Nuôi Vợ Trong Thế Giới Quỷ Dị [Vô Hạn] - Chương 141: Người Đàn Ông Không Có Bóng

Cập nhật lúc: 2026-02-03 08:46:20
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đường hầm dài dằng dặc và tối đen như mực, vang lên tiếng bước chân của hai , một một , một nhẹ một nặng.

Ở nơi Tạ Vân Hoài thấy, đồng t.ử dựng màu xanh lục của Tần Phù An lạnh lẽo như rắn, chằm chằm thực thể quỷ dị mang hình đầy oán hận và cam lòng phía .

Anh tiến lên một bước, con quỷ dị tự chủ mà lùi một bước.

Cứ như , từng bước từng bước một, đối phương cuối cùng mang theo hận thù tan biến trong bức tường.

Tần Phù An thu cảm xúc trong mắt, giơ tay ấn sáng công tắc tường.

Ánh đèn trắng tinh khiết tỏa xuống, tầm mắt Tạ Vân Hoài bỗng chốc trở nên sáng sủa.

Hóa trong lúc vô tình, họ đến tầng một, mắt chính là đại sảnh tầng trệt, chỉ cần bước ngoài là thể thành công rời khỏi nơi .

Tạ Vân Hoài kinh ngạc đại sảnh sáng trưng, bóng lưng Tần Phù An đang dắt tay phía .

“Chúng ... ?” Cậu lẩm bẩm như đang trong giấc mộng.

Tần Phù An dừng bước, nghiêng đầu đôi mắt sáng ngời phản chiếu ánh đèn của thiếu niên, khẽ : “Ra , mau về nhà thôi.”

Tạ Vân Hoài ngước mắt thẳng .

“Tôi tên là Tạ Vân Hoài, còn ?” Ánh mắt nhanh chóng lướt qua ngũ quan của Tần Phù An, vội vàng giả vờ như vô tình dời , giải thích một cách vụng về: “Anh cũng là nhân viên ở đây ? Tôi là mới đến, vẫn quen nhiều , tối nay gặp cũng coi như là duyên, thể... kết bạn với ?”

Dứt lời, ánh mắt cũng vô thức cụp xuống.

Giây tiếp theo, đợi Tần Phù An trả lời, loạng choạng lùi một bước dài.

“Anh...” Giọng khàn đặc, đáy mắt ẩn chứa sự kinh hoàng, khó khăn mở miệng: “Bóng... bóng của ?”

Tần Phù An thuận theo ánh mắt của , cúi đầu xuống chân .

Đây chỉ là một sợi phân hồn, đương nhiên là bóng .

xem , vẻ như dọa Tiểu Vân Đóa sợ hề nhẹ.

Tần Phù An: “...”

Anh chút bất lực, thở dài một tiếng, : “Đừng sợ, cố ý dọa em .”

Tạ Vân Hoài liên tưởng với con quỷ dị hình lúc , thế là ngay cả đại sảnh và lối mắt cũng dường như trong nháy mắt biến thành vực sâu quỷ vực thể đặt chân tới. Cậu từng bước lùi trong sợ hãi, rõ ràng sẽ tin những lời quỷ quái mà Tần Phù An nữa.

Tần Phù An liếc thấy màn hình livestream tràn ngập những lời chế nhạo, bất lực đỡ trán, đầu tiên cảm nhận nỗi khổ tâm miệng mà giải thích .

“Anh thật sự quỷ.” Anh xòe tay, cố gắng làm cho Tiểu Vân Đóa đang trái tim đập loạn nhịp tạm thời bình tĩnh , ôn tồn : “Trong tay em vẫn còn cầm huy hiệu đúng ? Anh là thu dung, mã là 0327, em thể tra cứu .”

Ai ngờ thì thôi, chẳng khác nào nhắc nhở Tạ Vân Hoài, nhanh chóng ném cái huy hiệu trong tay như ném rác, cứ như thể chậm một giây thôi là sẽ thứ bẩn thỉu đó đồng hóa .

Huy hiệu rơi xuống đất, tiếng lăn leng keng lanh lảnh vang vọng trong hành lang. Tạ Vân Hoài lúc tuyệt vọng, Tần Phù An, đại não cố gắng giữ bình tĩnh để suy luận, vạch trần : “Anh... thu dung khi c.h.ế.t mới biến thành quỷ?”

Tần Phù An: “...”

Khi dối, Tiểu Vân Đóa ngay cả một dấu chấm câu cũng tin sái cổ.

Vậy tại khi thật, tin lấy một chữ?

Ngay khi chuẩn giải thích, đèn ở hành lang và đại sảnh đột nhiên chớp nháy hai cái tắt ngóm.

Lần coi như xác nhận phận quỷ vật của .

Thiếu niên dọa đến mức còn tỉnh táo, khi đèn tắt liền đầu bỏ chạy, là thật sự tưởng rằng quỷ đang đuổi theo lưng .

Tần Phù An: “...”

Anh bao giờ cảm giác bất lực, buồn chút tự kỷ như thế .

Sau khi trải nghiệm cảm giác mới mẻ một phen, thở dài, còn cách nào khác, chỉ đành sải bước đuổi theo tổ tông nhỏ đang chạy thục mạng phía .

Phải rằng, con quỷ dị hình phục kích trong tòa nhà thực sự thông minh.

Lúc đầu thấy Tần Phù An dễ chọc, dù cam lòng để con mồi đến miệng còn bay mất, nó vẫn cưỡng ép kiềm chế ham ăn uống mà chủ động lùi bước.

một khi phát hiện Tạ Vân Hoài đang nghi ngờ suy đoán Tần Phù An, nó sẽ tạo thời cơ thích hợp, cướp miếng thịt vịt sắp bay mất.

Tiếc là nó rốt cuộc cũng chỉ là một con quỷ đơn thương độc mã, thịt vịt cướp tay thật, nhưng còn kịp hầm nồi thì Tần Phù An một nữa lật tung cả nồi lẫn bếp.

“Cho dù là quỷ thật, thì em cũng đến lượt mày tay.” Trong lúc Tạ Vân Hoài đang chạy trốn, Tần Phù An bóp chặt cổ con quỷ dị hình .

Đồng t.ử xanh lục u ám lạnh lẽo dựng đầy nguy hiểm, Tần Phù An rũ mắt con quỷ dị gầy gò đến mức hình trong tay, hừ lạnh một tiếng, căn bản cho nó bất kỳ cơ hội cầu xin tha thứ nào, khớp xương cổ tay dùng lực, liền bóp nát xương cổ của đối phương.

Ngay đó, dùng linh lực phong ấn con quỷ dị hình gãy cổ nhưng vẫn còn thoi thóp , bỏ gian thiên phú của , đợi khi về đến trạm thu dung mua vật chứa mới tiến hành thu dung.

Quỷ dị tự dưng nhặt , lấy cũng uổng.

Mang đến trạm thu dung còn thể đổi một khoản tiền, trông chừng là thể đổi môi trường sống cho Tiểu Vân Đóa, để đến mức liều mạng thực tập.

Đằng Xà nếm trải sự nghèo khó lúc vẫn theo đuổi vợ trong phó bản , nên tính toán tỉ mỉ để sống qua ngày.

Thật khiến cảm thán một câu: Nghèo khó thực sự thể khiến loài rắn trở nên bình tĩnh nha

Tạ Vân Hoài chạy mãi, tiếng thở dốc nặng nề vang vọng khắp lối cầu thang, ngay khi cảm thấy quỷ dị trêu đùa mà c.h.ế.t thì sắp vì chạy nổi mà thở gấp đến kiệt sức mà vong, xung quanh đột nhiên truyền đến một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ, đồng thời tất cả đèn đầu đều đồng loạt sáng lên trong tích tắc.

Cậu sững sờ tại chỗ, tay vẫn cố gắng vịnh tay vịn, một chân cũng mềm nhũn dừng bậc thang, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, sắc mặt đỏ bừng vì tụ máu, thở mãi bình phục .

Trên cầu thang đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Và càng lúc càng gần hơn.

Tạ Vân Hoài là do thực sự chạy nổi nữa nên buông xuôi, những ánh đèn sáng trưng mê hoặc, mà cứ thế ngẩn ngơ yên tại chỗ, trơ mắt bóng dáng cao lớn bóng xuất hiện từ góc cua cầu thang, ở đó từ cao xuống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nuoi-vo-trong-the-gioi-quy-di-vo-han/chuong-141-nguoi-dan-ong-khong-co-bong.html.]

“Lại gặp , Tiểu Vân Đóa.” Khóe môi Tần Phù An nhếch lên.

Tạ Vân Hoài: “...”

Cậu còn đoán xem con quỷ rốt cuộc là cấp bậc gì nữa .

Chắc chắn cấp A, quỷ dị hình cấp A cũng hiểu nhân tính đến thế chứ?

Hơi thở dồn dập, đại não trống rỗng, ngửa đầu mắt chớp đối phương, hồi lâu , nhếch môi khổ: “Anh thắng ...”

Tôi là con mồi của .

Muốn làm gì , tùy .

Cậu nhắm mắt , thở gấp chờ đợi cái c.h.ế.t ập đến.

Kết quả...

Kết quả chỉ một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống môi , nhân tiện còn c.ắ.n nhẹ một cái, giống như trừng phạt, nhưng giống như... tán tỉnh hơn.

Thiếu niên ngỡ ngàng mở to mắt, sự mệt mỏi và tuyệt vọng đáy mắt thế bởi sự kinh ngạc, thể tin con quỷ đang cúi bao phủ lấy bậc thang, hồi lâu mới khàn giọng : “Anh...”

Tần Phù An nhướng mày, nghiêng đầu trả lời một cách đầy lý lẽ: “Là em đấy nhé, thắng , thắng thì phần thưởng đúng ?”

“Nên tự lấy thôi, cần khách sáo”

Nói xong, nhân lúc Tiểu Vân Đóa còn đang ngây , giơ tay xoa xoa mái tóc bết mồ hôi của .

Động tác dịu dàng, nhiệt độ từ đầu ngón tay và cánh môi cũng hề lạnh lẽo.

Không chút mùi m.á.u tanh nào.

Tạ Vân Hoài cuối cùng cũng từ trải nghiệm thực tế mà dần tỉnh táo , từ từ phản ứng : “Người” mắt , dường như thật sự quỷ?

“Vậy bóng của ...” Cậu một nữa xuống chân Tần Phù An.

Tần Phù An nhịn trêu : “Bóng của bỏ nhà bụi , nó thi với xem ai tìm thấy vợ nhanh hơn, giờ xem , chắc là nó thua .”

Tạ Vân Hoài: “...”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sự hổ muộn màng khiến sắc đỏ và nóng từ từ bò lên mặt và vành tai.

Cậu tự nhiên ho một tiếng, lùi một bước để nới rộng cách với Tần Phù An, cụp mắt hoảng loạn : “Cái đó... cảm ơn cứu , ... về đây, muộn nữa là bắt xe .”

Tầng là tầng làm việc của , mượn ánh đèn xuống nhặt hết đống tài liệu và hộp cơm rơi vãi trong hành lang cất kỹ, cuối cùng cũng dũng khí để ấn nút thang máy vốn dĩ sáng đèn đỏ rực lúc .

Cậu cúi đầu vội vã bước thang máy.

Vào khoảnh khắc cửa thang máy từ từ đóng , trái tim luôn căng thẳng của cuối cùng cũng đột ngột thả lỏng, cơn đau muộn màng lập tức từ tim lan khắp tứ chi bách hài.

Còn đợi tựa thang máy để bản từ từ điều hòa nhịp thở, một bóng quen thuộc khác từ từ xuất hiện bên cạnh .

Tạ Vân Hoài: “...”

Thang máy đang chạy, bằng cách nào?

Đã thế , còn quỷ??!

Hơi thở đang hít một nửa bỗng dọa cho nghẹn ở cổ họng, lên xuống xong khiến ho sặc sụa một hồi lâu mới lấy .

“Anh... rốt cuộc làm gì?!” Cậu thực sự nhịn nữa, trầm giọng chất vấn cái thứ cũng chẳng quỷ bên cạnh .

Tần Phù An vài phần "giấu đầu hở đuôi" từ giọng điệu hung dữ của .

Tâm niệm khẽ động, tiến gần thiếu niên, ánh mắt dừng vành tai đỏ rực của một lúc, đó khẽ hỏi ngược : “Em nghĩ làm gì?”

Tạ Vân Hoài: “...”

Thang máy đến nơi, thiếu niên mím môi lạnh mặt bước ngoài.

Phía , một bóng bóng như hình với bóng, giống như một linh hồn bám đuôi theo rời.

Tạ Vân Hoài thèm để ý đến , tự bấm điện thoại gọi xe đêm.

Cậu bên lề đường chờ đợi, Tần Phù An ngay cạnh .

Cậu lên xe, Tần Phù An ngay bên cạnh .

Tạ Vân Hoài mím chặt môi, ngước mắt mượn gương chiếu hậu xem Tần Phù An bên cạnh rốt cuộc làm gì, kết quả bất ngờ chạm một đôi mắt đỏ rực quỷ dị.

Tim thắt một cái, cơ thể nhanh hơn não bộ một bước, đưa tay túm chặt lấy ống tay áo của Tần Phù An.

Tần Phù An cũng chút ngạc nhiên.

Xem Tiểu Vân Đóa trong phó bản , vẫn mang cái thể chất "nhọ nhem" như ở những phó bản cấp thấp đây nhỉ.

Tăng ca gặp quỷ dị hình cấp A hung dữ nhất đành, đến lúc tan làm bắt xe về nhà cũng gặp .

Lúc Tần Phù An vốn chỉ nghĩ đích đưa về nhà thì hệ an sẽ cao hơn một chút, giờ đây khỏi cảm thấy may mắn vì quyết định của .

Chỉ cần sớm một bước thôi, Tiểu Vân Đóa bây giờ chắc thành món ăn trong đĩa của con quỷ khác .

Nhận thức chỉ Tần Phù An , mà Tạ Vân Hoài khi phản ứng hành động nhỏ theo bản năng của , cũng đột nhiên sự lúng túng làm tan bớt nỗi sợ hãi.

Cậu cũng ngờ... hôm nay xui xẻo đến thế.

dường như một sự may mắn nào đó che chở một cách kỳ lạ.

Cậu buông tay , nhưng thực sự sợ hãi nỗi kinh hoàng tên, may mà bên cạnh dường như luôn thể nhận đang nghĩ gì, những cố ý trêu chọc lúc , mà còn nắm ngược tay .

Tần Phù An nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Tiểu Vân Đóa, mặt đổi sắc ngước mắt đối diện với đôi mắt của tài xế trong gương chiếu hậu, hỏi: “Bác tài, thể phiền bác tắt điều hòa trong xe ?”

Loading...