Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 26 Vận mệnh Dũng giả và Thánh nữ

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:56:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sivey cẩn thận hồi tưởng một chút. Cuối cùng cũng nhớ rơi xuống từ bầu trời ngày hôm đó. Tên dường như là Kailan.

“Tôi nhớ , là Kailan. Anh tìm chuyện gì ?” Cậu hỏi.

“Tôi trả tiền cho .” Kailan ngượng ngùng gãi gãi đầu. Những ngày gần đây đều nhờ xe thành làm thuê. Số tiền kiếm đều đem trả từng món một cho dân làng Bailey.

Anh xuyên đến thế giới xa lạ với bàn tay trắng. Nếu vô tình rơi xuống ngôi làng nhỏ dân phong thuần phác , lẽ sớm bắt đào than đá.

“Chỉ là một đồng tiền đồng mà thôi. Trước đó cần trả .” Sivey nở nụ . Cậu cảm thấy Kailan là một khá .

đối với thì như . Sự giúp đỡ của các lớn hơn một đồng tiền đồng nhiều.” Kailan nghiêm túc . “Hay là các việc gì cần giúp đỡ , đều thể làm.”

Austin lập tức lườm một cái. Anh dám tranh giành công việc với rồng . Anh bản chỉ là một nhân loại yếu ớt rơi từ trời xuống mà c.h.ế.t.

Anh cường tráng bằng rồng ? Có tuấn bằng rồng ? Có thạo việc bằng rồng ? Có thể ăn như rồng ? Cái cuối cùng thì cần so sánh. Đó là khuyết điểm duy nhất của Austin.

“Cảm ơn Kailan. Vậy hãy đưa một đồng tiền đồng . Hy vọng điều sẽ làm thấy an tâm hơn. Nông trường Austin , còn việc gì dư thừa để làm .” Sivey vỗ nhẹ lưng Austin. Cậu hiệu cho đừng tiếp tục hung dữ với Kailan.

Austin cố gắng nén gương mặt để bản quá đắc ý. Anh tự nhủ là một loài rồng cao quý và rụt rè.

Tuy nhiên trong mắt Sivey, sự mô tả đó chẳng liên quan gì đến Austin cả.

Kailan gật đầu mò mẫm trong túi lấy một đồng tiền đồng. Sivey đưa tay tiếp nhận. Thế nhưng vật rơi xuống lòng bàn tay là một đồng bạc.

“Cảm ơn các , đây, hẹn gặp nhé!” Kailan chạy hô lớn. Anh chạy nhanh như một con thỏ và lập tức biến mất ở góc cua.

“Thật là ngoài dự tính.” Sivey đồng bạc trong lòng bàn tay. Cậu vô cùng ngạc nhiên Kailan tráo nó với tiền đồng bằng cách nào. Rõ ràng thấy Kailan lấy từ túi một đồng tiền đồng cơ mà.

Lần gặp Kailan, nhất định trả đồng bạc cho .

“Đây chắc chắn là công thức của phù thủy .” Biểu cảm của Austin trở nên mấy . Anh trừng mắt đồng bạc đó và nghiến răng nghiến lợi. “Hắn và phù thủy là cùng một bọn. Chỉ vài ngày nữa thôi đồng bạc sẽ biến thành tiền đồng cho xem.”

Hai mươi đồng tiền vàng đó là nỗi đau bao giờ xóa nhòa trong đời rồng. Vì thế suốt năm mươi năm qua, luôn kiên trì đến nhà phù thủy để ăn sạch và lấy sạch thứ.

“Chắc giả , Kailan cần thiết làm như .” Sivey lắc đầu. Cậu thực sự nghĩ lý do gì để biến tiền đồng thành tiền bạc. Vốn dĩ còn thu tiền của Kailan.

là một nhân loại kỳ quặc.” Austin thực sự hiểu nổi hành vi như .

Sivey thu đồng bạc . Cậu vài bước thì phát hiện Evelyn đuổi kịp theo. Cậu đầu thì thấy cô vẫn yên tại chỗ. Cô dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

“Evelyn?” Cậu gọi cô một tiếng.

“A.” Evelyn giống như tỉnh từ cơn mê. Cô lên tiếng với vẻ mơ hồ.

“Làm Evelyn, em thấy khỏe ở ?” Sivey bắt đầu lo lắng. Cậu sợ cô cảm lạnh vì lưng Austin ngày hôm qua.

“Không việc gì . Em chỉ thẫn thờ một lát thôi.” Evelyn lắc đầu.

Không như . Đó là vì thanh niên tên Kailan . Trên dấu vết của thần minh.

Đó chính là định mệnh chọn lựa.

Vận mệnh là một thứ gì đó vô cùng hư ảo. Hiện tại bánh xe của nó bắt đầu chuyển động. Cho dù cô đến , nó vẫn sẽ nghiền áp qua cô một cách thể ngăn cản.

“Ừm, phát sốt.” Sivey xem xét trán của cô. Nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường.

“Không việc gì , em chỉ thẫn thờ một chút thôi.” Evelyn lặp câu đó một nữa. Cô bắt đầu chút thất thần.

Sivey nghĩ chắc là do nơi nhàm chán. Điều đó khiến Evelyn cảm thấy buồn ngủ.

Có lẽ nên đưa Evelyn đến những nơi khác chơi. Hoặc sẽ tìm chút việc gì đó thú vị để làm.

Lát nữa khi tìm xong thôn trưởng William, sẽ bắt đầu làm vải sáp ong và nến. Những việc đó chắc chắn sẽ quá khô khan.

Khi đến nhà thôn trưởng William, trong nhà chỉ con trai ông là Jacob ở đó. Anh đang xắn tay áo bổ củi cửa nhà.

“Chào buổi chiều Jacob, thôn trưởng William ở nhà ?” Sivey hỏi.

“Ông nhà . Tầm chắc ông đang ở rừng đước bên cạnh hồ nước câu cá .” Jacob buông rìu xuống, lấy chiếc tẩu đang ngậm trong miệng .

“Được , cảm ơn Jacob. Chúng sẽ đến rừng đước tìm ông ngay. Nếu ông về , phiền nhắn một tiếng là ghé qua. Tôi nhờ ông lưu ý giúp xem nhà ai còn hạt giống nho .” Sivey .

Cá Mặn

“Tất nhiên là , Sivey. quên , thể đến trung tâm hoạt động bên để dán bảng thông báo. Tuy rằng hiệu quả hẳn là quá nhanh, nhưng thế nào cũng sẽ chú ý đến.” Jacob nhắc nhở.

“Cảm ơn nhiều! Tôi suýt chút nữa thì quên mất là thể làm như !” Sivey lúc mới sực nhớ . Tấm bảng thông báo đó thật sự hữu dụng, chính cũng thuê Austin từ nơi đó.

Tuy nhiên thấy vẫn nên gặp thôn trưởng William một chuyến. Không ai cũng để ý đến bảng thông báo, thêm nhiều nguồn tin tức lúc nào cũng hơn.

Rừng đước ở ngoại ô thôn xa. Tuy mang cái tên nhưng thực tế loại cây sinh trưởng ở đây là bạch dương. Chúng chẳng đỏ chút nào mà là những cây trắng muốt điểm xuyết đốm đen.

Khu rừng nhỏ lớn lắm. Một vòng cây xanh bao quanh một cái ao nhỏ với dòng nước chảy nhẹ nhàng. Nhiều năm nơi lẽ từng một giáo đường nhỏ, vì giữa hồ vẫn còn một pho tượng nữ thần sứt mẻ mọc đầy rêu xanh.

Khi họ đến nơi, thôn trưởng William đang sức thu cần. Dây câu căng chặt khiến cần câu uốn lượn sang trái sang . Dưới nước dường như là một con cá lớn.

“Các đến đúng lúc lắm! Sivey, mau, mau đây giúp thu dây, đừng để gã to xác trốn thoát mất!” Thôn trưởng William thấy họ thì vội vàng gọi với .

Austin, sức lực lớn nhất, bước qua và cầm lấy cần câu kéo mạnh một cái. Một con cá nhỏ màu xám chỉ bằng lòng bàn tay b.ắ.n khỏi mặt nước. Nó quẫy đuôi kịch liệt, tạt thẳng một làn nước hồ mát lạnh mặt thôn trưởng William.

“Ha ha ha ha, còn sung sức gớm.” Thôn trưởng William ngượng ngùng lau mặt. Ông sờ sờ râu phủi quần, các động tác nhỏ xuất hiện liên tục vì bối rối.

“Thôn trưởng William, ông trong thôn nhà ai từng trồng nho ạ? Có lẽ họ vẫn còn giữ hạt nho gì đó tương tự, mua một ít.” Sivey kịp thời chuyển chủ đề để thôn trưởng còn thấy hổ nữa.

“Để nhớ xem nào. Nhà Phillip từng trồng đấy, chẳng qua đó ông thứ rượu nho khiến uống là sùi bọt mép nên từ đó chẳng ai thèm ngó ngàng đến giàn nho nữa. Còn nhà tiểu Charli nữa...” Thôn trưởng William tiếp lời. Tay ông lén lút gỡ con cá nhỏ khỏi lưỡi câu, thừa dịp ai chú ý, ông ném nó bủm một cái xuống nước.

Sau một hồi nhẩm tính, thôn trưởng William vỗ n.g.ự.c hứa rằng hễ gặp ai trong thôn ông sẽ hỏi giúp. Đến lúc tìm hạt giống, ông sẽ bảo Jacob mang đến nông trường cho họ.

Tiếp theo còn việc gì khác nên họ dự định về nông trường ngay. Thôn trưởng William cũng tiện đường về thôn. Ông con cá nhỏ làm mất hứng nên câu tiếp.

Đoàn rời bao lâu thì Kailan xuất hiện bên bờ hồ .

Anh nhặt những viên đá nhỏ đất ném xuống hồ ba viên. Sau đó lặng lẽ đếm nhẩm trong lòng ba con .

Một, hai, ba.

Cơn gió nhẹ vốn đang thổi qua rừng bạch dương bỗng nhiên khựng . Những chiếc lá đang rơi khựng giữa trung. Mọi âm thanh đều biến mất, thời gian đột ngột dừng .

Trong gian tĩnh lặng đó, chỉ Kailan và pho tượng nữ thần giữa hồ là còn thể cử động.

Lớp rêu xanh biếc bỗng như thổi sinh mệnh. Chúng bắt đầu chảy xuôi mặt tượng, trải một màu xanh dịu dàng của mùa xuân. Pho tượng đá lạnh lẽo và sứt mẻ dần bồi đắp nguyên vẹn.

Khi rêu xanh bao phủ pho tượng, nữ thần trong ao từ từ mở mắt.

“Kailan, cuối cùng ngươi cũng trực tiếp đối mặt với vận mệnh của .” Pho tượng nữ thần tràn đầy sức sống lên tiếng.

Giọng của nàng nhẹ nhàng và êm tai. Nó giống như sức mạnh tinh khiết hội tụ từ vạn vật sinh linh, chậm rãi thanh lọc tâm hồn .

“Thưa nữ thần kính mến, xin Người hãy cho con làm con thể tìm đường về nhà.” Kailan hỏi.

“Hãy bước lên con đường vận mệnh, tìm những đồng đội của ngươi, phong ấn Ma vương, và cuối cùng ngươi sẽ về cố hương.” Pho tượng nữ thần đưa những lời chỉ dẫn mơ hồ, chỉ khuyên hãy trở thành một Dũng giả.

Nàng hề rõ làm cách nào mới thể về nhà.

“Chỉ phong ấn Ma vương con mới thể về nhà ? Không còn cách nào khác ư?” Kailan hỏi nữa.

, ngươi sẽ bước lên hành trình phong ấn Ma vương. Đây chính là vận mệnh của ngươi.” Pho tượng nữ thần gật đầu với .

“Các vị thể tự làm việc ? Các vị là những thần minh thể, chẳng lẽ đúng ? Còn con chỉ là một bình thường, con nên ở đây.” Kailan rốt cuộc nhịn mà thốt những lời đó.

Anh từng một cuộc sống bình yên, đột ngột ném thế giới xa lạ . Anh thực sự hề mong trở thành vị Dũng giả cứu thế nào cả.

“Chúng lực bất tòng tâm. Chỉ ngươi, chỉ ngươi mới cứu vãn thế giới đang mấp mé bên bờ sụp đổ .” Pho tượng nữ thần khẽ thở dài. Cơn gió đang yên dường như bắt đầu lay động trở .

“Được , con đồng ý. hiện tại một vấn đề là con làm để trở thành Dũng giả, cách khác là làm để chứng minh con là Dũng giả đây?” Kailan bất đắc dĩ chấp nhận lời giải thích .

“Không cần ngươi chứng minh, cũng cần ngươi làm gì cả. Chúc phúc cho ngươi, hỡi Dũng giả.” Pho tượng nữ thần xong câu cuối cùng thì đôi mắt phủ đầy rêu xanh bỗng mất ánh sáng.

Lá cây rơi rụng xuống đất, gió bắt đầu gào thét qua khu rừng. Pho tượng nữ thần sứt mẻ giữa hồ nước đọng một nụ thánh khiết môi, nhưng nàng sẽ cử động thêm nào nữa.

Kailan thở dài một tiếng rời khỏi nơi đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-26-van-menh-dung-gia-va-thanh-nu.html.]

Chuyện trở thành Dũng giả cứ gác một bên , mắt kiếm bánh mì cho ngày mai cái .

Trong nhà bếp ở nông trường, Sivey đang cắt nhỏ miếng sáp ong mà em bán thú nhân tặng. Lát nữa sẽ cho nồi để đun chảy chúng.

Evelyn từ lúc ngoài về buổi chiều liền trở nên thất thần. khi hỏi đến, cô chỉ .

Sivey đành bảo cô làm một vài việc đơn giản để giúp cô xốc tinh thần. Cô lựa vài miếng vải bố thô mắt cắt chúng thành những miếng kích thước phù hợp.

Austin đang đun nước sôi. Một chiếc bàn là bằng sắt đúc nặng trịch cũng đặt bên cạnh lò sưởi để nướng nóng.

Sáp ong chỉ cắt một nửa. Hôm nay họ định dùng hết vì trong nhà vẫn còn đủ nến và dầu hỏa. Nửa khối sáp còn sẽ giữ để làm thùng nuôi ong nhằm thu hút ong mật .

Sivey tìm kiếm trong đống nồi niêu trong bếp và chọn một chiếc nồi nhỏ mà chắc sẽ ít dùng tới.

Trong nhà một “bao t.ử đáy” nên nồi nấu cơm luôn dùng loại lớn nhất.

Sáp ong khi đun cách thủy sẽ dính nồi khó rửa, nên chiếc nồi nhỏ từ nay sẽ chuyên dùng để đun sáp.

“Em thử một chút Evelyn? Đun chảy sáp ong cũng khá thú vị đấy.” Sivey khi đặt chiếc nồi nhỏ lên nồi nước sôi.

“Em thử.” Evelyn xốc tinh thần, cố gắng tỏ vẻ hào hứng.

“Không ngon tí nào.” Austin bỏ một miếng sáp ong thoảng mùi mật ngọt miệng. Anh nhai một lúc nhăn mặt vì nó chẳng vị gì.

“Cậu đói bụng ?” Sivey lặng thinh một lát mới hỏi.

“Không đói, chỉ là nếm thử thôi.”

Evelyn đổ hết những khối sáp cắt nồi khuấy đều. Sáp ong nhanh chóng tan chảy nhiệt độ cao, biến thành một thứ chất lỏng màu mật đặc quánh. Trông nó giống như vàng ròng đang chảy, màu sắc vô cùng mắt.

Austin cầm chiếc bàn là để là phẳng các miếng vải cắt. Chúng quá nhiều nếp nhăn. Nếu phẳng phiu, lớp sáp phủ lên sẽ đều.

Chiếc bàn là nướng lửa nóng. Họ phủ thêm một lớp vải khác lên các miếng vải bố khi là để tránh làm cháy vải, việc chút phiền phức.

Dùng loại bàn là đổ nước nóng bên trong lẽ sẽ tiện hơn, ít nhất là lo lắng việc nhiệt độ quá cao làm cháy lủng vải.

Họ lót một chiếc khay bên miếng vải để lát nữa dễ bóc . Khi sáp ong tan chảy , họ bắt đầu phết sáp lên vải.

Sivey dùng một chiếc bàn chải nhỏ, nhúng sáp nóng phết trực tiếp lên miếng vải. Cảm giác giống như đang phết dầu lên sườn nướng .

Họ phiên làm, mỗi phết vài miếng. Sau đó họ bưng cả khay đặt bên cửa sổ để chờ sáp khô .

Trong nồi vẫn còn dư một ít sáp. Đợi đến khi nó đông cứng , họ sẽ gỡ và gói để dành.

Lần họ làm tổng cộng 12 miếng vải sáp ong. Tuy nghĩ sẽ dùng chúng để bọc thứ gì, nhưng những món đồ tự tay làm chắc chắn sẽ lúc cần đến.

Để làm cho Evelyn đang ủ rũ trở nên vui vẻ hơn, Sivey quyết định sẽ nghĩ một vài việc thú vị khác ngoài công việc đồng áng.

khi còn nghĩ thì thư của Sylvie và cha David gửi tới.

Một con quạ đen lớn đậu xuống bậu cửa sổ giờ ăn sáng. Nó cất tiếng kêu "quạ quạ" khàn đặc khó để một bức thư ngay chỗ nó .

Thư chuyển xong, con quạ thèm đầu mà vỗ cánh bay ngay. Lần nào đưa tin cũng , nó luôn ngay lập tức.

Cứ như thể gửi trả đủ tiền lộ phí .

Một con dấu sáp hình đóa hoa tulip bảo vệ bởi một thanh kiếm in miệng phong bì. Mẹ Sylvie thích hoa tulip, còn thanh kiếm đó chính là biểu tượng của cha David.

“Là thư của cha và gửi tới .” Sivey đặt đĩa thức ăn xuống, mỉm cầm lấy bức thư.

“Mở xem , xem họ gì nào.” Evelyn bức thư và giục .

Lúc bàn ăn chỉ còn Austin đang dùng bữa sáng. Hai em ghé đầu , cùng bức thư mà cha họ gửi đến từ một góc nào đó đại lục .

“Sivey mến, nghĩ khi bức thư đến tay con, chắc hẳn đó là một đêm đầy sáng rực rỡ.”

Phụt.

Hiện tại đang là một buổi sáng đầy nắng, bầu trời sáng rực và chẳng lấy một ngôi nào cả.

“Khi bức thư , và cha con trải qua một đêm cây. Bầu trời vô cùng. Nhìn thấy nhiều vì lấp lánh như thế, chợt nghĩ chúng đang cùng chia sẻ một bầu trời, và điều đó làm thấy vui vẻ lạ thường.”

“Tuy nhiên ở đây vẫn khiển trách cha con một chút. Ông lúc nào cũng những ý tưởng kỳ quặc những lúc ai ngờ tới. Chỉ vì ông đột nhiên sờ thử lông đầu của một con sói đầu đàn mà chúng cây cả đêm để ngắm trong tiếng sói hú.”

Sivey cầm tờ giấy thư, Evelyn cả hai cùng bật .

Quả nhiên cha của họ vẫn như xưa, lúc nào cũng làm những chuyện tưởng như thế.

là phong cách của David.

“Thật may là chúng trải qua một đêm bình an. Mẹ dạy bảo cha con một trận và cảnh cáo ông đừng làm chuyện ngốc nghếch đó nữa. Chắc ông sẽ ngoan ngoãn một thời gian thôi. Mong là thời gian đó sẽ kéo dài lâu lâu một chút.”

...

“Được , chuyện phiêu lưu của và cha kể thế là đủ . Giờ hãy đến nông trường của con nhé.”

Hơi thở của Sivey rõ ràng trở nên căng thẳng hơn.

“Tính đến giờ con tiếp quản nông trường gần hai tháng nhỉ. Con chăm sóc đất đai t.ử tế ? 120 mẫu đất hoang thực sự là quá nhiều, còn cả vườn rau đầy cỏ dại nữa. Mẹ chỉ mong các bụi cây và cây ăn quả vẫn còn sống sót .”

Tất nhiên là chúng vẫn , con còn làm nữa là đằng khác. Sivey tự nhủ trong lòng. Cậu cũng quên ngẩng đầu Austin đóng vai trò quan trọng nhất trong việc .

“Mẹ tin là con sẽ làm . Chăm sóc thứ đất đai vốn là sở trường của con mà. Mẹ bao giờ quên những đóa hoa con từng trồng, chúng luôn những chiếc lá xanh tươi và những cánh hoa rực rỡ. Trồng rau chắc cũng sẽ như thôi.”

“Chuyển đến vùng quê Kenoy vẻ như thành thuận tiện lắm. Mẹ và cha thực sự xin vì khi mua nông trường cân nhắc kỹ như . Lúc đó chúng ngờ rằng sẽ con và Evelyn ở bên cạnh.”

Evelyn thấy tên thì hồi hộp mở to mắt tiếp.

“Con gặp em gái Evelyn của con ? Bây giờ con bé chắc là một thiếu nữ . Trẻ con lớn nhanh thật đấy, nghĩ giờ con chắc cũng cao bằng cha con . Mẹ và cha luôn cảm thấy tự trách vì rời xa hai em quá sớm, nhưng chúng buộc làm như .”

“Mẹ luôn nhớ về lúc các con còn nhỏ. Evelyn là một cô bé điệu đà, khỏi cửa là đòi bế. Còn con thì lúc nào cũng dáng một trai chững chạc, chẳng bao giờ chịu để nắm tay.”

Con cũng . Sivey khẽ trong lòng.

Nếu thể lúc còn nhỏ thì mấy. Quay cái thời mà gia đình chia cắt thành từng mảnh nhỏ, nơi , Evelyn, Sylvie và cả cha David nữa.

Mẹ sẽ : “Sivey, con giúp mua một hũ đường cát . Hãy đội mũ t.ử tế, dắt c.h.ặ.t t.a.y Evelyn và đừng lén cho con bé ăn đường nữa đấy.”

Cha sẽ : “Sivey, để xem sức lực của con thế nào nào. Giỏi lắm trai, thiếu một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi là con thắng trận vật tay . Muốn thử nữa ?”

Đáng tiếc là những ngày tháng chẳng bao giờ nữa.

Cậu ngẩng đầu Evelyn một cái. Cô còn là cô bé con cứ nắm chặt lấy tay , áp mặt tủ kính cửa hàng kẹo để đòi ăn đường như ngày xưa nữa.

“Được , thư đến đây thôi nhé. Trời sáng rõ , chúng tiếp tục lên đường đây. Yêu các con, những đứa trẻ yêu của . Mẹ của các con, Sylvie. Và cả cha đáng ghét David của các con nữa. Lẽ nên gạch tên ông mới đúng.”

Nhìn thấy dòng cuối cùng của bức thư, cả Sivey và Evelyn đều cùng bật .

Họ hẹn mà cùng nhớ tới những động tác nhỏ mấy thành thật của cha David mỗi khi mắng. Ông luôn tìm cách bóp vai cho , còn thì hừ nhẹ một tiếng đầu chỗ khác, vờ như thèm để ý đến ông.

Một buổi sáng bắt đầu từ việc nhận bức thư tay của cha .

Tâm trạng của Sivey rõ ràng trở nên rạng rỡ hơn hẳn, giống như thời tiết đầy nắng của ngày hôm nay .

Evelyn đang rầu rĩ trông cũng khá hơn một chút. Trên mặt cô rốt cuộc cũng nở một nụ nhẹ.

Bữa sáng nguội phần nào nhưng món súp nóng hổi càng thêm đậm đà hơn.

Austin hai em họ thầm nghĩ dường như tờ giấy thư chứa một loại ma chú nào đó. Nó khiến cho những chạm đều cảm thấy thức ăn trong miệng trở nên ngon lành hơn hẳn.

Loài rồng vốn là một loài động vật sống đơn độc nên thật sự khó để hiểu thứ tình ấm áp .

Kết thúc bữa sáng, Sivey về phía vườn rau. Họ ăn sáng xong nhưng những chú gà con thì vẫn ăn gì cả.

Cậu dùng một ít cám trộn lẫn với những hạt lúa mạch bóc vỏ thêm chút nước cho đều. Đôi khi cũng cải thiện bữa ăn cho gà bằng một ít hạt ngô hoặc lá rau. Việc cân bằng dinh dưỡng mới thể nuôi dưỡng những con gà hình khỏe mạnh .

Austin còn để tâm đến đám gà hơn cả Sivey nữa. Nếu vì việc cho ăn sẽ khiến đàn gà sợ hãi đến mức bỏ bữa cả ngày, chắc chắn ôm đồm luôn công việc .

“A ha! Xem ai đến đây ! Mau tới giúp một tay với! Ta tốn nhiều thời gian mới tới đây đấy.”

Một giọng bất ngờ vang lên làm cắt ngang bước chân đang về phía vườn rau của Sivey.

 

Loading...