O Giả B Làm Thư Ký Nam Cho Vị Tướng Bạo Lực - Chương 40 Thượng tướng, sư tử và cơ giáp

Cập nhật lúc: 2025-10-20 07:37:34
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lạc Nhiễm.”

Đang ngái ngủ, cuộn chăn sắp thì Lucas gọi tới.

Anh cố mở mắt, giọng khàn khàn bắt máy: “Thượng tướng…?”

Đầu dây bên bỗng im lặng lâu.

Đến khi sắp gà gật, giọng Lucas mới truyền đến—còn khàn hơn .

“Cậu… đừng bằng cái giọng .”

Lạc Nhiễm ngơ ngác, mà cũng buồn ngủ quá, nên chỉ “ừ” một tiếng.

Bên im.

Muốn chốt nhanh để ngủ tiếp, chủ động hỏi: “Ngài việc cần dặn ạ?”

“Không.”

“Vậy…?” Anh khẽ nhíu mày.

Lại im.

Một lúc , Lucas : “Lạc Nhiễm, …”

“Hửm?”

“Không gì. Chỉ thấy .”

Rồi cúp máy.

Lạc Nhiễm: “…”

Lạc Nhiễm: “???”

Dạo Lucas… càng lúc càng lạ.

Anh buồn ngủ díp mắt, gọi nữa, cứ thế ngủ luôn.

ngủ với nụ môi.

Thật lòng mà , tự dưng Lucas khen một câu—dù kỳ quặc— vẫn thấy vui.

Cúp máy, Lucas màn hình đen thui ngẩn chốc lát.

Sau đó cất terminal, sải bước về phòng giám sát.

Xem xong một “bộ” với Thẩm Tây Lạc là chiến hạm đến nơi, Lucas lập tức chuyển trạng thái.

Phía , mấy phó quan Lucas chuyện điện thoại, trong lòng đoán đôi điều.

Bọn họ quen : từ khi Thư ký Lạc, mỗi trận đánh, Thượng tướng đều gọi cho thư ký. Như một nghi thức—đến cả Lạc Nhiễm cũng thói quen nhỏ .

Tức là, Thượng tướng định xuất chiến…?

Bước phòng giám sát, quả nhiên Lucas chỉ lên cụm chấm đỏ màn bản đồ: “Mười phút nữa, xuất chiến!”

Mọi đều sửng sốt.

“Bây giờ là thời cơ nhất. Đối phương ; tới, khí thế đang lên, tinh thần sung mãn—đánh lúc là lợi nhất.” Lucas gõ bản đồ: “Chia hai mũi. Freeman dẫn tiên phong đánh chính diện, vòng hậu bao vây. Hai cánh trái bám theo, cắt ba đường sườn và đuôi. Đây chỉ là một cứ điểm nhỏ của tinh khấu, đợt là thăm dò, nên— cho bất cứ tên nào thoát về báo tin, rõ !”

Phong cách tác chiến của Lucas luôn là tiên hạ thủ vi cường—cuồng phong bão táp, khí thế đè đến sợ.

Phó quan Freeman nghiêm, dõng dạc: “Rõ!”

“Rõ!”

Trong họp hành, nhịp suy nghĩ của Lucas thường quá nhanh, khác khó theo cho kịp.

Ví như: dựa vài mẩu trinh sát, chút dữ liệu vệ tinh suy bố trí đại thể của tinh khấu, lập tức vẽ tuyến đánh tối ưu.

họ tin .

Hiểu còn quan trọng. Lucas chỉ , họ đánh đó.

Lucas thao tác hệ thống, xoay bản đồ.

“Bariton, Trịnh Lan tả hữu giáp, theo sát đại đội của —tọa độ Y8, X13 giữ hình quạt.”

“Hill, Cooper, từ Y3, X1 chi viện mũi tiên phong.”

“Không dùng bất kỳ hỏa pháo đạn nổ nào. Trận cố gắng hạn âm.”

Lucas gõ thêm một điểm: “Nhắc nữa—một tên, cũng lọt.”

“Đây là trận mở màn của chiến dịch .” Thời gian khít, Lucas ngẩng lên, mắt sắc như ưng: “Phải thắng cho ! Nhất định thắng.”

“Nhất định thắng!”

“Nhất định thắng!!”

Tiếng hô dậy sắt, như bốc cả vỏ thép chiến hạm lên.

—— o ——

Lạc Nhiễm ngủ một lát, trời còn sáng hẳn dậy.

Rửa mặt qua loa, đại sảnh chiến hạm. Trong phòng ngủ cũng ồn, chắc đang náo nhiệt.

Đẩy cửa : một đám đông quây vòng. Đang xuất chinh nên ai uống rượu, nào nấy cầm ly nước ép, vây quanh đài đọ sức reo hò ầm ĩ— rộn buồn .

Trên đài, Vương Thu Dương đấu với Lục Thành; đài hò hét vang trời.

Lạc Nhiễm thấy mới lạ, xem chung.

Hai sức ngang sức, đánh đến hồi gay cấn, đài đấu cũng rung lên bần bật theo mỗi cú quật.

thấy Lạc Nhiễm liền đưa nước ép.

“Chào buổi sáng, Thư ký Lạc!”

“Chào buổi sáng!!”

Không ít đầu gần, phấn khích đến run giọng; cả đám đàn ông xúm xít chào hỏi, chuyền nước, chuyền bánh.

“Cảm ơn.” Anh mắt hí, lượt đáp, nhận nước ép với bánh mì.

Cắn miếng bánh, hỏi: “Mỗi lên đường đều sinh hoạt chung thế ?”

“Chuẩn! Đi xa là cả đội khởi động đấu vui. Ai thua gọi thắng là ‘ba’! Cái lệ do Thượng tướng khởi xướng đấy, chỉ tội ai thắng nổi ngài—ngài như… ngoài hành tinh!”

“Lần nào Phó quan Lục với Phó quan Vương cũng tranh , hai ông mê đấu lắm!”

“Vậy giờ ai thắng nhiều hơn?” Lạc Nhiễm tò mò.

“Cũng tùy—khi Vương, khi Lục. Hai ông phiên gọi ‘ba’ vài .”

Lạc Nhiễm thấy thú vị, chăm chú xem tiếp.

Tiếng hò át cả loa, ồn ào đến ong đầu; nhưng ở bầu khí , dễ hưng phấn, thả lỏng, chỉ hòa đám đông. Lần đầu trải nghiệm kiểu .

“Bịch—!”

Trên đài, Vương Thu Dương quật vai hất Lục Thành ngã chúi; khóa tay Lục Thành bẻ về , ấn xuống sàn.

“Ba!”

“Hai!”

“Một!! Phó quan Vương thắng—”

Vương Thu Dương toe toét, chỉ Lục Thành: “Nhanh! Trước mặt —gọi to !”

Lục Thành: “…”

Dưới đài nhao nhao giục gọi nhanh.

Mặt than như cắn chanh, Lục Thành hít sâu, hét vang: “Ba! Ba!!”

Vương Thu Dương cùng cả bầy rũ.

“Ối, ngoan nào.” Vương Thu Dương vỗ vai Lục Thành, nheo mắt xuống: “Còn ai?! Lên nhận ba nào!”

Rồi—Lạc Nhiễm dậy, mỉm .

“…”

Cả sảnh im bặt mấy giây.

Và—

“Vãi chưởng——”

“Thư ký Lạc?! Thật ạ!!”

“Phó quan Vương, mà dám đánh Thư ký Lạc, bọn clip gửi Thượng tướng!”

“Thư ký Lạc, đừng lên! Phó quan Vương là khỉ đột đấy!”

“Nhỡ Thư ký thua thì bối phận loạn hết đó!”

Đám đông nổ tung.

Lạc Nhiễm chẳng để tâm, cũng tạo cảm giác yếu đuối cần che chở.

Anh : “Đừng lo, từng đấu với Thượng tướng .”

Câu rơi, càng sôi.

Nhớ …! Nghe đồn Thư ký Lạc do chính Thượng tướng dạy!

Thư ký của Thượng tướng Tử Thần— tử duy nhất!

“Thư ký Lạc! Quật ngã Phó quan Vương !”

“Quật ! Quật !”

Tiếng hò dậy đất.

Vương Thu Dương mặt—ngũ quan tinh xảo, hình thon, tóc dài xanh bạc buộc cao gọn gàng.

Khoảnh khắc , Lạc Nhiễm cởi áo khoác của Lucas treo sang bên, rủ mắt xắn tay áo; hàng mi dài là đôi mắt hiền hòa.

Dù chỉ là động tác xắn tay, cử chỉ vẫn ung dung, chậm rãi.

Vương Thu Dương nuốt khan.

Nếu đánh “phu nhân” Thượng tướng, lát nữa Thượng tướng xé xác ?

Anh còn trông thấy mặt trời mai ?

Lạc Nhiễm : “Phó quan Vương, cứ tay hết sức.”

Vương Thu Dương gượng gật đầu—bắt đầu hối hận … gọi Lục Thành là ba cho .

Ai mà nỡ xuống tay.

Thấy đối thủ còn chờ, tay luôn. Lạc Nhiễm cũng chẳng khách sáo—thoắt cái áp sát, nắm đ.ấ.m lao thẳng mặt!

Bốp!

Vương Thu Dương sơ ý ăn trọn đòn. Dù là tỉ thí đánh chết, cú đó vẫn làm mũi đỏ ửng, lùi liền mấy bước.

Lối đánh của Lạc Nhiễm giống hệt Lucas—chính xác là y đúc: thích tiên phát chế nhân, thế đánh sắc lẹm, dồn đối phương lùi từng bước. Không cho Vương Thu Dương thở, ào lên, c.h.é.m cổ, hạ eo quét ngang—đường quyền tàn mãnh, trái ngược hẳn với hình ảnh ôn hòa thường thấy.

Vương Thu Dương dựng cả lông gáy, khơi dậy bản năng. Đám đông cũng đồng loạt nhớ về những ngày Lucas “đồ sát” đài— dám coi thường nương tay nữa.

—Cũng còn kịp mà nương.

Mắt lóe sáng, nghiêm túc hẳn. Hai -đồn -thủ, tạm quên sạch khái niệm “phu nhân Thượng tướng”—chỉ còn một đối thủ mạnh đài.

“Thư ký Lạc cố lên!!!”

“Phó quan Vương cố lên!!”

“Thư ký ơi! Quật ảnh! Quật!!”

Khán đài bốc lửa, ai cũng bật dậy.

Trên đài, pháp Lạc Nhiễm linh hoạt mà chắc đòn thấy rõ, mái tóc dài vẽ nên những cung tròn xanh bạc giữa trung.

“Hở kìa! Hở kìa!”

“Chết!”

“Thư ký! Bên !”

Mắt Vương Thu Dương rít khi thấy “khe hở”, tay chụp vai .

Tưởng chừng cục diện định xong—Lạc Nhiễm bỗng mỉm , nắm lấy cánh tay đưa tới, quét chân khiến đối thủ mất thăng bằng, dùng chính miếng nãy Vương khóa Lục—một cú quá vai cực gọn!

Rầm!

Gã đại hán 1m9 đập xuống sàn, bụi tung mù mịt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/o-gia-b-lam-thu-ky-nam-cho-vi-tuong-bao-luc/chuong-40-thuong-tuong-su-tu-va-co-giap.html.]

Vương Thu Dương sững sờ.

Lạc Nhiễm đè đếm như lúc nãy Vương làm với Lục, chỉ cạnh, mắt hí: “Nhường .”

Mồ hôi ướt lưng, mà sảng khoái lạ.

Giờ hiểu vì bọn họ—kể cả Lucas—mê lên đài thế.

“Thư ký Lạc đỉnh quá!!”

“Uy vũ—!”

“Quá lợi hại!! Ngài là ba của !”

“Không hổ là… ‘phu nhân’ Thượng tướng!!”

Lạc Nhiễm: “…”

Vương Thu Dương bật dậy, chắp tay hét như sấm: “Ba!!”

Dưới đài, Lục Thành cũng hô theo: “Ba! Ba Lạc!!”

Trong bụng nghĩ: Thư ký Lạc đầu óc giỏi, cận chiến còn vô địch thế thì chịu nổi!

Đang rộn ràng, xem thêm một hiệp thì đèn chiến hạm chớp tắt như cúp điện, sáng .

Còi báo động gào lên; sĩ quan trực phòng giám sát phát lệnh khẩn.

Phòng giám sát.

“Đệt.” Vương Thu Dương đám chấm đỏ xanh bản đồ, chửi thề: “Gì thế?!”

Lục Thành cũng sầm mặt.

Chiến hạm sắp tới trạm trung chuyển ngoài B647—nhưng theo dữ liệu vệ tinh, trạm rơi tay tinh khấu.

Không chỉ rơi—chúng còn phái chiến hạm dày đặc đuổi theo bọn họ.

Lao thẳng đến.

Lục Thành cũng buột miệng: “Tinh khấu sắp áp sát.”

Lạc Nhiễm màn hình, phân tích nhanh: “Trạm chiếm cách đây nửa tiếng. Vậy xác nhận hai điểm—một, chúng đánh úp cho kịp trở tay; hai, hỏa lực chúng mạnh.”

Trạm trung chuyển lính Đế quốc trú đóng, hề yếu; cấu trúc cũng dễ thủ khó công. Muốn đánh nhanh, diệt gọn khi phát tín hiệu cầu cứu—ít nhất

Anh cau mày: “Ta tinh khấu phản đòn.”

.” Vương Thu Dương đ.ấ.m tường, nghiến răng: “Thượng tướng họ đánh uổng; còn … toi.”

Kế hoạch vốn là: lấy đội của Lạc Nhiễm làm mồi—giả như mục tiêu là B647; thực chất Lucas và tinh nhuệ ẩn ở tuyến đông–nam nơi vận chuyển UNK để đợi úp sọt.

Có lẽ vì mất con hầu nên chúng cảnh giác; hoặc chính “Cáo Săn” quá nhạy—bỏ ngay ý định cướp UNK, đầu sang B647.

Mục tiêu: bắt Lạc Nhiễm, Lục Thành, Vương Thu Dương… chủ yếu là Lạc Nhiễm—lấy làm con tin.

Vẫn đạt UNK.

Lưng thoáng lạnh.

Lần giữ bí mật kỹ; nội gián cấp cao trong Đế quốc thể .

Vậy “Cáo Săn”… quả thật đáng sợ— ý Lucas, phá thế.

Vương Thu Dương bực dọc: “Bộ đàm sửa nổi ?”

Sĩ quan máy lắc đầu.

Trạm rơi là tháp tín hiệu phá ngay—để họ thể liên lạc Lucas.

Giờ chiến hạm còn chạy là nhờ máy phát dự phòng.

Mọi về phía Lạc Nhiễm, Lục Thành, Vương Thu Dương.

Hai phó quan —bạn chiến hữu lâu năm hiểu ý trong mắt đối phương.

Lục Thành rút một con xúc xắc, hai tung.

“Tôi nhỏ hơn.” Vương Thu Dương nhe: “Vậy quyết —Lục Thành mang tinh nhuệ áp tải Thư ký Lạc lên phi cơ, lao về tuyến đông–nam hội với Thượng tướng. Tôi dẫn quân ở cản chân— chào mấy thằng mất dạy một phen!”

Lạc Nhiễm sững .

Lục Thành nắm chặt tay, quai hàm gồng cứng; là ”, trong lòng khó chịu.

giờ lúc do dự; ai làm phận nấy.

Anh dõng dạc với Vương Thu Dương: “Yên tâm! Tôi sẽ đưa Thư ký Lạc an tới nơi! Có chuyện dọc đường—chẳng còn một mạng !”

Những khác cũng phản đối.

Lạc Nhiễm hít sâu: “Tôi đồng ý.”

“Thư ký Lạc, giờ thể lăn tăn!” Lục Thành nhanh: “Phía đối diện là tinh khấu tổng lực gió. Đội thể đọ nổi. Mọi c.h.ế.t ở đây vô nghĩa; ngài ở càng vô nghĩa!”

Vương Thu Dương cũng vỗ ngực: “Cứ yên tâm. Tôi với em xông lên—giết một lỗ, g.i.ế.c hai đại lời! Có gì mà tiếc. Ngài tin thì bắt đại ai hỏi—ai cũng tình nguyện!”

Trước khi , hai phó quan hứa với Lucas, thề rằng bằng giá bảo vệ Lạc Nhiễm.

Anh trầm giọng: “Sự hy sinh như thế đúng là m.á.u lửa, đáng mặt hùng. giờ chịu trách nhiệm chiến hạm —bổn phận của là cố gắng để sống, chứ để các vì bảo vệ mà chết. Với , cái c.h.ế.t vô nghĩa.”

“Thư ký…” Lục Thành cau mày.

Anh hiếm khi cứng rắn, cắt lời: “Tôi bốc đồng, mù thời thế. Tôi chỉ… chọn tin Thượng tướng.”

Huy hiệu áo khoác sáng lóa.

“Ta đánh cược một ván—cùng rút, cùng lao về tuyến UNK đông–nam. Nếu đuổi kịp— cùng xông lên. Còn nếu may mắn… sẽ kịp.”

“Không kịp. Dù cho chiến hạm lực rút, nửa ngày là bắt kịp đường.” Lục Thành .

“Nửa ngày.” Anh đáp: “Ta vẫn còn nửa ngày.”

Dẫu thật sự kịp— ở đây, mục tiêu rõ ràng— thể đàm phán câu giờ, đến nỗi quân xóa sổ.

Anh mỉm : “Sẽ kịp. Tôi tin Thượng tướng.”

Anh chọn tin Lucas. Và Vương Thu Dương với Lục Thành…

Lần , họ cũng chọn tin—và theo—phán đoán của .

Chiến hạm tăng tốc rút lui; tinh khấu cũng tăng tốc đuổi.

“Còn mười giờ nữa đối phương đuổi kịp mục tiêu…” Giọng máy nữ vô cảm đều đều trong phòng giám sát.

“Còn sáu giờ…”

Mọi ăn lót , bổ sung thể lực cho kịch biến sắp tới.

“Còn bốn giờ…”

“Hai giờ…”

Vương Thu Dương, Lục Thành ngoài chỉnh quân—sẵn sàng mở đường máu.

“Một giờ…”

Lạc Nhiễm dán mắt màn hình.

“Nửa giờ…”

Vương Thu Dương ở ngoài với quân; chiến hạm của tinh khấu cũng thấy bằng mắt thường.

Anh thôi bản đồ, bên ô cửa chiến hạm, lặng lẽ trời.

“…Cái là gì?”

Lục Thành—đang canh bên —tròn mắt.

Sau lưng họ—chiến hạm tinh khấu, những vệt đỏ của hỏa tuyến chĩa thẳng tới.

phía —là vô ánh sáng.

Anh : “Chiến hạm Đế quốc.”

Kịp .

Lục Thành sững sờ.

Lucas… dù nhận cầu cứu—vẫn !

Họ kịp đến—nhưng—

Lucas thể tới kịp—để hợp binh!

Nhìn đội hình chiến hạm dày đặc phía , mắt ánh .

Anh tin Thượng tướng của .

Anh cũng tin Thượng tướng nhất định cao tay hơn “Cáo Săn”. Kẻ thể phản đòn—Lucas càng thể phản đòn nữa.

Mười giờ , 5:08 rạng sáng.

Tuyến đông–nam.

Một gã mặt mũi dữ tợn đang trói quỳ boong chiến hạm Đế quốc.

“Đoàng!”

Lucas b.ắ.n vỡ đầu gã—thủ lĩnh mũi tiên phong tinh khấu. Máu phun xối.

Kết thúc.

Đứng boong, quang cảnh phía , nét mặt phẳng lặng.

“Bắt sống 403 tên tinh khấu! Trong đó 343 nam, 58 nữ.” Freeman chào theo điều lệnh, tự hào: “Không tên nào thoát!”

“Ừ.”

“Đưa tất cả về Đế quốc.”

Những kẻ thường sẽ đưa tới khu trồng trọt làm việc—ít nhất ăn ở bảo đảm.

“Rõ!”

Ngón tay Lucas gõ nhẹ lan can, mắt đăm chiêu.

Chốc lát, đầu: “Thu dọn nhanh! Quay mũi—tới B67!”

“Hả…?” Bariton, Trịnh Lan phía đều ngơ.

Còn đánh đến tổng bộ tinh khấu, diệt xong—đây mới đội tiên phong.

Bariton hỏi: “UNK từ Lạc Băng sắp vận sang , chẳng chặn tinh khấu ?”

“Chặn cái quái.” Lucas chỉ xuống : “Nhìn cách bố trí loại tiên phong —còn hiểu ?”

Ở đây vốn chẳng “cứ điểm” nào cả.

“Đi!”

Hắn gót lên chiến hạm.

“Thượng tướng, là…?”

Lucas nhếch môi: “Đi đón thư ký của .”

Mười giờ .

Lạc Nhiễm thấy ánh sáng—và thấy Lucas dẫn đầu.

Lucas lái cơ giáp khổng lồ, dẫn đại đội cùng chiến hạm lao tới.

Rồi hai cánh quân nhập .

Chiến hạm bên hòa đội hình của Lucas—hợp thành một mũi.

Khoảnh khắc hai đội giao cắt, đều thấy—chiến hạm chở Lạc Nhiễm lướt qua bên cơ giáp của Lucas, trong một giây, ánh mắt họ giao .

Giây lát , mái tóc xanh bạc của Lạc Nhiễm và cơ giáp của Lucas—Sư Tử 01 bạc, giáp lam—phản chiếu lẫn .

Cùng một bảng màu.

“Rầm—”

“Ùm—”

Chiến hạm Đế quốc đồng loạt phóng bộ hỏa tuyến, dội thẳng đoàn tinh khấu đang rượt tới.

Cả bầu bừng sáng trong lửa đạn.

Loading...