Oan Gia Ngõ Hẹp Cứ Muốn Cùng Ta Săn Quỷ - Chương 6A

Cập nhật lúc: 2026-05-08 05:07:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Nghiên Thư lúc mềm oặt như rút xương, hai cánh tay vô lực buông thõng, cứ mỗi nhịp nhảy của Lục Chiêu, khuỷu tay vô tình đập nhẹ vùng eo bụng của đồng đội.

Cú va chạm bất ngờ đúng vết thương cũ ở hông khiến Lục Chiêu kịp đề phòng, một tiếng rên rỉ ngắn ngủi đầy áp lực đột ngột tràn khỏi cổ họng .

Thanh âm rên rỉ hỗn loạn và chứa đựng sự đau đớn rõ rệt, khác hẳn với chất giọng lạnh lùng, cứng nhắc thường ngày của .

“Lục Chiêu, ngươi làm ? Có chỗ nào thương ?”

Cái đầu còn đang choáng váng của Thẩm Nghiên Thư tiếng rên kích thích cho tỉnh táo trong phút chốc. Hắn bắt đầu quờ quạng, lung tung sờ soạng quanh eo bụng Lục Chiêu để tìm vết thương. trong cơn mê mang, lực đạo của vụng về đến mức giống như đang quấy rối hơn là quan tâm.

“Đừng nhúc nhích!”

Lục Chiêu hít hà một lạnh, vết thương nhấn trúng khiến đau đến mức mắt tối sầm , suýt chút nữa thì trượt chân khỏi mái ngói. Hắn nghiến răng, trở tay phát mạnh một cái m.ô.n.g Thẩm Nghiên Thư, giọng gằn từ kẽ răng: “Còn sờ loạn nữa là ném ngươi xuống thật đấy!”

Thẩm Nghiên Thư giật rụt tay , nhưng lòng bàn tay cảm nhận một sự dính nhớp, đỏ tươi đến rợn .

“Lục Chiêu, ngươi thương thực sự !” – Hắn đột nhiên vỡ lẽ điều gì đó: “Ta hiểu ... thảo nào chúng cùng uống mà ngươi ngất. Ngươi tự làm thương để dùng cái đau giữ lấy sự thanh tỉnh! Ngươi điên , m.á.u vẫn đang chảy kìa, mau thả xuống! Nếu băng bó ngay, ngươi sẽ mất m.á.u mà c.h.ế.t mất!”

“Nhanh lên, thả xuống!”

Thẩm Nghiên Thư phí công giãy giụa, nhưng cơ thể yếu ớt của lúc chẳng khác gì một con cá mắc cạn, càng vặn vẹo càng khiến gánh nặng vai Lục Chiêu thêm trầm trọng. Hắn thể thấy sắc mặt và đôi môi Lục Chiêu trắng bệch như tờ giấy, chỉ cảm thấy cánh tay đang giữ c.h.ặ.t c.h.â.n đang run rẩy nhẹ.

Vút!

Ngay lúc đó, một luồng âm phong lạnh lẽo ập đến từ phía .

Đám tay đ.ấ.m từ tiệm đồ cổ đuổi sát tới nơi như những bóng ma quỷ mị. Khoảng cách giữa hai bên đang thu hẹp một cách đáng sợ. Ánh mắt chúng trống rỗng, lạnh nhạt, động tác phối hợp cực kỳ ăn ý. Phát ám tiêu tinh chuẩn và tàn nhẫn chứng minh bọn chúng tuyệt đối hạng tay chân tầm thường, mà là những t.ử sĩ nuôi dưỡng chuyên nghiệp để g.i.ế.c .

AN

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oan-gia-ngo-hep-cu-muon-cung-ta-san-quy/chuong-6a.html.]

Thính giác của Lục Chiêu vốn nhạy bén cực kỳ, nhưng vì mất m.á.u và gánh thêm một nên phản ứng chậm mất nửa nhịp. Hắn chỉ kịp nghiêng theo bản năng, một quả ám tiêu đen nhánh cắm phập vai .

"Ư..."

Hắn nghiến răng chịu đựng, cố sức giữ chặt Thẩm Nghiên Thư đang vắt vai trái để y văng ngoài. Thế nhưng, trọng tâm mất, đôi chân vốn vững chãi của Lục bộ khoái trượt dài lớp ngói trơn tuột. Cả hai như hai con rối đứt dây, lộn nhào từ mái hiên chênh vênh xuống đất trong tư thế đầy chật vật.

Lục Chiêu tỉnh dậy giữa một mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt nồng nặc. Vừa mở mắt , đập mắt là những thanh xà nhà bằng gỗ cổ xưa. Hắn định nghiêng đầu để quanh thì đột nhiên va một ánh mắt nóng rực ngay sát giường, khiến " bỏng" đến mức tỉnh táo .

Thẩm Nghiên Thư đang một chiếc ghế đẩu nhỏ, kê sát sạt giường bệnh của . Hai tay y yên phận mà cứ vặn vẹo , đôi mắt thì ướt át, sáng rỡ một cách quá mức, cứ thế trân trân chớp mắt.

Cái ánh mắt ... dính như nhựa, mà cũng trung thành như một con ch.ó nhỏ đang canh chừng khúc xương .

Lục Chiêu bực bội lên tiếng, giọng còn khàn đặc cơn trọng thương: "Thu hồi cái biểu hiện đó . Ta c.h.ế.t, đừng làm cái mặt như đưa đám thế."

Thấy tỉnh , Thẩm Nghiên Thư vui mừng khôn xiết. Y chẳng những mấy lời lạnh lùng đuổi khéo, ngược còn sáp tới gần hơn, chộp lấy tay . Ngữ khí chân thành đến mức gần như khoa trương:

"A Chiêu, ngươi rốt cuộc cũng tỉnh ! Từ nay về cái mạng của là của ngươi! Núi đao biển lửa, lưỡng lặc sáp đao (đâm đao sườn), Thẩm Nghiên Thư tuyệt hai lời! Chúng từ nay về chính là 'Ứng Thiên Song Nhận', là ruột thịt, cả đời sinh t.ử rời, vĩnh viễn phản bội!"

Lục Chiêu định rút tay về nhưng vì mất m.á.u quá nhiều nên sức lực còn bao nhiêu. Nghe xong những lời thề thốt hệt như đang "cầu " của tên đồng nghiệp dở , cảm thấy nổi hết cả da gà da vịt dọc sống lưng.

Lục Chiêu nhắm mắt , hít một thật sâu để đè nén cơn đau âm ỉ từ bả vai truyền đến, thanh âm khàn khàn đáp:

“Không độc, mà là tin bất cứ thứ gì ở kinh thành , nhất là những thứ dâng tận tay một cách quá mức ân cần.”

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo lên trần nhà: “Ngươi tưởng chưởng quầy của một tiệm đồ cổ lớn như Cảnh Ngọc Hiên thật sự rảnh rỗi đến mức rót cho một gã sai vặt ? Hắn càng cung kính, tâm tư càng bẩn. Huống hồ, mùi trầm hương trong phòng đó quá nồng, nồng đến mức che lấp cả mùi vị tự nhiên của . Chỉ kẻ đầu óc bã đậu như ngươi mới cảm thấy đó là sự tiếp đãi nồng hậu.”

Thẩm Nghiên Thư thì rụt cổ , sờ sờ mũi vẻ hối , nhưng nhanh chóng khôi phục dáng vẻ tò mò: “Ra là ... Ta cứ tưởng do khứu giác của ngươi thính như... khụ, ý là ngươi quá nhạy bén. Vậy còn vết mực tím tay áo lão già đó? Lúc ở mật thất thấy ngươi chăm chú lắm.”

Loading...