Nuôi Sói - Chương 45
Cập nhật lúc: 2025-08-09 07:12:50
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa thấy gã, Khương Về liền xoay rời . Cậu thấy loại não phát triển, bây giờ chỉ tìm một nơi , chuẩn một gói mì để làm bữa sáng mai.
“Cậu trong một xu dính túi, ? Có với là Hàn Dục, đừng lạnh băng với như thế.”
Khương Vệ suy nghĩ một chút, dừng , xoay với tổng giám đốc Lộ: “Anh là vợ của Hàn Dục, hôm nay tặng hồng bao, cũng đến tiệc rượu nhà các , thì trực tiếp đổi thành hiện vật cho !”
Lộ Mã Lực nở nụ : “Đưa hồng bao, chút tiền lẻ đó định bụng đổi thành bao nhiêu hả?”
Khương Vệ cũng cảm thấy chút vô liêm sỉ, da mặt căng , toan nữa xoay rời . Lộ Mã Lực kéo : “Đùa chút thôi, bây giờ thiếu tiền, coi như cho mượn !” Nói xong móc ví , lấy tiền dùng dư quang nơi khoé mắt quét Khương Vệ, thấy dáng vẻ chờ mong, chăm chăm ví lộ chút ngốc nghếch, thật khiến tâm ngứa ngáy khó nhịn.
Lúc miếng điểm tâm ngon ngọt vẫn cơ hội miệng, thấy cũng , nhưng xuất hiện mắt khó trách khỏi khiến loại kích thích nuốt nó miệng.
Sau khi nhận một xấp tờ một trăm tệ, Khương Vệ cúi đầu : “Mấy ngày nữa sẽ trả cho …” Dừng một chút, còn thêm: “Ảnh chụp hôm nay, thể đăng lên ? Nói thế nào y cũng là em rể, làm như , thể diện của Lộ Dao cũng khó giữ…”
“Sao , còn lo lắng Hàn Dục?”
“Không … Y thông minh như , nào cần lo lắng, chỉ là… Lúc cha tin như sẽ chịu nổi… Quên , xin cũng chẳng ăn thua gì…
“Cậu cũng nghĩ là ăn thua hả? Thật đúng là khiến thành kẻ tội ác tày trời ?” Lộ Mã Lực khoe hàm răng trắng thành thương hiệu, “Như , ăn bữa cơm với , chốc nữa sẽ bảo phóng viên rút ảnh, thế nào? Tôi chụp bức ảnh đơn giản là ác ngoài miệng thôi, thuận tiện để cô em ngốc của thấy rõ, Hàn Dục suy cho cùng là loại hàng gì.”
Lý do quang minh chính đại, thuận lợi khiến Khương Vệ trèo xe gã. Trước tiên hai tới một phòng khám, để bác sĩ xử lý qua loa mảnh thuỷ tinh m.ô.n.g tiểu Khương.
Sau khi khỏi phòng khám, Khương Vệ vẫn còn tâm nhãn, cố ý chỉ tên một nhà hàng thường ăn.
Lộ Mã Lực dị nghị gì, khi đến nhà hàng , cũng chọn phòng riêng, mà chỉ trong đại sảnh, tuỳ tiện chọn ba bốn món, một chai vang trắng nữa.
Tiểu Khương thắng rượu, chỉ cúi đầu gắp đồ ăn, chả chạm tí nào chén rượu, Mã Lực cũng miễn cưỡng , khoan thai tự rót tự uống.
“Cậu thấy lạ là Lộ Dao vì liên hiệp với Hàn Dục đối phó – ông trai ư?”
Khương Vệ cả mí mắt cũng nâng, ân oán nhà giàu cũng chỉ mỗi Lộ gia nhà họ trình diễn, là thừa kế, tiền bạc phân đều vân vân ư?
“Nó hận , hận , trai duy nhất . Nó nhỏ hơn 3 tuổi, từ bé là công chúa của nhà chúng , ngoại trừ thể hái hái trăng , nó gì đều nấy? Công chúa nhỏ trưởng thành, sẽ chỉ cần búp bê Barbie và gấu Teddy là thể thoả mãn. Công chúa nhỏ yêu đương, còn nhớ lúc đó lên trung học, nó luôn nhắc tới Hàn Dục, khi còn đùa với , nó yêu sớm… Có điều về , cái tên Hàn Dục dần phai nhạt, và thế bởi một cái tên khác…”
Lộ Mã Lực nữa, gã dường như đang chìm hồi ức.
Khương Vệ cũng gì, thầm nghĩ ăn xong nhanh một chút, để ngày mai gặp phóng viên , một lẳng lặng đến nơi yên bình, một trốn trong góc phòng l.i.ế.m vết thương, mãi cho đến khi cái tên “Hàn Dục” cũng sẽ đau đớn mới thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nuoi-soi/chuong-45.html.]
Lộ Mã Lực chậm rãi lấy tinh thần, nâng chén rượu nhấp một ngụm tiếp: “Em gái , đều chỉ thích một kiểu, cao cao, ánh mắt kiệt ngạo bất tuân và tài hoa hơn … Có điều nọ mặc dù giống Hàn Dục, nhưng thật tính tình càng giống hơn, dễ tin tưởng khác, đối với một chút, liền ghi nhớ thật kỹ, lúc lời nào… sẽ dùng ánh mắt ướt át …”
Nghe thế, Khương Vệ mới ngẩng đầu lên. Giao tình giữa với Lộ Mã Lực sâu, ngoại trừ cảm thấy giảo hoạt bạo lực , đối với bộ mặt khác của gã, kỳ thật gì. Người cho dù cạo sạch râu mép lộ khuôn mặt nhẵn nhụi, nhưng bên trong ẩn giấu thứ gì, quả thật khó mà . Thế cho nên sẽ khiến quên cho dù kiêu hùng xảo trá thế nào chăng nữa, cũng sẽ một mặt ôn nhu.
Mà giọng điệu Lộ Mã Lực khi nhắc tới bạn trai của em gái loại sâu xa mập mờ rõ, điều khiến Khương Vệ khỏi thầm kinh ngạc.
Lộ Mã Lực nâng mắt Khương Vệ, chậm rãi lộ hàm răng trắng sáng: “Nhìn xem, ngay cả vẻ mặt hoài nghi cũng giống như . , cướp bạn trai của em gái, khi chúng ở trong thư phòng mật, vặn Lộ Dao ở đụng .
Lúc đó em gái vô cùng tức giận. khi cảm thấy cả, bọn họ còn cả nữa đều trẻ, tình cảm tuổi đó cũng thường ngắn, cảm thấy nếu thể theo , đó chính là một kẻ bắt cá hai tay, căn bản xứng với em gái công chúa của , – kiểm tra giúp em gái, cho dù lúc đó nó hiểu, cũng sẽ từ từ rõ…”
Khương Vệ ăn vô nữa, Lộ Mã Lực chỉ chiếm lấy xí nghiệp của khác, ngay cả bạn trai của em gái cũng tha… Không Hàn Dục…
“Có điều tính tình công chúa bộc phát, nó trong cơn tức giận, còn học xong năm nhất đại học, bỏ sang Mỹ du học. Sau đó, nó về nước, quan hệ giữa chúng cùng dần dần hoà hoãn, nó gặp tình trong mộng hồi trung học – Hàn Dục, tất cả đáng lẽ nhập quỹ đạo. Thế nhưng… em gái gặp một kẻ bắt cá hai tay, rõ, vẫn chùn bước ở cùng y, vốn lúc đầu tưởng là cô em ngốc của nối tình cũ, song giờ mới hiểu , nó chỉ là đang trả thù , trả thù…”
Một chén rượu, tiếp tục Lộ Mã Lực nốc bụng. Cuối cùng Khương Vệ nhịn hỏi: “Vậy … đối với Hàn Dục cũng cái đó.. cái đó chứ…”
Lộ Mã Lực nhịn nổi nở nụ : “Tôi kén chọn, Hàn Dục món ăn của . Tôi thích chính là… loại thể bắt nạt một cách hung tợn đến mức khiến …” Nói xong dùng ánh mắt nóng bỏng thẳng Khương Vệ, giống như cân nhắc góc độ nào mới thể đ.â.m vị mắt đến nức nở.
Khương Vệ tránh ánh mắt lưu manh như thế, chỉ thể cuống quýt hỏi: “Vậy… , bạn trai của em gái ý?”
Lộ Mã Lực khoa trương ợ một tiếng, thờ ơ : “Đã chết.”
Một đoạn em đoạt tình cẩu huyết dây dưa, Lộ Mã Lực dùng một câu “Đã chết” qua loa kết thúc.
Khương Vệ thế cũng cảm thấy quá mức kỳ quái, ngây sững hỏi: “Chết như thế nào?”
“Nhà nghèo, ngay cả tiền học đại học cũng đều mượn, lúc đó theo em gái ở với , kỳ thật chẳng qua cũng là kẻ tham tiền, đó em gái ầm ĩ một trận, tự nhiên cũng thể cùng một chỗ với . Hắn quen tiêu tiền như nước, tiền liền hộp đêm làm ấm, đó hình như gây sự ở hộp đêm, đ.â.m chết.”
Lộ Mã Lực gắp từng miếng từng miếng đồ ăn miệng, chuyện cũ tanh mùi m.á.u cũng gia vị món ăn, vang trắng đắt tiền đè át, cùng chảy thực quản, chẳng chút lưu luyến.
Đảo mắt, Lộ Mã Lực uống hết chai rượu. Rượu tác dụng chậm, Lộ Mã Lực mơ hồ với Khương Vệ: “Không nên tin tưởng tình yêu, tin thì tin chính sẽ hạnh phúc ! Người nghèo dã tâm là sinh vật đáng sợ, bọn họ, để bò về phía , gì là làm, vật gì nào cũng thể thành vật hy sinh. Mà chỉ là một con muỗi đập ở tường, lẽ khi bọn họ thành công, sẽ t.h.i t.h.ể giả mù sa mưa nhớ một chút rằng từng cái gọi là chân tình… Ha ha, chân tình? Ngay cả tình còn thể là giả, chân tình thì đáng mấy tiền chứ?”
Khương Vệ khó nhọc móc ví trong Lộ Mã Lực , gọi phục vụ tính tiền. Lại đỡ Lộ Mã Lực đang kêu to đến bãi đỗ xe.
Đáng lẽ nhét Lộ Mã Lực xe xong, thể vỗ m.ô.n.g rời . Thế nhưng thấy Lộ Mã Lực lảo đà lảo đảo khởi động xe, vẫn đẩy Lộ Mã Lực sang một bên, tự ghế lái.
Cho dù tội ác tày trời, cũng đành lòng bại hoại mắt vì rượu mà gây chuyện.
Toàn tâm lái xe, thấy Lộ Mã Lực bên cạnh mở đôi mắt say lờ đờ mà kỳ thực tỉnh táo, giống như dã lang cực kỳ đói khát dõi theo tha.