Để kéo dài thời gian, lão chưởng quầy mở lời: “Món đồ , khách quan ‘trường mắt’ (giám định) là ‘ tay’ (bán đứt)?”
Thẩm Nghiên Thư thu hồi vẻ lười biếng, nghiêm nghị hỏi : “Trường mắt thì thế nào? Mà tay thì ?”
“Nếu ngài gấp rút bán đứt, thì giá là thế .” Lão chưởng quầy xòe ba ngón tay: Ba trăm lượng.
“Còn nếu là trường mắt...” Lão cố ý kéo dài giọng, dư quang khóe mắt ngừng quan sát biểu cảm của Thẩm Nghiên Thư.
Nước trong chén hề lay động, nhưng trong lòng Thẩm Nghiên Thư sớm dậy sóng. Hắn nóng lòng lão già định giở trò gì tiếp theo: “Trường mắt thì thế nào?”
“Nếu là trường mắt, bản tiệm sẽ cấp giấy giám định, thu phí một trăm lượng bạc ròng.” Lão chưởng quầy thu tay , nụ mặt cũng nhạt vài phần, lộ sự tính toán: “Chiếc gương đồng lưu đây. Ba ngày , ngài đến nhận cả vật gốc lẫn giấy giám định.”
“Ba ngày! Đồ vật còn lưu ? Đây là cái quy củ gì thế?!”
Thẩm Nghiên Thư vốn đủ kiên nhẫn với những trò vòng vo tam quốc . Hắn hận thể tóm lấy cổ áo lão chưởng quầy, lôi hết đống tâm địa gian trá trong bụng lão mà nắn cho thẳng, hoặc đơn giản hơn là lôi cổ về phủ nha quăng cho vài chục bản tử, xem lão khai thật .
Một bàn tay rắn chắc như gọng kìm ấn lên vai Thẩm Nghiên Thư, đè chặt cái tư thế định hất bàn của . Lục Chiêu đặt mạnh bát cạn xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ vang lên khô khốc, gằn giọng:
“Muốn chúng để đồ vật , chưởng quầy cũng nên đưa chút thành ý và bản lĩnh thực sự chứ?”
Lão chưởng quầy vốn là kẻ duyệt vô . Lão nhận ngay gã "sai vặt" hành sự vững vàng, khí chất át cả vị công t.ử bột , chắc chắn trong nha môn cấp bậc cao hơn một bậc. Lão khẽ thầm trong bụng, mỉa mai hai kẻ nghiệp dư đóng giả phá án mà sơ hở đầy , nhưng bên ngoài vẫn tiếp tục tung chiêu thử thách:
“Như thế thì dễ chuyện . Cảnh Ngọc Hiên thể đầu kinh thành, ngoài vị chủ nhân thì danh tiếng và năng lực định giá của chúng cũng hư danh.”
Lão chỉ tay chiếc gương: “Mặt gương đồng là vật yêu thích của Giám chính Tư Thiên Giám tiền triều — Viên Uy, đồn thể soi thấu âm dương hai giới. Năm mươi năm , nó theo vị đại nhân đó quan tài. Thế nhưng, vị đại nhân ... hậu duệ! Vị công t.ử đây là vật tổ tiên truyền , chẳng lẽ là khinh trong điệm hiểu ?”
Manh mối xuất hiện! Quả nhiên là đồ vật từ mộ chui lên.
“Chưởng quầy là sáng suốt, cũng thẳng.”
Lớp vải thô sơ giấu nổi uy áp đang tỏa từ Lục Chiêu. Ánh mắt sắc lạnh như xích sắt, đóng đinh lão chưởng quầy tại chỗ:
“Thứ đúng là đồ gia bảo, lai lịch thế nào tiện , nhưng quả thực đang giá cao để mua. Anh em sợ ép giá nên mới đến đây dò đường .”
Nụ nịnh nọt mặt chưởng quầy biến mất sạch sành sanh, cuộc giao phong thực sự chính thức bắt đầu. Lão lạnh lùng đáp: “Khách quan yên tâm, quy củ của Cảnh Ngọc Hiên từ đến nay chỉ giám bảo, hỏi duyên pháp (nguồn gốc).”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oan-gia-ngo-hep-cu-muon-cung-ta-san-quy/chuong-5b.html.]
"Rầm!"
AN
Lục Chiêu ném một thỏi bạc trắng bóng xuống bàn, lực mạnh đến mức khiến mặt gương đồng cũng rung lên bần bật. Hắn thẳng mắt lão chưởng quầy, gằn từng chữ:
“Một trăm lượng. Ta cần giấy giám định, chỉ : Dùng chiếc gương , làm thế nào để g.i.ế.c !”
Căn phòng vốn dĩ chỉ thoang thoảng mùi trầm bỗng chốc trở nên ngột ngạt như một nấm mồ.
Gương mặt lão chưởng quầy còn vẻ nịnh nọt của kẻ làm ăn, nó vặn vẹo, co rúm như tờ giấy Tuyên Thành vò nát đột ngột giãn thành một nụ rùng rợn.
“G.i.ế.c ?”
Hai chữ thốt , Thẩm Nghiên Thư còn trụ vững. Thân hình lảo đảo đổ gục xuống sàn như một con búp bê đứt dây cốt. Lục Chiêu nghiến răng, cố vùng vẫy thoát khỏi sự khống chế của cơn choáng váng đang cuộn trào để lao đến đỡ lấy đồng đội, nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm cổ tay lạnh toát của Thẩm Nghiên Thư, cả thế giới của cũng bắt đầu đảo lộn.
Vị m.á.u tanh từ đầu lưỡi c.ắ.n nát át nổi sức mạnh của thứ mê d.ư.ợ.c quái quỷ . Tầm của Lục Chiêu nhòe , gương mặt lão chưởng quầy phân tách thành những bóng chồng quỷ dị, xoay mòng mòng như một lốc xoáy đen ngòm.
“G.i.ế.c hạng tiểu lâu la như các ngươi, cần gì dùng đến Đồng Thau Âm Thú Liên Hình Cung Văn Kính?”
Tiếng của lão chưởng quầy rít qua kẽ răng, sắc lạnh và gai như tiếng đao cùn cào mặt gỗ quan tài. Hắn còn giả vờ nữa, giọng rành rọt vẻ thanh mảnh của một kẻ nội quan thực thụ.
Lục Chiêu chỉ kịp thấy một bàn tay kiều diễm như tay hoa lan nhấc chiếc gương đồng lên, tiếng phân phó đứt quãng của lão: “Cẩn thận lục soát bọn chúng, xem còn cầm thứ gì nên lấy .”
Một chiếc khăn gấm rơi xuống mặt Lục Chiêu – chiếc khăn lão dùng để lau gương lau tay, như thể chạm bọn là một sự ô uế.
“Kéo mật thất.”
Đó là âm thanh cuối cùng Lục Chiêu thấy khi bóng tối nuốt chửng lấy . Những bàn tay thô bạo lôi xềnh xệch cơ thể và Thẩm Nghiên Thư qua khe cửa bí mật ẩn giá bách cổ, tiến nơi mà ánh sáng mặt trời bao giờ chạm tới.
Sau cửa mật là một cái thềm đá hẹp dài kéo xuống phía , khí âm lãnh ẩm ướt ập mặt, hòa lẫn với mùi m.á.u tươi đậm đặc và một mùi hương khói quỷ dị.
Lục Chiêu cả tê liệt cách nào nhúc nhích, chỉ thể nửa nhắm nửa mở mắt lén quanh gian mật thất .
Nơi gian lớn, bốn bức tường đục từng cái hốc tường dày đặc. Trong mỗi hốc tường đều đặt một khối thây khô, bộ xác c.h.ế.t đều ở tư thế quỳ, hai tay khoanh lưng, nửa và đầu ngẩng cao thẳng tắp.
Giống hệt tư thế của Kỳ Văn Sơn.