Học xong là chín giờ tối, bên ngoài đổ mưa lất phất, khí cũng lạnh xuống vài độ.
Lục Hiểu Ninh nài nỉ ở , trời tối bên ngoài cũng đồng ý.
Có phòng khách để ngủ thì cũng chuyện gì to tát.
"Trời ơi Nhị Cẩu Tử! Sao mày làm cho phòng khách nông nỗi hả?"
Forgiven
"Sao ?" Tôi nghi hoặc tới.
Lục Hiểu Ninh đáng thương xoay đầu :
"Anh Tạ Trì, Nhị Cẩu Tử lời chạy lung tung khắp nơi, làm cho mấy phòng khách trong nhà đều lộn xộn hết , haiz, đành làm phiền thôi, tối nay ngủ chung với trai em ."
Tôi về phía Lục Sâm, với vẻ mặt ngại ngùng lưng .
Trong lòng nín , hai em đúng là...
"Được , ngủ chung với của em."
Nói là ngủ chung, thật phòng của Lục Sâm rộng, giường cũng lớn, hai còn dư sức.
Cả căn phòng chủ yếu mang tông màu lạnh, chỉ một chỗ là khác biệt, nơi đó đặt một lọ kẹo lấp lánh, cùng một thứ kỳ lạ khác khóa trong một hộp kính.
Ví dụ như một miếng băng cá nhân hoa văn mắt, một cái cúc áo.
"Mấy thứ là gì ?"
Tôi tò mò liếc Lục Sâm, phát hiện gãi mặt tự nhiên, kỹ thì thấy vành tai đỏ ửng.
"Một vật kỷ niệm cá nhân thôi, đừng bận tâm, muộn lắm , ngủ nhanh ."
Nằm lên giường, cách giữa hai chúng còn thể nhét thêm một Lục Sâm nữa.
Tôi nghĩ đến điều thấy vòng bạn bè, nhịn hỏi : "Lục Sâm, còn nhớ Hứa Cảnh Châu ?"
Lục Sâm mãi trả lời, một lúc mới truyền đến giọng uể oải: "Sao nhớ đến … đừng nghĩ về nữa."
"Tạ Tiểu Trì, tay lạnh quá, là bạn đến giúp làm ấm ?"
Lục Sâm đưa một ngón tay móc lấy tay , mười ngón đan chặt lấy , siết chặt .
"Tạ Tiểu Trì, làm mới thể khiến cơ thể khỏe hơn một chút đây?"
Cậu trở ôm lấy , hai chân kẹp lấy chân , cơ thể ấm áp lập tức xua sự lạnh giá .
Tim và tim đập nhanh như .
Cậu ôm đầu xoa xoa mấy cái: "Chuyện quên thì đừng nhớ nữa, ngủ một giấc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nu-hon-cua-thien-than/chuong-7.html.]
Tôi chìm những giấc mơ hỗn độn.
Một đứa trẻ thét, gào khản cả giọng, nhưng một nam một nữ với khuôn mặt mơ hồ chẳng ai dừng vì bé.
Cậu bé lớn hơn một chút học cách lóc nữa.
"Đứa nhỏ chắc là chút vấn đề , nếu thì bố nó cần nó chứ. Chúng là họ hàng chứ kẻ ngốc , mai cô nghĩ cách đưa nó về nhà bà nội nó ."
Thiếu niên đó học cách nhẫn nhịn.
"Đồ nghèo mạt, mày chỉ mấy bộ quần áo thôi ? Ghê tởm c.h.ế.t , chơi với mày sẽ gặp xui xẻo đấy."
"Mày gian lận thi cử đúng , chứ mày làm điểm cao thế ? Đi theo tao kiểm tra camera."
Lớn hơn một chút, bé dường như chấp nhận phận, trong đôi mắt xám xịt lóe lên chút ánh sáng nào.
"Mày giỏi thật đấy, nào cũng giả vờ ngất, dựa cái gì mà giáo viên đều bảo vệ mày chứ."
"Ai đánh mày? Mày mà mách lẻo nữa, ai thèm cùng bàn với mày ."
"Nghe mày là đồng tính luyến ái hả, chơi với tao một chút thì , đừng điều."
Bàn học cào nát, sách vở vẽ bậy, những với khuôn mặt mơ hồ như đeo mặt nạ quỷ dữ đang về phía , cảm giác bất lực đó kéo bé xuống.
Cậu bé đó lúc sân thượng, lúc cầu.
Có lúc bé cầm một con dao, nên đ.â.m những bóng ma gian xảo , là đ.â.m chính cơ thể đầy rạn nứt của .
Cậu bé nghĩ, nếu nhất định chết, thì bé sẽ chìm xuống đáy sông, chôn cùng bất kỳ một con nào cùng một mảnh đất.
Tiếng nức nở đau đớn vang vọng trong đêm đen, mới phát hiện đứa trẻ đó hóa chính là .
Có những sinh sống đau khổ hơn một chút, xui xẻo hơn một chút, ngay cả điều ước của bé, cũng bất kỳ vị thần nào đoái hoài.
Thế nhưng một ngày nào đó, vị trí bên cạnh thêm một .
Một trông lạnh lùng, cần với ai mà vẫn yêu thích.
Tôi ghen tị với , nhưng sẽ lén lút đưa cho một viên kẹo khi đầu choáng váng.
Dần dần, kẹo chất thành một đống, vỏ kẹo cũng lấp đầy một lọ thủy tinh, lấp lánh thật xinh .
Tôi ghét , nhưng im lặng đánh gục tất cả những kẻ chặn đường .
Ngày hôm đến trường với vết thương, bên trán còn rỉ máu.
Trưa yên tĩnh, trong lớp đều căn tin, yên lặng bò bàn ngủ.
Tôi lấy miếng băng cá nhân lén dán lên trán , gối đầu lên cánh tay , ánh nắng chiếu lên ấm áp và rạng rỡ.