Tô Tiểu Hà dám ho he thêm câu nào, vội vàng hạ bút. Nàng hít sâu một , thần thái đổi. Tế hào bút trong tay nàng lướt nền vải Tùng Giang trắng muốt, những đường nét thoạt thì lộn xộn nhưng càng về càng hiện rõ một đồ hình quái dị.
Thẩm Nghiên Thư cuống cuồng túm lấy vạt áo rách tả tơi để che chắn, vành tai đỏ bừng lên như sắp nhỏ máu, lắp bắp mắng: “Cái gì mà 'cái ý tứ ', ngươi cho rõ xem, 'cái ý tứ ' rốt cuộc là ý tứ gì hả?!”
Chưa kịp để làm loạn thêm, Trần Thật chút kiêng nể mà đẩy cái tên đang giương nanh múa vuốt ngoài.
"Rầm!"
Cánh cửa phòng nghiệm thi đóng sập , cắt đứt khí thế của Thẩm Nghiên Thư. Hắn ngây hành lang, cơn giận bừng bừng lúc nãy bỗng tan biến, chỉ còn sự ngượng nghịu kỳ lạ khi riêng với Lục Chiêu. Hắn cũng hiểu nổi tại đột nhiên "nhạy cảm" quá mức với một câu vô thưởng vô phạt của Tô Tiểu Hà đến thế.
nửa nén hương , cửa phòng mở . Tô Tiểu Hà bước với bức họa hiện trường vụ án tay. Khi cả nhóm vây quanh xem, gian như đông cứng .
Đây đơn thuần là vẽ , mà giống như một màn tái hiện thời gian. Từng độ cong của khóe miệng Kỳ Văn Sơn cho đến những hoa văn yêu quái tinh xảo gương đồng đều hiện lên sống động như thật nền vải áo trong của Thẩm Nghiên Thư.
Tuy nhiên, khóe miệng Thẩm Nghiên Thư bỗng giật giật, chỉ tay khu vực điện thờ bức họa: “Chỗ ... ngươi vẽ hai chúng đang làm cái trò hả?!”
Tô Tiểu Hà nghiêng đầu quan sát kỹ tác phẩm của , thành thật đáp: “Vẽ sai mà. Lúc đó Thẩm đại ca và Lục đại ca rõ ràng là cùng nắm lấy chiếc gương đồng, hướng về mà cúi đầu bái xuống.”
May là nàng nuốt kịp hai chữ “phu thê” trong, nếu Thẩm Nghiên Thư chắc chắn sẽ dỡ tung nóc phòng nghiệm thi ngay tại chỗ.
"Xoẹt!"
Lục Chiêu lạnh lùng rút đoản đao, dứt khoát cắt phăng góc vải hình hai đang "đối bái" , đó thản nhiên đút trong n.g.ự.c áo .
“Loại hình ảnh lưu trong hồ sơ thích hợp.”
Hắn buông một câu xanh rờn sang chằm chằm những lỗ kim trán t.h.i t.h.ể Tô Tiểu Hà họa chỉnh. Những lỗ kim khi vẽ giấy mới lộ rõ hình thù: chúng bao quanh một ký hiệu kỳ lạ, trông giống như một con mắt phong ấn bởi chín sợi xích.
Trần Thật cầm bức họa lên, sắc mặt bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Lỗ kim tạo thành 'Cửu Tỏa Phược Hồn', còn chiếc gương ...” Gã chỉ hoa văn yêu quái gương mà Tô Tiểu Hà vẽ, “Sư phụ từng nhắc qua một loại tà vật từ Tây Vực truyền , gọi là Hư Vọng Kính. Kẻ c.h.ế.t gương sẽ thấy đường xuống hoàng tuyền, mà nhốt trong ảo mộng đẽ nhất của chính để làm 'thức ăn' cho gương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oan-gia-ngo-hep-cu-muon-cung-ta-san-quy/chuong-4b.html.]
Lục Chiêu nhướng mày, bàn tay vô thức chạm góc vải cắt trong n.g.ự.c áo: “Vậy nên kẻ Kỳ Văn Sơn c.h.ế.t, mà vĩnh viễn 'sống' trong chiếc gương đó để che giấu một bí mật nào đó về muối lậu?”
Bầu khí trở nên lạnh lẽo. Nếu đúng như , chiếc gương mà bọn họ đang giữ là vật chứng, mà là một cái bẫy c.h.ế.t đang chực chờ nuốt chửng linh hồn của bất kỳ ai soi nó.
Căn phòng nghiệm thi vốn đang chút náo nhiệt bởi màn "mượn áo" của Lục Chiêu, bỗng chốc rơi một hầm băng cực hạn.
Thẩm Nghiên Thư còn đang định mắng thêm vài câu về cái sự "đúng lý hợp tình" đầy giả dối của Lục Chiêu, nhưng khi thấy biểu cảm của Tô Tiểu Hà, lời đến đầu môi liền nuốt ngược trở . Hắn cùng Lục Chiêu và Trần Thật đồng loạt tiến về phía bàn gỗ.
“Thi bảy ngày, lấy tròng mắt.”
Sáu chữ đỏ bầm như những con rết vặn vẹo mặt giấy ố vàng. Điều rợn nhất là chất lỏng dường như vẫn còn "sống", nó mấp máy, tỏa một mùi tanh nồng đặc trưng của m.á.u pha lẫn với mùi mục rỗng của gỗ quan tài.
Trần Thật là phản ứng nhanh nhất, gã lập tức phắt phía nghiệm thi đài, chụp lấy cái kẹp dài, run rẩy lật mở hốc mắt của cái xác cháy đen.
“Không thể nào...”
Tiếng thốt lên của Trần Thật khiến tim của ba còn như rơi xuống vực thẳm.
AN
Đôi tròng mắt mà ban nãy Trần Thật khẳng định là vẫn còn " hảo tổn hao gì" lớp da cháy, giờ đây biến mất một dấu vết. Để hai hố đen sâu hoắm, trống rỗng, như đang trừng trừng hư vô.
“Vừa ... chúng đều ở đây.” Giọng Thẩm Nghiên Thư khàn , tay vô thức nắm chặt lấy chuôi kiếm, ánh mắt đảo quanh căn phòng kín mít một kẽ hở, “Cửa đóng, cửa sổ khép, ai đến gần cái xác ngoại trừ Trần Thật. Tại ... tại nó biến mất ngay mắt chúng ?”
Lục Chiêu gì, cúi xuống kỹ dòng chữ bằng m.á.u quyển nghiệm thi sách. Những nét chữ kéo dài như thể kẻ đang bò lết mặt đất trong cơn tuyệt vọng. Hắn đột nhiên vươn tay, chạm nhẹ trang giấy.
“Huyết vảy khô, chữ vẫn còn ấm.” Lục Chiêu lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt di chuyển từ quyển sách sang chiếc gương đồng đang đặt ở góc bàn, “Kỳ Văn Sơn c.h.ế.t đúng ngày thứ bảy. Sáu chữ là lời đe dọa gửi cho chúng , mà là một mệnh lệnh thực thi.”
Tô Tiểu Hà lúc mặt cắt còn giọt máu, nàng run rẩy chỉ chiếc gương đồng: “Lục đại ca... kìa, cái gương...”
Trong ánh nến chập chờn, mặt gương đồng vốn mờ đục bỗng trở nên trong vắt một cách kỳ lạ. Ở trung tâm mặt gương, nơi vốn là hoa văn yêu quái quái dị, giờ đây dường như hai đốm sáng nhỏ đang chuyển động, tựa như một đôi đồng t.ử đang xoay tròn, quan sát từng cử động của bốn bọn họ trong phòng.
Chiếc gương là vật chứng, nó chính là kẻ thủ ác đang hiện diện ngay giữa họ.