Tới sân bay, tổng giám đốc Khương ở cửa đón và kiên trì chờ đợi. Hội nghị online , qua kiến trúc sư Đức tên là Mark và trợ lý của .
Khi đầu Mark xuất hiện, Khương Vệ lập tức vẫy vẫy tay, đối phương cũng thấy, liền tới chào hỏi Khương Vệ. Theo lý thuyết tất cả Đức đều nghiêm túc, nhưng vị kiến trúc sư hơn ba mươi tuổi lên cho Khương Vệ một cái ôm nhiệt tình, ghì chặt đến mức Khương Vệ chút thở nổi.
Xem ngoại hình thuần phương Đông thanh tú của Khương Vệ giành ít cảm tình của vị kiến trúc sư .
Đến khi đồng chí Mark hé miệng, tổng giám đốc Khương bên liền trợn tròn mắt, chuỗi âm tiết tiếng Đức đập cho đầu choáng váng. Ngày khi họp, luôn Hàn Dục ở một bên phiên dịch, bây giờ hùng dũng oai vệ một chạy đến, phút chót mới hậu tri hậu giác phát hiện , chỉ thể nghẹn họng trân trối Mark ở đó liên tục khoa tay múa chân .
Mark cũng nhận Khương Vệ hiểu tiếng Đức, lập tức đổi thành tiếng Anh giọng Berlin. Tổng giám đốc Khương liều mạng bắt lấy và sức suy nghĩ, vắt nát cả óc cũng còn mấy từ, lôi mấy câu tiếng Anh Phụng thành ngắc ngứ đối đáp.
Hai đang ông gà bà vịt thì Hàn Dục cuối cùng cũng chạy tới.
Gạt tổng giám đốc Khương sang bên cạnh, Hàn Dục thành thạo dùng tiếng Đức chính gốc bắt chuyện với Mark. Khương Vệ ghẻ lạnh ở một bên, rầu rĩ hai huyên thuyên qua .
Nói thật, đàn ông vóc cao lớn đúng là khí chất, ở đó, hơn nữa thái độ kiêu ngạo siểm nịnh, ai thể đây là một tên khố rách áo ôm nợ nần ngập đầu? So với sếp tổng quả thực còn phong phạm hơn.
Chờ hai vị Đức xe xong, Khương Vệ xuống ghế phó lái, nhàn đến vô sự, khỏi đem ánh mắt đưa tới Hàn Dục đang lái xe bên cạnh, từ hàng lông mày đen đậm một đường trượt xuống ngón tay thón dài nắm vô lăng, vòng lên cái mũi dọc dừa. Cái mũi thật là , thẳng như chứ?
Ánh mắt giống như bàn ủi là qua là , Hàn Dục thể cảm nhận ? Thừa dịp chờ đèn đỏ, y nhàn nhã dùng khuỷu tay trái chống lên cửa sổ xe, đầu nghiêng liếc Khương Vệ một cái.
Ánh mắt Khương Vệ lập tức d.a.o động, vươn tay kéo miếng chắn nắng ghế: “Miếng , quá cũ , hai ngày đến miếng chắn nắng Trí Năng …”
“Cái hả, hôm qua.” Hàn Dục nhướn mày .
“… Thảo nào chướng mắt như ! Đây là thứ gì hả! Đổi cho !” Tổng giám đốc Khương chút thẹn quá hoá giận.
Không năng lực như , làm quản cấp đây! May mà phía là hai nước ngoài, thì mặt mũi tổng giám đốc Khương ném đến nhà bà cố luôn cho .
Mặc dù , Khương Vệ vẫn cảm thấy đủ, đôi mắt sáng hung hăng trừng cửa kính.
Hàn Dục sâu xa khó hiểu , chân thì giẫm lên chân ga khởi động xe.
Sau khi đưa hai nước ngoài đến nhà trọ, tên Mark đột nhiên kéo Hàn Dục tán gẫu tía lia, Khương Vệ đầu về phía Hàn Dục. Hàn Dục nhướn nhướn lông mày, từ trong túi móc cây bút, mấy chữ lên tờ giấy ghi chú cái bàn bên cạnh. Đang khom lưng , một cục gì đó đen sì sì từ trong túi quần Hàn Dục rơi xuống.
Tổng giám đốc Khương nhanh tay lẹ mắt vội vàng thừa dịp chú ý, nhặt nó lên nhét túi . Sau đó giả vờ vệ sinh.
Cái cục trong tay , chính là cái quần con lúc Hàn Dục lấy , cầm trong tay liền âm ỉ nóng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nuoi-soi/chuong-3.html.]
Hàn Dục biến thái … trong gương, mặt cũng là vui sướng khó nén, thấy thế nào cũng là bộ dạng ngốc nghếch, cho dù là , ý nơi khoé miệng cũng khó vuốt xuống, Khương Vệ tạm thời nghiên cứu tâm tình của .
nha, vì Hàn Dục làm như ? Y còn cầm cái nhớ , là nhớ thế nào? Sẽ là cầm nó làm chút việc xa gì đó chứ? Y… từ lúc nào đối với ý đồ ? Có nên điều y đến bộ phận khác, cách xa một chút ? Hay là cần, để cái tên kiêu ngạo cái gì gọi là đau đớn khi thấy mà ăn … Hoa khôi của lớp thì ? Quần chíp của cô Hàn Dục thèm ngửi qua ? mà quần con mùi gì dễ ngửi, cái tên khiến thật buồn nôn!
Trong lòng ngừng suy đoán một cách thần tốc, Khương Vệ rạo rực đem mũi dí ngửi ngửi, chuẩn lĩnh hội quá trình biến thái của Hàn Dục…
Sau khi Hàn Dục lưu điện thoại của cho Mark, liền thấy sếp tổng con mắt hồng hồng từ trong nhà vệ sinh .
“Tổng giám đốc Khương, thu xếp cho thoả cho bọn họ , chúng thể …”
Khương Vệ thèm liếc y cái nào, hầm hừ thẳng ngoài.
Hàn Dục sớm quen với sự hỉ nộ vô thường của chủ nợ, chỉ nhíu mày đuổi theo .
Hai một một bước thang máy. Chờ cửa thang máy đóng , Khương Vệ liền bạo phát: “Hàn Dục, mịa nó quá thiếu đạo đức! Bôi mù tạt lên quần lót của ! Anh! Quá... quá thiếu đạo đức !”
Nghĩ đến bộ dạng ngốc nghếch đem mũi dí cái quần ngửi, sặc đến nước mắt nước mũi ứa , nước mắt Khương Vệ lập tức theo hàng mi dày chảy .
Hàn Dục sờ túi mới phát hiện “tang vật” cánh mà bay.
Lúc đầu đem quần lót bôi mù tạt nhét lẫn tủ quần áo của nhóc con Khương Vệ , Khương Vệ say rượu tỉnh tóm , vì dứt khoát thời thế đem quần con cầm , ngờ thành đoạn nhầm lẫn , còn tên phát hiện.
Hàn Dục dựa lưng thang máy thò tay kéo Khương Vệ đến mặt .
Vị từ tới nay đều chịu cay, cho dù uống rượu cũng chỉ uống rượu vang hoặc sâm panh vị nhẹ, nhưng bây giờ mũi hợp với cánh mũi một mảnh hồng phấn, thể nghĩ nãy làm chuyện gì.
“Sao sặc? Làm cái gì? Ngửi quần lót của chính , thật là biến thái đấy!”
Nghe còn trả đũa như , tổng giám đốc Khương tức đến mức chỉ thể dùng ngón tay dấu: “Anh… … đuổi việc! Cút cho !”
Hàn Dục dù bận vẫn ung dung giống như khỉ con túm đuôi mắt một chút, thò tay dùng sức nhéo khuôn mặt trắng nõn của Khương Vệ: “Đây là đấy nhé, cũng đừng hối hận về tìm .”
“Tôi tìm ? Người tài đầy chợ lao động, thật đúng là coi thành rường cột ! Anh thất nghiệp cơm ăn cũng đừng tới cầu xin! Cút!”
Lần Hàn Dục nhiều lời nữa, khi cửa thang máy mở , lập tức tiêu sái xoay rời .
Khương Vệ bóng lưng Hàn Dục rời , cảm thấy di chứng việc hít mù tạt phát tác, nước mắt càng chảy càng nhiều.