng cào cổ .
Lính gác bên ngoài hai mặt , một trong đó hẳn là báo tin cho lão đại .
Chỉ trong chốc lát lâu, một kẻ từ đầu hành lang sải bước tiến .
Tên cao lớn dị thường, khoác tấm trường bào đen, một mái tóc dài vàng óng cứ thế rủ xuống dài chấm đất. Khuôn mặt nọ trái tuấn tú, chói lọi phong cách hoa lệ đang thịnh hành bên Nhựt Bổn với xứ Hàn Xẻng củ sâm. Mỗi tội hai con ngươi ánh vàng đó quá giàu vẻ nghiệt ngã, ngược khiến còn chú ý trông tướng mạo nữa.
Lục Vĩnh Hạo dựa hai con mắt nọ mà nhận vị chính là lấy xác luyện tài thiện xạ, độc cơ chứ? Bộ định sắm vai hoàng đế lão tử săn b.ắ.n mùa thu ? Còn là nhân vật phụ vai thỏ chắc?
Nghĩ đến đó Lục Vĩnh Hạo càng sức ghìm chặt cô nàng trong lòng: “Mau tránh cho tao, tao g.i.ế.c c.h.ế.t ả bây giờ!”
Trong nhận thức của đại ca xã hội đen Lục Vĩnh Hạo thì khi ở mặt thuộc hạ, cho dù thổ huyết đến nơi cũng ráng mà cứng rắn. Làm đại ca là dám đảm đương, bằng thể đổi lấy tấm lòng cúc cung tận tụy của đám đàn em chứ.
Cô em dáng ngon như , thằng oắt tóc vàng chơi mấy . Một ngày nên nghĩa chồng vợ, mắt thấy đàn bà bóp c.h.ế.t đến nơi mà cứu thì còn bon chen cái con kẹc gì nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oan-no-tinh-duyen/chuong-3.html.]
Gã đàn ông quan sát thế trận Lục Vĩnh Hạo bày , vẻ mặt cứ gọi là bình thản, chỉ với ả đàn bà nọ một câu: “Còn nên làm gì ?”
Lục Vĩnh Hạo trực tiếp cảm nhận thể trong n.g.ự.c cứng đờ một cái, một luồng ấm nóng văng lên mu bàn tay gã, tiếp đó ả đàn bà trong n.g.ự.c gục đầu xuống.
Lục ca nghiêng đầu một cái: Của nợ lắm! Cô em rõ ràng cắn lưỡi tự vẫn!
Cô em cũng quá can trường . Đừng khinh ẻm là đàn bà, dựa năng lực chấp hành cộng thêm dũng khí cảm tử , Đông Anh hội của bọn gã tuyệt đối xứng đáng làm đường chủ á!
Vừa ! Đã thấy vị đằng nhẹ nhàng câu lên một cái, giường khảm ngà voi liền văng hết sức luôn! Những kẻ rốt cuộc là loại nào, giỏi dám chơi theo luật Trái đất một thử xem?
Lục Vĩnh Hạo lúc suy sụp đẩy t.h.i t.h.ể , vung tay đoạt lấy bội đao của gã thị vệ bên cạnh bổ về phía thằng oắt tóc vàng .
Gã kỳ lành ít dữ nhiều. Đã thế thì g.i.ế.c một mạng lời một mạng, đường xuống suối vàng cũng đỡ lẻ loi.
Cơ mà một đao bổ , đến sợi tóc cũng thèm rối, giơ hai ngón tay to dài kẹp tức thì.
Trận đánh sáp lá cà đó Lục Vĩnh Hạo thua tâm phục khẩu phục.
Thằng oắt khi thong dong tháo khớp hai tay gã, ung dung đem gã vác lên vai, đem gã ném trở về cái giường bự chảng trong phòng.
“Chúng mày rốt cuộc là loại gì, nó chứ rốt cuộc đây là chỗ quái nào!”
Cơn đau do trật khớp kích cho gã đổ đầy đầu mồ hôi. Cứ coi như sẽ chết, gã cũng làm quỷ cho minh bạch chứ!
Thằng đàn ông tóc vàng chậm rãi cởi vạt áo gã, bằng giọng đấu dịu:
- Ta là vương tử thứ hai của đương kim Thánh Hoàng, phong Vương ở Ác Hổ chi Uyên (vực Ác Hổ). Ngươi phát hiện đất phong của thì dĩ nhiên là con mồi của . Nơi đây là thành lũy của , mà ngươi thì ở trong phòng , sinh hạ cho một đứa con trai đầu lòng.”
Thằng thần kinh coi như bạn tri âm của . Lục ca đây cũng thèm thằng cu đến phát rồ, tuy nhiên vẫn sáng tạo bằng vị nhá!
Lục Vĩnh Hạo chịu đựng cơn đau dữ dội, đáp:
- Anh giai , phía hết xài tìm thằng chích ngừa hở? Thôi , sắp xếp mấy em đỏm dáng một chút, bố thông cảm cho cái sự liệt dương của mày, giúp mày b.ắ.n một phát !
Cơ mà nhanh gã nổi nữa!
Nhị vương tử nọ tuột tấm trường bào , lủng lằng giữa cặp giò dài miên man là thứ đồ chơi quái gì ?