Khuôn mặt 'băng lãnh' của Lục Sâm đầu tiên nở nụ sảng khoái đến thế, như một vầng mặt trời ấm áp giữa mùa đông chiếu rọi lên mặt .
Cậu hồi cấp ba chắc cũng yêu thích, nhưng nhớ rõ lắm.
Tôi ngây ngốc , từ từ hạ tay xuống.
Thật Lục Sâm lên trai hơn nhiều, nên nhiều một chút.
Cậu đưa tay nắm lấy tay , mười ngón đan xen như làm vô , nhét túi áo của .
Cậu cúi đầu với , giọng mang theo chút dịu dàng:
“Là nắm tay , tay lạnh quá, bạn của làm ấm cho .”
Xạo quá, rõ ràng tay nóng ấm chết, còn vì thể chất mà tay luôn lạnh như băng.
Bị tay nắm chặt, giống như nhét trong lò sưởi .
Nắm tay mà cứ thế thành ?
Tôi thậm chí còn hồn, trong đầu hiện lên một đoạn video mạng: “Cái đúng là dễ như trở bàn tay mà, dễ như trở bàn tay.”
Dọc đường qua kẻ , đa là các cặp đôi đang dạo.
Mặc dù Lục Sâm vẫn tự tin và mỉm về phía , nhưng nhịn mà đội mũ lên đầu.
Ngại quá, Lục Sâm hình như đang véo tay mà nghịch ngợm.
Tay thì quả thật ấm lên, nhưng mặt và tai cũng cảm thấy nóng bừng.
“Cái đó Bạn học Lục…”
Cậu nghiêng đầu :
“Cứ gọi là Lục Sâm thôi, chúng là bạn bè mà, đúng ?”
Tôi lúng túng :
"Lục Sâm, thể đừng véo tay nữa ?"
Mặc dù cũng từng thấy mấy con trai đùa giỡn đến mức lên , nhưng cứ cảm thấy gì đó là lạ.
"À, xin ."
Lục Sâm với vẻ mặt ngượng ngùng, nới lỏng tay : "Cái đó, tay mềm quá, nên theo bản năng …"
Không khí im lặng lâu, năm phút , thôi, tên véo tiếp .
Thôi kệ , đây là bàn tay trị giá năm nghìn tệ mà, véo tay cứ coi như là cái giá trả .
"Lục Sâm."
Forgiven
Tôi rụt rụt bàn tay, hình như sợ rời nên nắm chặt lấy: "Tôi chụp một tấm ảnh nắm tay ?"
Tôi thêm một câu để che đậy: "Cậu là bạn đầu tiên của , nên kỷ niệm một chút."
Lục Sâm vì thường xuyên chơi bóng rổ nên màu da tối hơn vài tông, đặc biệt khi hai tay đan thì càng rõ rệt.
Bàn tay to lớn thon dài siết chặt lấy bàn tay trắng nõn mềm mại, trông chút mờ ám.
"Gửi cho một tấm, cũng kỷ niệm một chút."
Về đến ký túc xá, gửi ảnh qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nu-hon-cua-thien-than/chuong-5.html.]
[Đại gia, chuyển tiền.]
Bên nhanh chóng trả lời:
[Đã chuyển , hài lòng, tiếp tục cố gắng nhé, nhất định ôm một cái mới đấy.]
Thấy năm nghìn tệ tài khoản, vẫn kìm mà đếm đếm tiền.
Có lẽ nên thờ cúng Lục Sâm mới , tiền kiếm dễ quá.
trong lòng vui vẻ là mấy.
Tôi lừa Lục Sâm, chỉ coi là công cụ kiếm tiền. Chính vì một như đáng đời bạn bè.
Có những sống khó khăn … thể đòi hỏi nhiều hơn nữa.
"Mẹ nó Lục Sâm, mày yêu ? Mới khai giảng lâu mà mày giấu em cua gái ?"
Vương Huy đang bên cạnh chơi điện thoại bỗng nhiên gầm lên một tiếng, khiến giật .
Một bạn cùng phòng khác cũng thò đầu :
"Gì gì? Đâu , đối tượng của Lục Sâm ."
"Trong WeChat của nó kìa, phát 'cơm chó' cả ."
Tôi cảm thấy gì đó , dù thì hôm nay Lục Sâm vẫn luôn ở bên .
Tôi mở vòng bạn bè xem, suýt nữa thì tối sầm mắt.
[Kỷ niệm một chút.]
Kèm ảnh: [Bàn tay của hai chúng mười ngón đan xen.]
"Ghen tị thật! Đẹp trai đúng là dễ tìm đối tượng, rốt cuộc là ai , cho xem ảnh chị dâu ."
"Các đều , chính là…"
Nghe thấy Lục Sâm mở miệng , kinh hãi bật dậy, chiếc ghế cọ xát sàn nhà tạo tiếng động chói tai.
"Á! Lục Sâm nãy làm mất thẻ căn tin , tìm cùng một chút ."
Tôi bịt miệng Lục Sâm, kéo tay thẳng ngoài.
Cửa ký túc xá đóng , liền ép tường, chất vấn.
"Cậu tại đăng lên chứ!"
Tôi dùng giọng khẽ khàng thì thầm tra hỏi .
Lục Sâm bịt miệng, chỉ mở to đôi mắt vô tội : "Cậu mà…"
Giọng Lục Sâm mơ hồ truyền đến, đôi môi khẽ động chạm lòng bàn tay khiến lòng ngứa ngáy.
Tôi bỏ tay xuống: "Nói chuyện tử tế ."
Lục Sâm khóe môi cong lên, cúi đầu thì thầm với :
“Cậu là để kỷ niệm bạn quan trọng nhất. Nên cũng thể đăng lên, sẽ để bụng ."
Thật trong lòng cảm thấy ấm áp, chỉ là ấm áp quá mức .
Cái thằng nhóc đổi cả ảnh bìa vòng bạn bè và avatar thành cái là ý gì hả?