Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 36 Xích đu, kẻ ngốc trong bếp và ngỗng hầm nồi sắt
Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:42:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa sổ bếp đều mở toang, khói mù mịt lúc mới tản bớt đôi chút. Một mùi khét lẹt nồng nặc từ đáy nồi xộc thẳng mũi. Chỉ mong cái nhà thiêu rụi .
"Khụ khụ... Anh trai... Austin... Hai về , khụ khụ." Giọng của Evelyn chừng sặc khói hề nhẹ.
Sivey dùng tay quạt bớt làn khói mắt, cuối cùng cũng rõ tình trạng của phòng bếp lúc . Lò sưởi hun đen thui, dùng tay quẹt thử chắc cũng lấy một lớp than dày đặc. Trần nhà trông còn tạm , nhưng một luồng khói trắng cứ quanh quẩn bên mãi chịu tan .
Chiếc lò nướng thì t.h.ả.m hại hơn. Chẳng Evelyn làm gì nó mà nửa phần của chiếc lò bằng gang vốn mang màu đen trầm mặc giờ thiêu đến đỏ rực. Đó là kể đến các loại nguyên liệu nấu ăn rơi vãi lung tung khắp nơi, cứ như thể một vụ nổ lớn xảy trong căn bếp , thổi bay thứ khiến chúng chẳng còn giữ hình dáng ban đầu.
"Evelyn, em..." Sivey sững sờ, đống hỗn độn mắt mà thốt nên lời.
"Cái là khoai tây." Austin nhặt một củ khoai tây to tròn lăn đến chân lên, ngay đó về phía bàn ăn, "Còn cái là cái gì?"
Anh chỉ hai chiếc đĩa đựng thứ gì đó đen xì như than, thể nhận nguyên liệu gốc là gì.
"Là khoai tây ạ." Giọng Evelyn đầy ngượng ngùng. Má cô dính một vết than đen, tay vẫn còn bưng chiếc đĩa cuối cùng.
Là khoai tây gặp nạn. Sivey thầm bổ sung trong lòng.
"Vậy còn cái tay cô thì ?" Austin hỏi.
Đĩa trông vẻ khá hơn nhiều, thể nhận đó là thịt xông khói thái lát quyện cùng khoai tây nghiền chiên thành bánh. Tuy cháy quá lửa nhưng ít nhất vẫn đến mức hóa than.
"Hai nếm thử ? Em làm bánh khoai tây theo công thức đấy." Evelyn chút do dự. Lúc tỉnh dậy thấy trai và Austin , cô thử trổ tài nấu bữa trưa.
Khi nhóm lửa cho lò sưởi, cô nhận que diêm tuy dễ quẹt nhưng để làm gỗ bắt lửa thì khó. Thế là cô sử dụng một chút ma pháp tăng cường sự cháy. Khác với ma pháp làm bếp của phù thủy, đống củi trong lò sưởi lập tức bùng lên ngọn lửa dữ dội cao bằng nửa . Ngọn lửa suýt chút nữa lan ngoài lò, cô dập thế nào cũng tắt nên đành xách một thùng nước giếng dội thẳng .
chuyện tồi tệ hơn là ngọn lửa hề tắt hẳn, đống củi sũng nước cứ thế tiếp tục bốc khói, tạo làn khói dày đặc và sặc . Evelyn đành đ.â.m lao theo lao, cô treo một nồi nước lên để luộc khoai tây. Sau đó cô cắt thịt xông khói, trộn với khoai tây nghiền cho lên chảo chiên.
Và sự cố xảy . Lò nướng quá nóng, bánh khoai tây lật mặt biến thành than, cuối cùng dính chặt đáy nồi đến mức cô tốn nhiều công sức mới cọ rửa sạch . Sau bao nhiêu lăn lộn, cuối cùng cô cũng làm đĩa bánh khoai tây chiên tay.
Austin qua, thấy gì bất thường nên nếm thử một miếng. Miếng bánh khoai tây lạnh ngắt, cứng ngắc và đầy dầu mỡ. Một miếng c.ắ.n xuống trúng ngay miếng thịt xông khói dai nhách. Hương vị thì đúng là thể tả nổi. Nó mặn, cứ như thể cả hũ muối đổ ập đó, nhưng cả vị ngọt và mùi hương liệu hầm thịt. Do cho quá nhiều hương liệu nên vị bánh trở nên đắng chát và cay nồng. Evelyn rành về các loại gia vị nên loại nào cô cũng cho một ít, đường và muối tuy nếm thử nhưng cô kiểm soát liều lượng.
Quá khó ăn. Austin nuốt xuống nhưng sắc mặt trông cho lắm.
"Để nếm thử xem nào." Sivey nghĩ đây là đầu Evelyn xuống bếp nên vẫn cần cổ vũ cô một chút.
Một miếng c.ắ.n xuống, thể c.ắ.n nổi. Chẳng Evelyn còn trộn thêm cái gì chỗ bánh mà nó cứng như đá . Cậu lấy miếng bánh khỏi miệng, bên vẫn còn nguyên dấu răng rõ mồn một. Lượng muối quá dư thừa tan đầu lưỡi khiến cảm thấy mặn đến mức thể uống cạn một bình nước ngay lập tức. Tình huống thực sự khiến khó mà khen cho nổi.
"Hình dáng trông cũng tệ." Sivey cuối cùng cũng thốt một câu.
"Em xin , em lãng phí thức ăn, còn làm bếp núc lộn xộn hết cả..." Evelyn cúi đầu, vẻ mặt đầy hối .
"Không , việc gì cũng đầu tiên mà. Chúng cùng dọn dẹp nhà bếp nhé." Sivey vội vàng an ủi.
Evelyn quyết định từ nay về sẽ bao giờ thử nấu nướng nữa, việc đối với cô quả thực quá khó khăn.
Các cửa sổ bếp mở toang để thông gió, làn khói trắng tụ trần nhà chậm rãi bay ngoài. Sàn nhà và lò sưởi dội rửa bằng hết thùng nước giếng đến thùng nước giếng khác. May mắn là hư hại gì lớn, bộ dụng cụ làm bếp và bát đĩa khi rửa sạch đều thể dùng tiếp. Mùi khét cũng nhạt dần khi thông gió. Chỉ điều họ tổn thất một ít khoai tây, thịt xông khói và vài nguyên liệu khác biến dạng .
Không thiêu trụi cả căn bếp là một kỳ tích !
Sivey nhanh chóng bày vài việc khác để Evelyn phân tâm, chẳng hạn như chuyện nho chín và làm rượu vang. Evelyn quả nhiên thu hút ngay lập tức.
"Chúng sẽ tự ủ rượu nho ?" Ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên.
" , thử xem . Sáng sớm nay thu hoạch nhiều nho, thể để lâu nên nghĩ sẽ đem phần lớn ủ rượu." Sivey mỉm .
"Nho ngọt lắm, ngon cực kỳ." Austin lấy một chùm nho tươi, bẻ một nửa đưa cho Evelyn.
Evelyn bỏ quả nho miệng, răng khẽ c.ắ.n lớp thịt quả. Nước nho ngọt lịm lập tức tràn lan đầu lưỡi. Những quả nho đủ đường thế thì khi làm rượu sẽ cần cho thêm quá nhiều đường nữa.
"Ngon quá, em ăn bánh pudding mận." Cô vị ngọt của nho làm cho híp cả mắt .
"Đợi khi nào sấy nho khô, sẽ làm pudding mận cho em." Sivey hứa.
"Tại pudding mận cho nho khô mà là cho mận?" Austin thắc mắc.
"Hình như vì từ lâu về , gọi nho là mận, nên thực chất pudding mận chính là pudding nho. Hơn nữa, đó là món đồ ngọt đặc trưng của mùa đông đấy." Sivey giải thích cho Austin.
Khác với món pudding dâu tây hôm qua, pudding mận làm từ trái cây khô và vụn bánh mì, thêm một chút bột quế và một chén nhỏ rượu Brandy. Khi những lớp tuyết dày bao phủ mặt đất, bên lò sưởi rực cháy ánh cam ấm áp và thưởng thức một miếng pudding mận nóng hổi, cơ thể sẽ sưởi ấm suốt cả ngày. Dù bây giờ làm pudding mận lạ lùng, nhưng trong tiết trời xuân vẫn còn chút se lạnh cơn mưa nhỏ , ăn một phần pudding sưởi ấm xem chừng cũng hợp lý.
Nghĩ đến đó, Sivey nhóm lửa trong lò sưởi. Cậu để ngọn lửa sưởi ấm bộ lò rút bớt củi , chỉ để những tia lửa nhỏ. Những chùm nho rửa sạch xâu dây thép treo trong lò sưởi. Sức nóng sẽ làm nho mất nước và lớp vỏ bên ngoài bắt đầu nhăn . Vẫn còn một sọt nho lớn với phần thịt quả chắc, chắc chắn thể để thêm một thời gian nữa cho đến khi đóng xong thùng gỗ để ủ rượu.
Vẫn còn một việc vô cùng quan trọng làm. Bây giờ giàn nho thành bóng râm che mát, nên treo đó hai chiếc xích đu. Chơi xích đu những buổi chiều đầy nắng và gió nhẹ là tuyệt nhất.
Austin tìm hai tấm ván gỗ, khoan lỗ ở bốn góc lấy một sợi dây thừng thô chắc xuyên qua, buộc chặt tấm ván xà ngang. Vậy là một chiếc xích đu xong. Sivey thử kéo mạnh sợi dây để chắc chắn chúng buộc vững chãi, gọi Austin và Evelyn: "Hai mau đây, để đẩy thử cho xem."
Austin lên xích đu. Vì đôi chân quá dài nên co một chút mới thể đặt chân bằng phẳng mặt đất. Chẳng đợi ai đẩy, tự lùi đạp chân một cái là chiếc xích đu đung đưa. Một con rồng với gương mặt cảm xúc đang chơi xích đu, làn gió nhẹ thổi loạn những sợi tóc bạc che bớt một phần mắt, trông cảnh tượng chút buồn khó tả.
"Austin, vui ?" Sivey nhịn hỏi một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-36-xich-du-ke-ngoc-trong-bep-va-ngong-ham-noi-sat.html.]
"Không vui bằng lúc bay." Austin đáp.
Anh chút khó hiểu tại con thích chơi xích đu, trò giống như đang cảm nhận tốc độ gió trong trung . khi bay lên thì cảm giác sảng khoái hơn chiếc xích đu chậm chạp nhiều.
là con rồng khiếu thẩm mỹ. Sivey đầu , quyết định tạm thời thèm chuyện với nữa.
Evelyn vững xích đu, Sivey kéo sợi dây về phía , ngả buông tay. Evelyn lập tức bay lên. Xích đu ban đầu cao lắm, đẩy thêm hai cái lưng Evelyn, chiếc xích đu cuối cùng cũng vút lên cao. Cơ thể đưa nhẹ bẫng rơi xuống theo trọng lực, gió thổi tạt qua má và tóc. Cảm giác như cả đang nương theo làn gió tự do mà bay khỏi khu vườn .
Trò chơi yêu thích thời thơ ấu đến tận bây giờ vẫn khiến Evelyn thấy thú vị. Tiếng của cô vang vọng theo từng nhịp xích đu lên xuống, tự do và phóng khoáng. Chú chim nhỏ giam cầm trong giáo đình nay tạm thời bay khỏi lồng, thể to, mặc những bộ quần áo đen nặng nề, ăn những món đồ khó nuốt... và quan trọng nhất là cuối cùng cũng về bên .
Sivey từng nhịp một đẩy xích đu để Evelyn bay cao hơn. Cô sợ độ cao, cũng chẳng sợ ngã, cô chỉ bay thật cao ngoài .
"Anh trai, cao hơn chút nữa, em cao hơn nữa!" Giọng của cô tràn đầy niềm vui sướng. Nếu đẩy cao thêm chút nữa là cô sẽ bay khỏi khu vườn mất.
"Ta cũng đẩy." Austin .
Dù thấy trò vui nhưng vẫn Sivey cũng đẩy như .
"Chẳng bảo vui ?" Sivey trêu chọc, "Căn bản là thú vị bằng lúc bay lượn mà."
"Ta cảm thấy nếu đẩy lên thì trò chơi sẽ trở nên thú vị." Chàng rồng nghiêm túc nhăng cuội.
Anh chỉ Sivey để ý đến . Một con rồng lủi thủi chơi xích đu một trông thật tội nghiệp, Sivey thể ngó lơ chứ.
"Thật là hết cách với ." Sivey thở dài, bước qua đẩy cho Austin một cái.
Con rồng ăn nhiều, chỉ khi biến thành rồng nhỏ mới nhẹ bớt. Cậu dùng sức đẩy một cái mà chẳng nhích bao nhiêu. Nặng trịch như đá, nghiến răng lấy hết sức bình sinh mới đẩy đung đưa một chút. là bao nhiêu đồ ăn hề phí hoài cả!
Đẩy một hồi chịu nổi, đúng là vẫn nên đẩy cô bé nhẹ tênh như Evelyn thì hơn. Evelyn quá gầy ? Phải chăng giáo đình chỉ cho cô ăn cháo yến mạch loãng với bánh mì đen, nếu cô bé búp bê bụ bẫm ngày nào giờ gầy gò thế . Thực Evelyn trông quá gầy, vóc dáng cân đối và khuôn mặt hề hốc hác, chỉ là một kiểu gầy mang tên " trai thấy em gầy" mà thôi.
Sivey đoán đúng một nửa. Đồ ăn ở giáo đình tuy đủ no nhưng chẳng món nào thực sự ngon lành. Cháo yến mạch loãng thậm chí còn coi là món hương vị khá nhất. Trời mới các đầu bếp ở giáo đình ác ma nguyền rủa vị giác mà thể làm những món ăn khiến mất sạch ham ăn uống như .
"Cậu lên , để đẩy cho." Austin cảm thấy Sivey hề nghiêm túc với nên quyết định tự làm mẫu thế nào mới là đẩy xích đu thực thụ.
"Nhẹ tay một chút nhé Austin." Sivey lên thì ngay lập tức lưng đẩy một cú trời giáng.
Sức mạnh của con rồng đúng là quá lớn. Cậu dặn là nhẹ tay , mà lực đẩy vẫn suýt chút nữa hất văng khỏi xích đu. Cảm giác đột ngột bay vổng lên chẳng dễ chịu chút nào. Austin khỏe quá mức cần thiết, chiếc xích đu đẩy lên cao. Cậu vút lên thật cao lao xuống thật mạnh. Lúc chơi xích đu còn là thú vui nữa mà là một màn tra tấn tinh thần.
Khổ nỗi Austin tưởng làm lắm, định bồi thêm một cú đẩy mạnh hơn nữa để đưa Sivey lên một tầm cao mới. Đó là một nỗi khiếp sợ thực sự, gần như là đe dọa tính mạng. Sivey chịu nổi nữa, cố nén tiếng thét chói tai chực trào nơi đầu môi: "Austin! Mau dừng xích đu !"
Khi xích đu hạ xuống nữa, Sivey cùng chiếc xích đu Austin ôm trọn lòng.
"Ta đẩy ?" Austin bối rối. Anh vẫn buông Sivey mà cúi đầu xuống hỏi.
Cá Mặn
"Anh đẩy lắm, chỉ là đối với thì nó ... kinh hoàng quá mức." Sivey thở hổn hển, vẫn hồn màn "bay lượn" .
"Anh trai, ?" Evelyn chạm mũi chân xuống đất, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng về phía .
"Anh , chỉ là xích đu bay cao quá nên sợ ngã thôi." Sivey chút ngượng ngùng vì nhận chẳng dũng cảm bằng Evelyn.
"Đừng sợ, sẽ đỡ ." Austin nghiêm túc bảo đảm dùng mặt cọ cọ mái tóc mềm mại của Sivey.
"Được , tin , thật nhẹ nhàng đấy." Sivey thở dài.
Austin bắt đầu đẩy xích đu, động tác thật sự nhẹ nhàng và chậm rãi. Sivey bay lên, hai chân treo lơ lửng, nhịp nhàng từng chút một. Cảm giác lúc giống như bản là một chú bướm nhỏ xinh xắn đang bay múa bóng mát rượi của giàn nho. Họ chơi xích đu thêm một lát, tận hưởng luồng gió mát lành từ rừng Ma Vật mới trở nhà vì sắp đến giờ cơm trưa.
Bữa trưa hôm nay chút đặc biệt với món thịt ngỗng và gan ngỗng. Vì sáng nay gặp đàn ngỗng trắng chỗ Stella nên Sivey đột nhiên thèm ăn thịt ngỗng. Lúc ở thôn Khoa, bắt gặp một chăn ngỗng nên dứt khoát mua luôn hai con ngỗng lớn. Hai con ngỗng nuôi hai năm đặc biệt béo , mỗi con nặng ngang một con dê con. Sau khi làm sạch và rút hết lông tơ, một con dùng để hầm, con còn sẽ đưa lò để nướng. Bộ gan ngỗng béo ngậy cũng rửa sạch đặt thớt, chuẩn cho món gan ngỗng áp chảo thơm lừng.
Món ngỗng nướng cần dùng táo và nhục quế làm nhân bên trong. Sivey cắt táo thành khối, trộn đều với nhục quế, hành tây, muối tiêu và bột đậu khấu nhồi đầy bụng ngỗng. Da ngỗng bên ngoài cần xoa đều muối, Sivey giao việc cho Austin. Việc lăn qua lăn một con ngỗng béo múp míp thực sự mỏi tay, giao cho một chú rồng háu ăn là thích hợp nhất. Chàng rồng vốn yêu nhất là mỹ thực, nhất định sẽ cẩn thận bôi muối lên khắp ngỗng sót chỗ nào.
Con ngỗng dùng để hầm chặt thành từng khối nhỏ, Evelyn thì đang giúp thái rau củ ăn kèm. Những củ hành tây trắng khiến "rơi lệ" lưỡi d.a.o sắc lạnh. Dù là vị Thánh nữ mặt lạnh của giáo đình thì lúc cũng đỏ hoe cả hốc mắt vì hành. Hành tây càng thái càng cay, Evelyn đưa tay lau mắt nhưng hành động chỉ khiến chuyện tệ hơn. Nước hành dính trực tiếp mắt làm những giọt lệ vốn đang quanh quẩn lập tức tuôn dài xuống cằm, thấm cổ áo. Cô chớp mắt liên tục, đôi mắt mọng nước trông đáng thương.
"Anh trai, mắt em đau quá!" Evelyn càng dụi thì nước mắt càng chảy mạnh, cô vội vàng gọi Sivey.
Sivey lập tức bỏ thỏi bơ tay xuống, chạy nâng mặt Evelyn lên dùng nước sạch rửa mắt cho cô. Hốc mắt Evelyn đỏ bừng, uy lực của hành tây quá mạnh khiến cô tài nào mở mắt nổi. Sivey chỉ rửa mắt mà còn ấn tay cô chậu nước để rửa sạch dấu vết của hành tây. Cô em gái ngốc nghếch vẫn chẳng khác gì lúc nhỏ, khi cô từng lén bôi hành tây lên mắt oa oa, giờ lớn thái hành vẫn để dính mắt.
Austin bôi muối xong cho ngỗng, ngẩng lên liền thấy Sivey đang nâng mặt Evelyn và dịu dàng thổi mắt cho cô. Thế là thừa dịp Sivey chú ý, lén mò tới chỗ hành tây dùng sức bóp mạnh, nặn nước hành nhỏ ngay mắt .
Tê tái! Cay thật!
Cái con rồng ngốc tự làm cay mắt chảy nước mắt sờ soạn lung tung trong bếp, đó tiến đến mặt Sivey bảo rằng mắt cũng đau. Thế là , trong bếp bỗng chốc xuất hiện hai kẻ ngốc cùng lúc. Sivey chỉ còn cách nâng nốt mặt Austin lên để rửa mắt cho .
Chàng rồng thầm đắc ý trong lòng. Evelyn cái gì thì cũng cái đó! Sivey chẳng hề tâm lý ấu trĩ của , chỉ cảm thấy Austin tuy chăm chỉ nhưng đôi khi thật là một kẻ ngốc nghếch. Có lẽ đến lúc cần phổ cập kiến thức cơ bản trong nhà bếp cho hai .
Sau một hồi loay hoay cứu vãn hai đôi mắt đỏ hoe, việc nấu nướng tiếp tục. Sivey dặn hai để hành tây dính mắt nữa, đó bảo Evelyn băm thêm ít táo vụn để lát nữa nấu nước đường. Austin giao nhiệm vụ trông nồi, lát nữa thịt ngỗng khi áp chảo sẽ hầm cùng rượu vang đỏ và hành tây.
Sivey tìm một chiếc kim khâu chăn loại to, xỏ sợi chỉ cotton bắt đầu khâu bụng và m.ô.n.g ngỗng . Nếu khâu chặt, gia vị tẩm ướp bên trong sẽ chảy làm lò nướng ướt, khiến da ngỗng thể đạt độ giòn. Cậu cũng làm thêm chút đồ uống, tận dụng nho sẵn để ép nước tươi pha thêm chút nước táo để giảm bớt độ ngọt đậm của nho. Ngọt quá đôi khi tạo cảm giác đắng trong miệng.
Thịt ngỗng áp chảo xong cho nồi hầm, ngỗng nướng cũng đẩy lò. Cuối cùng, đến lúc xử lý phần gan ngỗng. Gan ngỗng hầu như mỡ, khi ăn mang cảm giác mềm mượt và béo ngậy. Bí quyết của món là chiên quá kỹ. Hai con ngỗng loại nuôi chuyên dụng để lấy gan nên gan chỉ hai miếng nhỏ. Sivey cắt chúng thành những lát dày cỡ một đầu ngón tay ướp với muối tiêu một lát.
Trong thời gian đó, bắt tay làm sốt táo caramel. Cậu lấy một chiếc chảo đáy bằng, rắc đường trắng lên mặt chảo đang nóng. Chờ đường tan, trút phần táo vụn gọt vỏ mà Evelyn cắt . Sau khi đảo đều, cho thêm một mẩu bơ nhỏ và chút bột quế. Hương táo ngọt lịm quyện cùng mùi caramel ngay lập tức tỏa hương ngào ngạt khắp căn bếp.