Oán Nợ Tình Duyên - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-08-04 13:34:33
Lượt xem: 190
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếp theo, giống như , khi thắp hương, lễ lạt xong xuôi và Long đầu đại ca huấn thị vài câu thì trời cũng tối đen. Lục Vĩnh Hạo tới một bar gã mới mở.
Lúc dẫn đầu nhóm vũ nữ trong bar chính là cô tình nhân mới của gã, cô nàng chuẩn mẫu n.g.ự.c tấn công m.ô.n.g phòng thủ. Chậc, chậc, xem cặp m.ô.n.g phì nhiêu kìa! mới liếc mắt cảm hứng cày cấy chờ ngày cô ả sinh cho thằng cu .
Lục Vĩnh Hạo dự định hôm nay sẽ giải trí ở đây thâu đêm cho nên bao nguyên một phòng thượng hạng lầu hai, dự rằng đêm nay sẽ tha hồ cuồng nhiệt cùng cô em lẳng lơ.
Ai thằng Vu Lão Lục, bình thường hẳn sớm tót đến ôm trái ấp các em xinh tươi, hôm nay kè kè bên gã một tấc rời.
Lục Vĩnh Hạo móc vật phẩm từ nội y chữ T in hình hot girl đầy quyến rũ của , trừng mắt với đàn em: “Nhìn cái đệt gì mà , bên tự lôi hàng mà xử. Đừng lượn lờ mặt ngứa mắt tao”.
Vu Lão Lục mặt như khỉ ăn ớt, nhăn nhó :
- Đại ca, lão thầy bói tà đạo ý, , hôm nay lúc em xử lão, đánh cho lão tan tác thì lão bảo em hôm nay huyết quang tai ương. Mà nhé, đúng chóc, buổi trưa lúc lên xe, thế quái nào em hàng rào thép ở bãi đỗ xe cào cho một nhát rách da ứa máu. Lục ca, em trông chừng cho , vạn nhất cái thằng già nọ mồm mép ăn mắm ăn muối trúng, lúc đó bên cạnh chẳng ai thì làm ?
Đừng coi thường thằng Vu Lão Lục , bình thường tí lằng nhằng, lèm bèm như đàn bà nhưng bất thình lình những thời khắc quyết định thể đắn đo quyết tử nhảy chắn đạn cho Lục Vĩnh Hạo.
Lục Vĩnh Hạo cũng rõ tính cách Vu Lão Lục, lo lắng của xong cũng chút cảm động, đó giơ chân đá bay thằng chướng tai gai mắt sang một bên.
Hừ, lên đường? Ai bản lĩnh thể cho gã ‘lên đường’? Từ 14 tuổi đến nay gã lăn lộn đầu đường cuối hẻm lớn lên, vết sẹo nào là do đao thương s.ú.n.g đạn gây nên . Nếu thực sự là trả thù, gã cũng chả coi là gì sất.
Uống lắm cho nên Lục Vĩnh Hạo xòe xòe rào rào. Bởi vì quán Bar vốn là bãi đậu xe ngầm cải biến theo phong cách Gothic kinh dị cho nên đến nhà vệ sinh cũng khác thường, bồn cầu là một cái đầu lâu to đùng há ngoác miệng, hân hạnh chào đón các sản phẩm thải loại của các quý khách hàng.
Lục Vĩnh Hạo thấy tức bụng, liền tuột quần bồn cầu đen ngòm, ngoài vẫn thấy Lão Lục loanh quanh luẩn quẩn ngoài cửa buồng, gã khỏi bực , nhíu mắt.
Vu Lão Lục thấy ánh mắt nguy hiểm của đại ca, vội vàng giải thích: “Đại ca, sắp đến 12h đếm , em là sợ thằng điên nào núp trong wc đánh lén!”
“Ám! Ám cái đầu mày ! thập thà thập thò như con rùa con, ló cái đầu rùa đây coi, ông nhét cho đầy mồm c*t nhé con”, xong gã lên, kéo quần chuẩn đạp cho đồ con rùa một nhát cảnh cáo.
Không ai chú ý đến chiếc kim dài của đồng hồ hình đầu lâu xương chéo từ từ nhích đến chỉ đúng 12h, đột nhiên bồn cầu màu đen phát ánh sáng mờ mờ, mà vầng sáng đó càng lúc càng rõ hơn.
Ngay lúc Lục Vĩnh Hạo phát hiện , đầu gã liền cảm thấy một lực hút cực mạnh, giống như đôi bàn tay khổng lồ kéo tuột phía trong bồn cầu…
Theo bản năng, Lục Vĩnh Hạo chới với tay túm thứ gì để giữ , một bàn tay gã nắm chặt lên thành bàn cầu, nỗ lực nhoi lên, chống sức mạnh đang hút gã xuống.
Có lẽ Vu Lão Lục cảnh tượng kì quái dọa cho hoảng vía, chỉ vớ bừa lấy cái thông toilet làm bằng cao su bên cạnh, chắc định đem nó hút đại ca .
“Mẹ kiếp! chọn tới chọn lui chọn ngay thằng dở làm tử, mày đường lấy tay kéo ?”
Lục Vĩnh Hạo chỉ kịp nghĩ như thế Vu Lão Lục dùng cây thông bồn cầu triệt để nhấn sâu tít bên trong, lời cuối cùng gã , là tiếng Vu Lão Lục gào khản cả cổ: “Lục ca, nhớ nhịn thở một chút, em tìm đào bồn cầu lên…”
Thoáng cái, hình ảnh Vu Lão Lục đang cuống quýt cùng âm thanh gào thét của tên trung can nghĩa đảm nhanh chóng biến mất, gã chỉ cảm thấy thể ngừng rơi xuống, rơi xuống… Cuối cùng “bùm” một tiếng, gã rơi tõm một vùng nước.
May mắn, Lục Vĩnh Hạo giỏi bơi lội, ngay khi rơi xuống lập tức nín thở, vùng vẫy vài cái nổi lên mặt nước. Đây là một hồ nước rộng lớn lọt giữa thảo nguyên yên tĩnh trống trải.
Trên mặt hồ ngoại trừ cái đầu nhấp nhô của gã chỉ một cây gậy cao su thông toilet bập bềnh bập bềnh.
Lục Vĩnh Hạo tóm lấy gậy thông bồn cầu, bơi bờ.
Lát nữa gã mà tìm Vu Lão Lục, bắt thằng đó nuốt hết cây gậy cao su thì gã mang họ Lục. Ướt sũng ướt sĩnh bò lên bờ cỏ mới phát hiện chiếc quần yêu cái bồn cầu quỷ quái hút đến tận nơi nào mất .
Hít sâu, thở đều đặn một hồi, lấy bình tĩnh Lục Vĩnh Hạo mới suy tính cẩn thận. Chuyện tất cả đều cực kì hoang đường.
Lục Vĩnh Hảo cho rằng trăm phần trăm thằng đểu nào lén bỏ bột trắng rượu gã uống, thế nên đầu óc gã mới kích động sinh ảo giác rằng cái bồn cầu hút thẳng đến bờ hồ …
, tuy gã tên nghiện ma túy nhưng cũng từng dùng đến thuốc lắc, cảm giác lúc dùng thuốc cũng tà dị như bây giờ á.
Gã tiếp tục về phía vài bước, càng càng chắc chắn đây tuyệt đối là ảo cảnh hoang đường, thế nào từ xa xa phía xuất hiện một đội binh giáp lấp lánh đang phi mã về phía ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oan-no-tinh-duyen/chuong-2.html.]
Mà thứ họ cưỡi, giống như hổ mà cũng hẳn là hổ, mấy con thú cưỡi bộ lông vàng ánh kim, vằn đen, hình to bằng voi, bốn chân đều móng vuốt sắc nhọn, khi chạy mỗi nhấc chân đều vẩy lên cả nắm đất bụi. Trong đất bụi mù giời, đám ác thú rít gào nhanh như sét chạy đến mặt gã.
Đám quái thú hẳn là huấn luyện, kị sĩ hô lệnh tự giác nghiêm chỉnh , móng vuốt cào cào mặt đất.
Kị sĩ đầu cưỡi quái thú lông trắng như tuyết, vị mặc một bộ kim giáp, mặt nạ bằng vàng khối che nửa mặt chỉ lộ đôi mắt màu vàng hẹp dài. Lúc đôi mắt đó đang chằm chằm hình xăm Lục Vĩnh Hạo, ánh mắt sắc tựa d.a.o cứ như khoét da khoét thịt gã.
Lục Vĩnh Hạo mặc dù mặc quần nhưng khí thế đại ca giang hồ hề giảm bớt. Gã cởi áo sơ mi, quấn quanh eo, vẫy vẫy cây gậy cao su thông toilet về hướng kị sĩ mặc kim giáp: “Bạn hữu, kỵ thú thích lắm nhỉ, cho tớ thử cưỡi một hai vòng xem thế nào nào?”
Vị kỵ sĩ cây thông toilet tay gã, đột nhiên rút trường kiếm bên , lập tức cây gậy đầu cao su trong tay gã rời thành hai nửa.
Một làn gió lạnh vút qua bàn tay gã, nhất thời hiện vài vết m.á.u mỏng manh. Lục Vĩnh Hạo ném nửa cây gậy còn về phía kỵ sĩ, xoay co cẳng chạy.
Tổ tiên sư nó chứ! Đây trăm phần nghìn mộng. Với những kẻ sống cùng đao kiếm, mùi m.á.u một sức gợi cực lớn, mũi đao lạnh băng thập phần sát khí, trực giác cho gã: Chạy nhanh!Chạy khẩn trương!.
Do Lục Vĩnh Hạo thành danh quá sớm cho nên bọn lâu nhâu tiểu chỉ đại ca Lục Vĩnh Hạo uy phong lẫm lẫm, áo bay bay trong gió, mặt lạnh như tiền, phất nhẹ tay một cái đối thủ tay đứt chân gãy như thường.
Kỳ thật, Lục Ca còn thủ đoạn nho nhỏ cất kín.
Hồi còn bé mất sớm, gã đơn độc một kiếm ăn cả đám côn đồ dồn đuổi ngõ hẻm đánh đập.
Thường là dần đến thê thảm, ngay quả oan hồn gã cũng dám nửa đêm hiện về nhận con. Vì Lục Ca khi luyện một chiêu “Lăng Ba Vi Bộ” thể tính là tuyệt học, chỉ cần đánh chết, cặp chân dài guồng một phát nhanh như chớp vút trốn.
Tựa như hiện tại, Lục Ca quanh hông quấn chiếc áo sơ mi, hình ngăm đen cuồn cuộn cơ bắp, nổi bật đầy quyến rũ giữa đám hoa cỏ dại xung quanh, giống như cơn gió đen lốc xoáy vù vù hướng về phía hồ chạy tới.
Xung quanh trống trải một nơi trú ẩn, Lục Ca chỉ còn hi vọng mong manh thể theo đường cũ mà thoát, tìm về đầu cái bồn cầu quỷ quyệt .
Kỵ sĩ phía ý đuổi theo, một kẻ bên cạnh hạ giọng hỏi: “Vương, thời gian, địa điểm đều chính xác, thêm vằn nó, hẳn chính là cực phẩm tẫn thú (thú cái cực phẩm) mà thánh thư nhắc tới, hạ nhân bắt nó trở cho ngài?”
Kỵ sĩ cưỡi bạch thú gì, đưa tay rút từ lưng hai mũi tên nhọn hoắt, kim quang lòe lòe. Bắt lên cung, một vệt kim quang vút phía .
Mũi tên thô dài bằng ngón tay cái lập tức xuyên giữa bắp chân Lục Vĩnh Hạo.
Gã rú một tiêng, nhưng thèm mà cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy. Trường hợp mà ngoảnh đầu, vẫn giữ vững phong độ chạy tới, thật đúng là khả năng ứng biến khiến thán phục.
Đáng tiếc uy lực tài hoa của gã kịp triển lãm mũi tên thứ hai phá tan, mũi tên thứ hai bay vút đây, thực xảo quyệt đem xuyên qua bàn tay Lục Ca, hoành tráng đóng đinh gã xuống bãi cỏ.
Lục Vĩnh Hạo theo quán tính ngã dập mặt xuống đất, nhưng danh hiệu Kim Bài đả thủ Đông Anh Hội làm cảnh, hùng nghiến răng toát mồ hồi lạnh mà coi mũi tên nhọn giống như cây tăm bình thường rút khỏi tay, quá hùng hảo hán!!! Đáng tiếc rút kiểu gì cũng . Mẹ kiếp, tên làm bằng thép xi măng! đ.â.m sâu đất, lay kiểu gì cũng suy chuyển.
Trong khi gã đang loay hoay gỡ tay , kỵ sĩ cưỡi quái thú đến gần. Vươn tay rút mũi tên gã , một tay còn túm lấy cổ gã nhấc lên.
Lục Vĩnh Hạo tóm đến vị trí ngang bằng kỵ sĩ nọ mới phát hiện chẳng những đám quái thú họ cưỡi kích thước khổng lồ mà ngay cả các kỵ sĩ cũng thể to lớn hơn thường.
Lúc , Lục Vĩnh Hạo bóp cho ngạt thở, mắt trợn tròn, hai vết thương m.á.u tuôn như suối, mùi m.á.u nồng nặc lập tức tràn lên. Khuôn mặt của kỵ sĩ mặt nạ bảo hộ che kín gần hết, chỉ lộ đôi mắt, hai tròng mắt màu kim trầm xuống, đưa ngón tay, cực kì ái cọ cọ lên cặp môi dày của Lục Vĩnh Hạo.
Ngay lúc đó, đội kỵ binh vốn yên lặng cách đó xa đột nhiên rối loạn hàng ngũ, mấy tên bỗng dưng tháo mũ giáp, sắc mặt ửng hồng, muồn vùng chạy lên phía nhưng mấy khác định lực tương đối cao trong đội giữ .
Người chuyện với kỵ sĩ cưỡi bạch thú cao giọng hô: “Vương, khí tức của tẫn thú quá mạnh, mấy thị vệ phá , định lực đủ dẫn đến thần trí rối loạn, nhất nên nhốt nó ”.
Người đàn ông mắt vàng gọi là Vương, xong khinh miệt Lục Vĩnh Hạo, mắng: “Dâm thú!”.
Dứt lời liền ném gã một cái túi làm từ vật liệu qua giống da mà cũng hẳn là da thú, treo lủng lẳng quái thú cưỡi.
“Dâm cái tiên sư nhà mày… f*ck, giỏi thả tao đấu tay đôi…”
Một phát dây rút kéo , đem hàng tràng ô ngôn uế ngữ buộc kín trong túi. Đội kỵ sĩ quất roi vun vút, nhanh chóng rời . Thảo nguyên rộng lớn mênh m.ô.n.g chìm yên tĩnh, chỉ còn cây gậy thông toilet gẫy rời thành hai nửa lẻ loi bơ vơ lẫn trong đám cỏ dại.
P/s: Khổ em Hạo, xuyên qua thì hoành tráng nọ, duy chỉ em xuyên với cái cây thông bồn cầu :))))))