Nuôi Một Chú Beagle Nhỏ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-12-15 15:41:24
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Trường Đình vô tri vô giác, dịu dàng. Còn đỏ hoe mắt, đầu nữa.

Hôm nay tan làm sớm, thấy tiếng xe dừng ở sân . Tôi lập tức bay xuống lầu chờ ở cửa, chuẩn cho một cái ôm thật lớn.

Thế nhưng, là một con chó.

Tạ Trường Đình mỉm ôn hòa với , tiến gần hôn .

Nụ mặt đông cứng , giải thích:

“Bạn nước ngoài , gửi ch.ó ở nhà nuôi tạm hai ngày.”

*Đổi xưng hô vì hai yêu

Tạ Trường Đình con ch.ó là ở tạm, nhưng hề bàn bạc với .

Tôi sợ chó, .

Thêm chuyện vô tình chuyện của Nãi Nãi, trong lòng thoải mái, làm kẻ thế của Nãi Nãi.

Thế là buổi tối trằn trọc ngủ, góc nghiêng của Tạ Trường Đình, gạt cánh tay đang đặt .

Mặc quần áo chỉnh tề, khoác tấm chăn len của bà, ngoài dạo cho khuây khỏa.

Cứ thế mãi, bao lâu, nỗi buồn như sóng trào cuốn lấy . Buồn đến mức biến thành ch.ó .

Tôi biến thành Beagle, khoác tấm chăn từ từ bò mặt đất.

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, đột nhiên một bàn tay chìa bắt lấy :

“Toàn chẳng bao lạng thịt, bắt về tạm làm mồi nhắm rượu.”

Là một tên say xỉn, dọa một phen, lập tức phản ứng, c.ắ.n một cái.

Hắn đau đớn buông , nhảy xuống trốn một gốc cây, run lẩy bẩy.

Không bao lâu , Tạ Trường Đình tìm đến.

Anh đầy xót xa, trong mắt lời trách mắng.

Anh bế lên xe, đau lòng vô cùng, trút .

Tôi biến thành . Đột nhiên ôm lấy tay , đưa lên miệng c.ắ.n một cái:

“Em ghét , cần Khuyển Khuyển nữa.”

Anh nghi hoặc, đầu .

Thế nhưng thấy lúc lông mày dài mảnh khẽ cau , mắt ngấn nước, má ửng hồng, c.ắ.n chặt môi đến đỏ cả môi.

Tạ Trường Đình nhịn một lúc lâu, vẫn đưa ngón tay , khẽ chạm môi .

“Đừng cắn, buông .”

Tôi cau mày, lườm một cái. Sau đó khẽ nức nở, cuộn ngón tay trong miệng.

Sự ẩm ướt và ấm áp bao bọc Tạ Trường Đình. Anh đột nhiên sững sờ, thuận theo ý cúi đầu, hôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nuoi-mot-chu-beagle-nho/chuong-8.html.]

“Sao giận dỗi bỏ nhà ?”

Sau khi cả hai bình thở, dịu dàng hỏi.

Tôi rạp :

“Vì thích em, chỉ thích Nãi Nãi.”

Có lẽ vì tư duy của quá khác , nghĩ một lúc. Rồi thở dài, mang theo sự bất lực:

“Em việc gì giận dỗi một chú ch.ó qua đời.”

Tôi sững sờ.

Chúng cùng mua chút bánh ngọt và sữa chua, lái xe đưa thăm Nãi Nãi.

Xe chạy êm ru, đích đến là một khu nghĩa trang.

Trên bia mộ treo ảnh, một chú ch.ó Beagle ôn hòa, giống đến tám phần, đang .

Tôi lập tức hiểu , đây là Nãi Nãi.

Tạ Trường Đình nắm tay , lấy đồ cúng đặt mộ.

Ở đây, kể về câu chuyện giữa và Nãi Nãi.

“Nãi Nãi đến bên năm mười tám tuổi, hôm đó đá bóng xong, phát hiện nó ở trong bụi cỏ khi còn cai sữa. Mẹ dễ dàng chấp nhận nó, bố bệnh sạch sẽ nhưng cũng bắt vứt nó .”

Trời bắt đầu đổ mưa lất phất, kéo gốc cây, nhưng những lời còn lạnh lẽo hơn cả cơn mưa.

cũng chính năm đó, bố trong gia tộc hãm hại, gặp t.a.i n.ạ.n xe đường cao tốc và qua đời ngay tại chỗ. Anh rơi tuyệt vọng từng , những xung quanh đều phản bội, trong lúc khó khăn nhất, chỉ Nãi Nãi ở bên . Nãi Nãi cũng giống em, chỉ thích ăn cơm . Nó nay ngoan. Chỉ là tối hôm đó, đột nhiên nó liều mạng tranh phần cơm của , chiều nó cho nó ăn hết. Nửa tiếng , Nãi Nãi sùi bọt mép và c.h.ế.t. Bảo mẫu cạnh run rẩy ngừng. Từ đó, bên cạnh trống rỗng còn ai.”

Mưa làm ướt đẫm, lời của Tạ Trường Đình kéo cơn mưa bão trải qua nhiều năm thể bước .

Anh thích chuyện, cả trầm mặc ít lời, dường như vết thương lành.

Không ngờ là như .

Sự sụp đổ của một giấc mơ giữ vĩnh viễn thiếu niên Tạ Trường Đình tươi sáng ở tuổi mười tám.

Sau mười tám tuổi, tin bất kỳ ai, và chú ch.ó nhỏ của cũng trong trận mưa đó.

Tôi nhất thời gì, cảm thấy hổ thẹn với chính .

Nãi Nãi hy sinh mạng sống vì Tạ Trường Đình, là ân nhân.

Còn chỉ là một con ch.ó xa ích kỷ, chỉ độc chiếm .

Tôi bộ sự việc năm đó, nước mắt tuôn rơi ngừng, thể kìm nén:

“Xin , em Nãi Nãi như , em nên…”

Tạ Trường Đình ôm :

“Đây của em, Nãi Nãi sẽ là cơn mưa bao phủ cả cuộc đời . Đồng Phục, em cho thấy ánh sáng, em soi rọi khiến dường như tìm thấy một chút phương hướng cho cuộc đời. Nãi Nãi là nỗi day dứt cả đời của , nên thể quên, sẽ mãi mãi tưởng nhớ nó. em là chú ch.ó của , yêu em, nên ích kỷ, buông tay. Anh nhiều việc đủ thấu hiểu em, nhưng làm hơn. Em bằng lòng tha thứ cho , để chúng bắt đầu ?”

Tôi và đồng ý với , bước về phía .

Thật may, bốn chi của loài thật khó thuần hóa. Tôi trượt chân, gáy đập hòn đá, một trận đau đớn dữ dội.

Loading...