Nước Mắt Không Kiềm Chế và Anh Bạn Cùng Phòng Lạnh Lùng - 5

Cập nhật lúc: 2025-08-12 05:12:18
Lượt xem: 794

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13

 

“Liên quan gì đến mày? Cái miệng cần thì đem hiến .”

 

Không từ khi nào, Thẩm Dịch Dương đó, đá Vương Phàm một cái.

 

Vương Phàm định chửi , nhưng thấy là thì im bặt.

 

Tôi cũng nhà chút thế lực, sinh viên thường.

 

Tôi trừng Vương Phàm, đồ chỉ bắt nạt kẻ yếu!

 

Cậu định bỏ thì Thẩm Dịch Dương quát: “Đứng , xin .”

 

Vương Phàm nghiến răng: “Xin .”

 

Thẩm Dịch Dương vỗ vai , như để an ủi.

 

“Mắng .”

 

“Hả?”

 

“Tôi bảo mắng .”

 

Tôi nghĩ một lát mắng:

“Lúc nhỏ sốt, chắc cõng viện nhỉ!”

 

Vừa dứt lời, cả đám đều sững sờ, ánh mắt đồng loạt đổ dồn .

 

Tôi khựng , co rụt cổ.

Ờ? Chẳng lẽ mắng nặng miệng?

 

Thẩm Dịch Dương hừ lạnh một tiếng, bảo cút.

Rồi giơ điện thoại về phía cô gái nãy giúp : “Cảm ơn.”

 

Kéo về ký túc xá.

 

14

 

Về đến phòng, lấy khăn giấy lau khóe mắt .

 

“Sao thế?”

 

Tôi cau mày, khó chịu gạt tay :

“Hay thì ? Cậu cũng thấy giả vờ ?”

 

“Không.”

 

“Nói dối. Lúc mới nhập học, rõ ràng bảo giả làm thấy ghê, còn bắt nạt nữa.”

 

“Tôi bắt nạt cái gì?”

 

“Cậu… đánh m.ô.n.g !”

 

Thẩm Dịch Dương với vẻ mặt khó tả, liếc xuống phía :

“Cậu là hầu của , thể đánh m.ô.n.g ?”

 

Rõ ràng là đang ám chỉ chuyện vẫn còn nợ tiền .

 

Tôi yếu ớt đáp: “Có thể.”

 

Anh , xoa đầu , nghiêm túc :

để khác bắt nạt, ?”

 

Tôi ngơ ngác gật đầu. Hình như từ khi ở bên Thẩm Dịch Dương, lâu nữa.

 

Trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ:

Thẩm Dịch Dương hình như… ghét như nữa.

 

15

 

Hôm đó xem Thẩm Dịch Dương chơi bóng. Có hai cô gái đến bắt chuyện:

 

 

“Chào , Tống Tín.” – họ xuống bên cạnh .

 

“Chào, chuyện gì ?”

 

“Thẩm Dịch Dương là bạn trai ?”

 

Tôi hoảng hốt xua tay lia lịa: “Không .”

 

Một cô gái khẽ thở , mỉm đưa cho một phong bì hồng:

“Cậu giúp tớ chuyển cho Thẩm Dịch Dương nhé?”

 

khuôn mặt tròn, mắt hạnh, trông đáng yêu.

 

“Sao tự đưa?”

 

Thật thích Thẩm Dịch Dương nhiều lắm, tường confession của trường lúc nào cũng thấy tên .

Thậm chí xin WeChat của chỉ để hỏi liên lạc của .

 

Tôi từng hỏi , khó chịu đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nuoc-mat-khong-kiem-che-va-anh-ban-cung-phong-lanh-lung/5.html.]

“Không cho. Nếu dám đưa lung tung, sẽ đánh .”

 

Tôi rụt cổ gật đầu như gà mổ thóc.

 

“Tớ dám . Anh lạnh lùng quá, tớ sợ đuổi thẳng.”

 

Cô gái cũng gật đầu lia lịa đồng tình.

 

Tôi do dự… cũng sợ đánh mà!

 

“Xin mà, Tống Tín, làm ơn —”

 

đừng cho là ai gửi ?”

 

“Hả? Không thì .”

 

nháy mắt tinh nghịch:

“Không , trong thư tớ ký tên , yên tâm nhé!”

 

“Giúp tớ nha, làm ơn!”

 

Nhìn gương mặt đáng thương của cô , nhận lấy phong bì:

“Được, lát nữa tớ đưa cho.”

 

“Cảm ơn nhiều nha.”

 

16

 

Thẩm Dịch Dương chơi xong, đưa chai nước mở nắp cho , đưa phong bì.

 

Động tác uống của khựng , lập tức sặc. Tôi vội vỗ lưng cho .

 

Anh đỏ bừng mặt, từ cổ đến tận tai:

“Không chứ?”

 

“Tôi… .”

 

Anh cầm phong bì, như thể nó bỏng tay, liếc cảnh cáo:

“Lần đừng đưa mấy thứ ở chỗ đông . Cậu thể kiềm chế chút ?”

 

Tôi ngẩn , hiểu… chắc là ở đây tiện đánh .

 

“Vậy để bỏ ba lô.”

 

Tôi định lấy , nhưng giấu lưng:

“Thôi, một cái nặng bao nhiêu, tự cầm.”

 

Thật chẳng hiểu nổi.

 

“Shen ca, ăn ?”

 

Anh khoác vai , vẫy tay:

“Không .”

 

trêu: “Hiểu , sắp chị dâu hả?”

 

Anh liếc một cái, đáp:

“Chuyện nên hỏi thì bớt tò mò.”

 

Xong đời, đây chẳng cảnh cáo đừng xen đời sống tình cảm của

 

17

 

Anh kéo về ký túc.

Đặt phong bì ngay ngắn bàn, còn ghế bên cạnh chơi điện thoại chờ.

 

“Cậu đây mãi ?”

 

Tôi mắt vẫn dán màn hình, tính xem khi nào trả hết tiền nợ:

“Ừm, xong ăn, đói chết.”

 

Anh đỏ mặt:

“Cậu… đói đến ? Đây là ký túc, còn làm gì mà ‘ăn’ ?”

 

Tháng là cuối tháng 12, chỉ còn một tháng nữa thôi! sắp nghỉ đông, còn nửa tháng là về nhà, tiếc…

 

“Tất nhiên , đói ? Muộn chút cũng .”

 

“Tôi… bằng , ít còn giữ ý.”

 

Tôi sững chỉ ăn cơm thôi mà?!

 

Anh mở phong bì, thở nặng nề, mặt đỏ lên.

Ơ? Chắc điều hòa nóng quá?

 

Tôi lên hạ nhiệt độ, thầm tính xem thể xin giảm nợ cho nửa tháng

 

“Thẩm Dịch Dương, …”

 

“Tôi đồng ý .”

 

“Hả? Đồng ý gì cơ?”

 

Loading...