Oán Nợ Tình Duyên - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-08-04 14:49:50
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày nay trộn ở chỗ Tam Vương tử , Lục Vĩnh Hạo sớm qua về vị Chiến thần Đại Vương tử trong truyền thuyết. Mỗi tội ở trong khu rừng rậm, bộ dạng quái dị của Đại Vương Tử lúc mới gặp nhất thời chẳng khiến gã thấy ăn nhập tý nào.

 

giờ đây, cảnh hàng vạn con rắn lao điên cuồng đập mắt, gã rốt cuộc cũng mơ hồ đoán  gã đàn ông giờ phút đương ôm cứng n.g.ự.c là kẻ nào .

 

Lách tới lách lui, rốt né thế nào cũng thoát khỏi ba thằng con đốn mạt nhà lão Thánh Hoàng !

 

Nỗi lòng ảo não của Lục ca, quả thật là khỏi . Có điều tay Đại Vương tử khôi phục hình , ngược cũng thú mặt phết. Trưng  bộ mặt đạo đức giả khiêm nhường, y cúi đầu hỏi: “Thân thể hiện tại ? Có khát ? Hãy chịu đựng một lát, tới nơi quân trú  thì sẽ tìm y sư đến giải độc cho ngươi.”

 

Lục Vĩnh Hạo  mở miệng, thế nhưng cảm giác tê dại kỳ dị nổi lên. Lời độc địa văng chẳng , ngược nước miếng từ miệng rớt xuống tồ tồ.

 

Tuấn Hải Vương đưa tay lau khóe miệng ướt át của gã, cởi áo choàng  xuống bọc kín mít lấy  Lục Vĩnh Hạo. Y thúc quái xà , lấy tốc độ càng gấp lồng lên chạy.

 

Nơi trú quân y cũng đại bản doanh quân chủ lực của Vực Ác Hổ, mà là một phân đội nhỏ do nhóm tùy tùng tín lập thành, bí mật án ngữ xa lắm bên cánh rừng đen rậm rạp.

 

Cả đám tay chân tín của Tuấn Hải Vương trố mắt há mỏ   Vương nhà bọn họ ôm một tẫn thú tóc đỏ bước xuống từ tọa kỵ. Cái khuôn mặt nay vẫn cứng nhắc lạnh lùng bây giờ hiện nên một loại biểu tình gì đó gần giống như yêu thương trìu mến.

 

“Nhanh, gọi quân y tùy tới đây”, Tuấn Hải Vương sải chân bước lệnh cho tùy tùng phía .

 

Khi y sư lưng đeo hòm thuốc chạy tới lều trại, thấy Vương của đang tự tay bưng nước, dùng khăn lụa cẩn thận lau vết thương đôi bàn tay của tẫn thú, liền cảm thấy hình như Vương trúng tà .

 

Giải độc rót miệng, thuốc bột bôi lên tay, Lục Vĩnh Hạo một thời gian dài mê man rốt cuộc cũng chút sức mở mắt. Lập tức gã thấy một đang nghiêng nghiêng cạnh , tay chống đầu, chăm chú tấm bản đồ da thú.

 

Lúc Tuấn Hải Vương tháo bỏ giáp trụ, một bộ trường bào màu trắng rộng rãi may từ loại vải lạ lùng nào đó. Vạt áo phía hé mở lộ cơ n.g.ự.c cuồn cuộn thoạt tương xứng chút nào với gương mặt phần âm nhu. Mái tóc đen dài dùng một chuỗi hạt vàng đơn giản túm , hờ hững tản mát nệm chăn trắng muốt.

 

Ngay khi Lục ca động đậy, đối phương phát hiện , đưa mắt , đó cúi xuống, chóp mũi dọc dừa cơ hồ cọ sát Lục Vĩnh Hạo: “Tỉnh hả? Trong thấy thế nào?”

 

“Cảm giác thật ”, y phục còn nguyên, trong lúc ngất xỉu thằng nào lợi dụng lột sạch quần áo, cảm giác đương nhiên .

 

Lục Vĩnh Hạo vươn tay đẩy đẩy, ý bảo ‘ giai , làm ơn tránh xa một chút ’.

 

Tuấn Hải Vương hiển nhiên so với hai thằng em bố láo của tính hơn nhiều, nhận Lục ca kháng cự lập tức quân tử dậy: “Mới ở trong rừng thể đúng là yếu ớt, lúc đó mục đích của ngươi là gì. Tình thế cấp bách mới dùng đến hạ sách, thật sự xin ngươi”.

 

Lục Vĩnh Hạo lúc mới hiểu , là do hành động nhịn đau cõng lên cây làm cảm động tên hoàng tử độc xà cho nên gã mới may mắn nhặt cái mệnh.

 

“Được , nếu vì khuôn mặt … tao đây thèm … coi như hôm nay mày xui xẻo, xem như là bù phát s.ú.n.g lúc đầu, chúng huề nhé. Đến đây chấm dứt nợ nần, cùng tạm biệt ân nhân thôi.”

 

Nhìn Lục Vĩnh Hạo khẩn trương , Tuấn Hải Vương kiềm chế vươn tay sờ lên mặt gã, nhưng cánh tay đưa nhất thời đổi ý thành dìu Lục Vĩnh Hạo lên: “Ngươi mê man một ngày, hẳn là đói bụng. Nhìn y phục của ngươi may từ vải vóc quý hiếm, hẳn là vốn từ nhà quý tộc Đế Tư Thánh Quốc nào đó đúng ? Chủ nhân của ngươi ? Tại mặc ngươi một lạc nơi hung hiểm như thế?”

 

Sở dĩ Đại Vương Tử mặc nhiên nhận định Lục Vĩnh Hạo là hoa chủ cũng vì tại đại lục tẫn thú thể s.i.n.h d.ụ.c lượng cực ít. Một trăm bé trai sinh nếu một tẫn thú coi như tỉ lệ cao. Cho nên dễ dàng cưới một tẫn thú chỉ thể nhà quý tộc giàu hiển hách. Mà thể hoành tráng đạt đến trình độ coi tẫn thú là tớ tùy ý sai sử thì chỉ duy độc gia tộc đế vương.

 

Chính bởi vì lượng tẫn thú quá hiếm cho nên tất cả đều nhận trọng trách sinh sản. Trừ phi mang huyết thống hoàng gia thì ít các trường hợp tẫn thú c.h.ế.t vì sản nạn. Các tẫn thú bình thường, bất kể xuất quý tộc ti tiện thì từ mười bốn tuổi nhận gánh nặng sinh đẻ. Từ đó bụng cứ hết xẹp phình, liên tục mang bầu sinh nở ngừng. Trong những nhà bình dân, việc mấy em cùng sử dụng chung một tẫn thú để khai chi tán diệp là chuyện bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oan-no-tinh-duyen/chuong-11.html.]

 

Lục Vĩnh Hạo thoạt cũng hơn hai mươi tuổi, tẫn thú đến tuổi còn chủ nhân là chuyện tưởng. 

 

chân lý nếu để Lục Vĩnh Hạo , gã mắng chửi đối phương đến tối mày tối mặt mới là chuyện lạ.

 

Lại còn chủ nhân nữa? Nghe mà giống đang miêu tả vật nuôi, cổ buộc xích, dắt tới lui dạo chơi thảm cỏ ?

 

Đương nhiên gã hiểu hai lúc là ông gà bà vịt, Đại Vương tử vốn nhã nhặn quân tử. Lục Vĩnh Hạo dứt khoát bịa đặt cho xong: “Vốn là theo chủ nhân tới đây hóng mát mà! Chẳng may nhất thời lạc, con còn cai sữa á, nếu việc gì khác nữa đây cũng dám quấy rầy ngài thêm. Ta còn con thơ đang khát sữa chờ ở nhà!”.

 

Nói dứt lời liền bày một bộ dứt áo .

 

Đại Vương Tử vẫn ung dung ở bên giường, ngữ điệu ôn hòa truy vấn tiếp: “Hành dinh chủ nhân ngươi hiện ở nơi nào? Ta đưa ngươi ”.

 

Lục ca vội vàng lắc đầu: “Ngươi mới lột xác còn nhiều mệt mỏi, chẳng nên vì một chuyện nhỏ mà vất vả bôn ba. Không cần phiền đến ngươi, tự về cũng ”.

 

Tuấn Hải Vương trầm mặc một lúc, gật gật đầu : “Vậy ngươi đại khái vị trí cho , vạn nhất chủ nhân ngươi đến tìm, còn để giải thích cho với ”.

 

Thật đúng là làm khó , tuy nhiên Đại Vương Tử cũng ý tứ áp giải nô lệ đào thoát, Lục Vĩnh Hạo lấp l.i.ế.m cho qua chuyện: “Là ở phía bắc cánh rừng , gần một thác nước , chủ nhân nhà ở đó”.

 

Vốn Lục Vĩnh Hạo tính toán, hai nhà trời nam đất bắc xa xôi cách trở khó gặp , nay tạo cơ hội cho cả thăm chú ba cuối cùng cũng là việc , coi như làm phúc cho nhà .

 

Lúc trốn mất, Tam Vương Tử hẳn là ăn bùn đáy hồ , nhưng đám tùy tùng của làm thể từ bỏ mục tiêu, nhất định đang truy tìm thủ phạm gắt gao.

 

Lấy tình huống hiện tại mà xét, ba nhà tranh đoạt con “gà siêu trứng” đến nỗi xung đột vũ trang. Bây giờ song phương nhân mã đụng độ trăm phần trăm là hết sức đỏ mắt. Cứ gọi là hừng hực khí thế, bên tặng bên một xà quyền, bên lập tức quật long vĩ đáp , đ.ấ.m đá tưng bừng. Nghĩ thấy hoành tá tràng.

 

Tuấn Hải Vương xong gật gật đầu, dậy tới với một tên lính cao to đen hôi  như cái cột điện đang lừng lững bên ngoài doanh trướng: “Lỗ Tháp, dẫn đầu đội kị binh Hắc Xà, tới thác nước cách đây năm trăm dặm, tìm bằng hành dinh đang đóng ở đấy, bất kể già trẻ g.i.ế.c sạch cho . Sau đó mang t.h.i t.h.ể ấu tử trở về doanh trại”.

 

Tên cột điện nọ xong mệnh lệnh thảm sát vô nhân tính như thế mà cứ bình tĩnh như , mắt thèm chớp, chỉ thấy cánh tay cường tráng vung lên, lập tức hơn chục kẻ phi cưỡi xà, giống như trận bão điên cuồng phóng .

 

Lục Vĩnh Hạo mà ruột gan c.h.ế.t lặng, vốn dương dương tự đắc bản là kẻ khôn ngoan lọc lõi, nhưng bây giờ suy xét tình huống. Trong đầu chỉ ý nghĩ hoảng hốt: chẳng lẽ… chẳng lẽ tên sớm gã chính là ‘gà siêu trứng’?

 

lúc , Đại Vương Tử xoay , vẫn ôn hòa khiêm nhường như nhưng lời thốt khiến khác rét mà run: “Mặc kệ chủ cũ của ngươi là ai, mặc kệ ngươi từng sinh bao nhiêu đứa con, tất cả đều quên hết. Từ hôm nay trở , Ta – Con trai của Thánh Hoàng Đế Tư vương triều, Vương của Cuồng Xà chi uyên mới chính là chủ nhân của ngươi”.

 

Cái đệt! So với bọn địa chủ ác bá xã hội cũ cường đoạt dân nữ còn sáng tạo hơn! Đám mới chỉ đạt trình độ bức tử trượng phu, áp đặt quả phụ là thôi, riêng vị đặc biệt ghê gớm, ngay cả con trẻ cũng tha.

 

Lục Vĩnh Hạo bình thường thích xem TV, Vân ca ngược thích, thường xuyên c.h.ế.t dí màn hình TV lớn, xem là xem cả ngày cũng .

 

Một chương trình Discovery về đám thú dữ ăn thịt, Lục ca đang cùng bố già cũng ghé mắt xem.

 

Có một chuyện khiến gã ấn tượng sâu sắc đến tận giờ: nếu trong đàn sư tử xuất hiện một con dám khiêu chiến và đánh bại con đầu đàn, đó thường thường nó sẽ cắn c.h.ế.t hết đám con của con đầu đàn cũ để đám sư tử cái chấm dứt luôn việc nuôi dưỡng đám sư tử nhỏ, mau chóng chuyển sang kì sinh sản để sinh con cho đầu đàn mới.

 

Mà hiện tại, hành vi của Đại Vương Tử  so với đám dã thú nọ chẳng khác biệt tý gì.

Loading...