Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 24 Con rồng keo kiệt
Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:55:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Âm thanh quen thuộc khiến con rồng dựng cả lỗ tai lên để ngóng. Đó chính là gã bán thú nhân để tên tuổi với món thịt hun khói cực kỳ ngon lành của .
“Chào , vội vàng quá nên quên hỏi tên các vị và cũng quên giới thiệu tên luôn. Giờ thì chính thức làm quen nhé, là Sivey.” Sivey mở cửa và thấy mặt chỉ một bán thú nhân mà là hai .
“Ta là Chuck, còn đây là em gái , Alicia.”
Gã bán thú nhân tên Chuck đến tay mà hai em họ đều đeo lưng một chiếc sọt đan bằng cành liễu. Tuy thấy bên trong chứa thứ gì nhưng mùi thịt hun khói và mật đường thơm nức sớm vờn quanh chóp mũi của đang mặt ở đó.
“Chào nhé!” Alicia nhe răng để lộ đôi má lúm đồng tiền cùng một đôi răng nanh trắng muốt trông đáng yêu.
“Mời trong , bộ từ rừng Ma Vật đến đây chắc là xa lắm, các vị hãy uống ly nghỉ ngơi chút lát nữa sẽ dẫn vườn rau xem .” Sivey vội vàng mời khách nhà.
Chuck và Alicia mời phòng bếp họ tháo sọt lưng xuống để thư giãn cơ thể gần hai giờ đồng hồ lội bộ trong rừng với đống đồ nặng trĩu vì ngay cả một bán thú nhân cường tráng cũng sẽ thấy mệt mỏi.
Evelyn giúp Sivey một tay nên trong lúc đun nước thì cô mở tủ bát để tìm lá và đường phèn.
“Đó là vỏ vani đấy tiểu thư.” Chuck thể lên tiếng nhắc nhở.
“Hả? Vậy còn cái thì ?” Evelyn do dự đặt một hũ khác chứa những phiến lá trông giống lá lên bàn.
“Đó là lá nguyệt quế.” Alicia tiếp lời.
Mặt Evelyn đỏ bừng lên vì hổ do cô bao giờ gặp tình huống lúng túng như thế .
“Để tìm cho Evelyn , em giúp rửa sạch bộ cụ nào em thích .” Sivey đặt ấm nước lên lò nướng vỗ nhẹ lên vai em gái an ủi.
“Vâng ạ.” Evelyn chút buồn bã đáp .
“Austin, để dành chút điểm tâm trong miệng cho khách nữa nhé.” Sivey đầu thấy tay của Austin đang thò hũ bánh quy.
Cái hũ thủy tinh tròn trịa vốn còn hai phần ba lượng bánh quy yến mạch mà giờ đây chỉ còn đủ để xếp một đĩa nhỏ. Đây quả thực là khả năng "kiểm soát định lượng" cực kỳ chuẩn xác của rồng.
Austin dửng dưng rút tay khỏi hũ bánh quên l.i.ế.m nốt những mẩu vụn còn dính nơi khóe miệng. Tuy nhiên nó cũng ăn của ai khi ít nhất vẫn dùng đĩa để đựng chỗ bánh quy còn bưng bàn.
Khoảng mười phút thì điểm tâm lên bàn và nóng cũng pha xong để họ bắt đầu cuộc trò chuyện.
“Khoảng hơn một tháng gửi năm đồng bạc làm tiền đặt cọc rau tươi nên đoán chắc chúng chín rộ trong vườn nhỉ.” Chuck .
Không cần khách sáo rườm rà, Chuck chuyện thẳng ngay chủ đề chính.
“Đương nhiên , dạo thời tiết khá nhưng hiện tại mới chỉ một phần nhỏ rau củ chín thôi. Lần các vị tới thì chỉ thể mang theo cà rốt, rau chân vịt và củ cải đỏ, còn những loại khác thì chắc đợi thêm từ một đến hai tháng nữa.” Sivey giải thích.
Cá Mặn
“Không , bấy nhiêu đó là đủ vì đoạn thời gian tới chúng thể ghé nữa. Hơn nữa lượng rau đó cũng đủ để chúng ăn trong thời gian dài chứ lấy nhiều quá khó bảo quản.” Alicia tiếp lời.
“Vậy thì quá. Tiền đặt cọc của các vị đưa nhiều nên cả lẫn đều cần trả thêm phí rau củ cho . , sọt của các vị mang tới đựng gì thế, là hàng hóa để mang chợ quảng trường ?” Sivey gật đầu thuận miệng hỏi về những thứ họ mang theo.
“Là thịt hun khói, mật ong và cả sáp ong nữa.” Alicia c.ắ.n một miếng bánh quy yến mạch ngạc nhiên tròn mắt trai : “Chuck, cái ngon thật đấy!”
Chuck chuyện nãy giờ nên cổ họng phần khô khốc. Anh bưng ly lên uống một ngụm em gái cũng lập tức nếm thử một miếng bánh quy yến mạch.
Những chiếc bánh quy cho nhiều mỡ vàng và bột mì nhưng nguyên liệu chính yếu nhất vẫn là yến mạch. Sivey thêm một chút bột chocolate cùng đường cát trộn đều chúng với . Cậu bỏ thêm vài hạt nho khô dùng tay viên thành những viên tròn nhỏ và ép dẹt thành hình bánh khay nướng. Chỉ cần cho lò làm nóng sẵn nướng mười lăm phút là món bánh quy yến mạch thơm ngon sẽ lò ngay lập tức.
Yến mạch nướng lên vị giòn cứng và thơm phức còn mỡ vàng khiến bánh cảm giác béo ngậy tan chảy trong miệng kết hợp cùng vị ngọt mềm bất ngờ của những hạt nho khô ẩn giấu bên trong. Nếu Sivey chằm chằm Austin thì hũ bánh quy thủy tinh chắc chắn sẽ biến mất sạch sành sanh trong đầy mười phút.
Thấy em nhà bán thú nhân đều thích món nên Sivey chia sẻ công thức và cách làm để họ thể tự tay thực hiện khi về nhà.
“Các vị thể bán cho một ít thịt hun khói và mật ong , thịt ngon mà mật ong cũng dùng tới nhiều.” Sivey hỏi.
“Đương nhiên là chứ.” Chuck đáp: “Cậu chính là khách hàng lớn của chúng mà, hôm nay mang những thứ tới cũng vì nghĩ rằng sẽ cần đến bởi bạn đồng hành bên cạnh trông vẻ tâm hồn ăn uống đấy.”
Anh chỉ tay về phía Austin.
Bản là bán thú nhân nên khứu giác của Chuck vô cùng nhạy bén. Hơn nữa vì thuộc chủng tộc sói am hiểu truy tìm dấu vết nên ký ức sâu sắc về những mùi hương từng ngửi qua. Là một kẻ sống ở rừng Ma Vật, Chuck từng gặp rồng nên ghi nhớ kỹ mùi vị . Anh khẳng định chắc chắn rằng kẻ gan nuôi rồng nhất định thường khi cả túi tiền lẫn lòng can đảm đều cực kỳ dày dặn.
“Anh đoán sai .” Sivey cũng liếc Austin một cái nhịn mà bật .
“Ánh mắt của thật kỳ quái.” Austin lên tiếng: “Là vì cảm thấy ăn quá nhiều , thể tự săn để ăn ít một chút nhưng tuyệt đối thiếu bánh việt quất nhé.”
Con rồng rõ ràng một tình yêu sâu đậm dành cho bánh việt quất.
“Tôi ý đó Austin.” Sivey mím môi cố nhịn nhưng thất bại: “Tôi chỉ đang nghĩ nếu thể dùng đồ ăn để lấp đầy cái bụng của thì đó là một việc làm đầy tính thành tựu bao nhiêu.”
“Vậy quyết định tha thứ cho .” Dù thực tế là Austin cũng chẳng hề giận dỗi gì.
“Cho nên lấy hết thịt hun khói và mật ong ? Tôi sẽ tính giá rẻ một chút vì bán cho giúp chúng tiết kiệm khối thời gian lặn lội từ rừng thành phố xa xôi.” Chuck hỏi.
“ , hãy bán tất cả cho vì đang cần chúng.” Sivey trả lời.
“Mua thêm một ít sáp ong nữa , chúng thể dùng để làm nến hoặc làm vải sáp ong bảo quản thực phẩm.” Evelyn lên tiếng.
Ở Thần điện ngoài giờ học cô đều dùng thời gian rảnh để sách nên lượng kiến thức lý thuyết phong phú nhưng vì ít khi ngoài nên thực tế cuộc sống của cô thiếu hụt so với mớ lý thuyết đó.
“Evelyn, em cho một gợi ý , chúng thực sự cần một ít nến và sáp ong cũng giúp trái cây giữ độ tươi ngon lâu hơn.” Sivey khen ngợi Evelyn vì cậuh vui khi thấy em gái dần tự tin ý kiến của .
“Thịt hun khói và mật ong tổng cộng là sáu mươi bạc hoặc thể đưa một đồng vàng, còn sáp ong sẽ tặng vì chúng mang theo nhiều, chỉ một khối to bằng cái đĩa thôi.” Chuck .
Việc chi một tiền lớn cùng lúc để mua thực phẩm đối với thường là khá chật vật nhưng túi tiền của Sivey hiện tại vẫn còn khá dư dả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-24-con-rong-keo-kiet.html.]
“Được thôi.” Cậu gật đầu trả tiền cho Chuck.
“Mọi cũng thể tự đóng một cái thùng nuôi ong bằng cách làm một chiếc hộp hình vuông khung gỗ rút bên trong bôi chút sáp ong đó là lũ ong sẽ tự tìm đến làm tổ thôi.” Alicia thêm.
“Cảm ơn tiểu thư Alicia chỉ dẫn.” Sivey chút bất ngờ vì mật ong vốn là nguồn thu nhập của họ nên việc chia sẻ bí quyết thế chứng tỏ họ thiện.
“Không gì , coi như quà đáp lễ cho món bánh quy yến mạch .” Alicia nở nụ trong khi đang ăn tới miếng bánh thứ ba.
Sivey cùng Austin dọn sạch hai chiếc sọt của em nhà Chuck. Bên trong phần lớn là thịt hun khói ở những phần ngon nhất và tỏa mùi thơm nồng đặc trưng. Phía cùng là mật ong chia mười chiếc bình thủy tinh lớn hơn bàn tay một chút, đủ để làm đồ ngọt trong một thời gian dài.
Mật ong cất tủ bát còn thịt hun khói thì treo cao xà nhà để tránh lũ chuột. Thực kể từ khi Austin dọn đến thì lũ chuột ở nông trang đều biến mất tăm tích. Ngoài ngày đầu tiên tiếng chúng chạy lùng bùng trần nhà thì chẳng còn thấy bóng dáng con nào nữa. Cũng nhờ Austin mà vườn rau mới thể phát triển như . Đôi khi mua nguyên liệu trong làng, vẫn dân làng phàn nàn về việc lũ chuột đáng ghét gặm hỏng hết rễ rau củ.
Tận dụng hai chiếc sọt trống, họ cùng vườn để thu hoạch rau. Những luống rau chăm sóc khi đậu Hà Lan leo giàn, cà chua cao hơn bắp chân, rau chân vịt xanh mướt trải dài và những tán lá cà rốt trông đầy sức sống. Các cây ăn quả cũng phát triển kém với những quả lê non xanh ngắt, cây đào nở đầy hoa trắng, cây đào và hạnh đang ấp ủ nụ hoa cùng một cây lạ mà Sivey đợi đến khi chúng kết quả mới tên.
“Đám cà rốt ở mảnh đều cho các cả, chúng chỉ giữ chỗ thôi.” Sivey đưa ngón tay vạch một đường phân chia và nhường phần lớn cà rốt cho em bán thú nhân.
Con rồng Austin bình thường vốn bủn xỉn nhưng hề ý kiến gì về việc phân phối rau củ. Anh cúi đầu xuống, một tay túm lấy sáu túm lá cà rốt nhẹ nhàng nhổ chúng khỏi đất. Nó chẳng hề chút luyến tiếc nào với đám rau củ mà dày công chăm sóc suốt hơn một tháng qua. Nếu thể, thậm chí còn hai mang sạch chúng để rau xanh bao giờ xuất hiện bàn ăn nữa vì cực kỳ ghét việc ăn rau kèm với thịt.
Sự bao dung của Sivey dành cho nó cũng giới hạn khi bữa nào cũng xếp thêm một ít rau giữa đống thịt và gọi đó là "gia vị". Sivey Austin đang nghĩ gì trong đầu, nếu nhất định sẽ gõ đầu rồng một cái để nó bớt mấy cái tâm tính lệch lạc đó .
Austin phía nhổ củ cải còn Sivey theo rũ sạch bùn đất cắt bỏ phần lá xanh để dành cho gà ăn. Evelyn chạy lăng xăng phía để nhặt củ cải bỏ sọt với vẻ mặt đỗi vui sướng. Chuck và Alicia cũng nỡ nên cùng bắt tay thu hoạch rau chân vịt.
Muốn rau củ giữ lâu thì hạn chế làm chúng trầy xước và để dính nước làm tổn thương bộ rễ. Cà rốt chỉ cần cắt lá, rau chân vịt giữ nguyên rễ còn củ cải đỏ thì để cả phiến lá phía . Sau nửa giờ bận rộn, hai chiếc sọt của Chuck và Alicia đầy ắp.
“Nhiều rau thế nếu ăn hết ngay thì làm , hai định muối chua để bảo quản ?” Sivey hỏi.
Với lượng thì chắc chắn họ thể ăn hết trong thời gian ngắn trừ khi nhà nuôi thêm hai con bò.
“ , củ cải đỏ thể muối chua giòn để ăn dần còn rau chân vịt thì thể làm đồ hộp dù dính và ngon lắm nên lẽ phơi khô sẽ hơn. Lần tới chúng sẽ mang cho nếm thử món rau muối của , hương vị đỉnh lắm đấy.” Chuck trả lời.
“Đường về nhà của hai mất bao lâu?” Sivey hỏi tiếp: “Nếu thì mời hai ở dùng bữa trưa nhé vì nghĩ việc băng qua rừng sẽ tiêu tốn nhiều thể lực đấy.”
“Thế thì tuyệt quá!” Alicia nhảy cẫng lên vì phấn khích: “Có thể làm món điểm tâm nào mà từng ăn , bánh quy yến mạch của ngon lắm nên nếm thử những món khác nữa.”
“Alicia!” Chuck chút đồng tình nhưng nghĩ đến hành trình hơn hai giờ đồng hồ sắp tới với cái bụng đói cồn cào nên cũng phản đối thêm.
“Không , chỉ là một bữa cơm thôi mà. Tôi hoan nghênh hai đến nông trang làm khách vì chắc chắn hai còn ghé nhiều nữa.” Sivey .
Chuyện thịt hun khói và mật ong sẽ là một mối làm ăn lâu dài vì thực sự ấn tượng với cách họ làm thịt hun khói khi nó là món ngon nhất từng ăn và ai khác làm hương vị .
“Ta thể đưa các về, bay nhanh lắm.” Giọng Austin vang lên từ lưng Sivey nhưng làm chẳng vì nghĩ cho em bán thú nhân . Nếu bọn họ ở ăn cơm thì sẽ ăn nhiều hơn!
Trước sự " bụng" của rồng, cả Chuck và Alicia đều đồng thanh từ chối. Vừa Chuck còn phân vân nhưng giờ cảm thấy nếu đồng ý thì lẽ họ sẽ chịu tổn thương đáng như là chóng mặt nôn thét mật xanh mật vàng vì cưỡi rồng bay quá tốc độ.
Tuy nhiên tưởng tượng của họ vẫn còn tươi chán vì rồng ai cưỡi cũng , Austin chỉ định cho họ ôm chân nó mà thôi.
“Trưa nay ăn gì thế.” Austin hỏi với khuôn mặt cảm xúc.
Sivey mặt nó và chỉ thấy hiện lên hai chữ: "Dỗ ".
Nghe thấy Chuck và Alicia ở ăn cơm là thái độ của Austin lập tức lạnh nhạt hẳn vì kế hoạch đuổi khách của nó thất bại nên nó đang vui.
“Bánh pie việt quất và bánh pie mận, bánh pudding gạo và táo nướng cùng với thịt hun khói áp chảo kèm khoai tây nghiền pho mát.”
Vẻ mặt con rồng lập tức giãn và trở nên vui vẻ rõ rệt. Bữa trưa thật phong phú và quan trọng là đủ nhiều đồ ngọt. Đôi khi Sivey thực sự lo lắng rồng ăn nhiều đồ ngọt như sâu răng khi Austin thực sự là một "con nghiện" đường chính hiệu.
“Bánh việt quất hai cái là của đấy nhé.” Austin nhấn mạnh nhưng khi suy nghĩ một chút thì nó bổ sung thêm: “Cậu và Evelyn mỗi cũng thể ăn hai miếng.”
Đây quả là sự hào phóng hiếm hoi của rồng nhưng cũng chỉ giới hạn dành riêng cho Sivey và Evelyn mà thôi.
“Em còn ăn dâu tây nữa.” Evelyn tiếp lời. Cô bạo dạn hơn khi đưa yêu cầu của giống như cách Austin vẫn thường làm.
“Được , hai cái bánh việt quất và dâu tây nữa nhé.” Sivey đáp ứng yêu cầu của họ sang hỏi hai em bán thú nhân: “Còn hai thì , ăn thêm món gì ?”
“Bữa cơm quá thịnh soạn .” Chuck lắc đầu vì Sivey giữ họ ăn cơm là quý lắm .
“Cậu làm nhiều món điểm tâm thật đấy.” Alicia : “Tôi mong chờ hương vị của món táo nướng vì bao giờ ăn món nào như thế cả, thể bên cạnh học hỏi ?”
“Tất nhiên , cùng bếp nào.” Sivey : “Austin, Evelyn, cần hai giúp một tay đấy.”
Căn bếp hôm nay náo nhiệt lạ thường vì bao giờ nhiều cùng bận rộn như . Sivey cũng giao việc cho hai em bán thú nhân để họ cảm thấy quá ngượng ngùng khi chơi.
Evelyn rửa sạch bộ rau củ quả còn Sivey thì cho những củ khoai tây lớn rửa sạch nồi nước canh. Cậu dặn Chuck trông chừng nồi khoai cho đến khi thể dùng nĩa đ.â.m xuyên qua củ khoai một cách dễ dàng thì nhấc . Alicia phụ trách việc khoét lõi táo vì khi nướng táo sẽ nhét một miếng mỡ vàng bên trong đậy nắp .
Austin phụ trách phần quan trọng nhất là làm lớp vỏ bánh pie nhưng thực chỉ lo phần nhào bột mà thôi. Sivey một bên rây bột mì, đong đường và mỡ vàng theo tỷ lệ đ.á.n.h thêm lòng đỏ trứng khi đưa bát bột cho con rồng.
“Phải nhẹ tay thôi nhé.” Sivey yên tâm mà dặn dò bên tai Austin: “Chúng chỉ duy nhất chiếc bát nhào bột thôi, nếu làm hỏng là chỉ nước nhào trực tiếp bàn thôi đấy.”
Sức mạnh của rồng lớn nên đôi khi sẽ vô ý gây vài sự cố ngoài ý như việc bẻ gãy bát khi đang rửa và để mảnh sành cứa da vỡ vụn thêm nữa.
“Ta sẽ vô cùng cẩn thận.” Austin lộ vẻ mặt trang nghiêm và dùng thái độ nghiêm túc nhất để đối diện với chiếc bát nhào bột mỏng manh .
Đây chính là chiếc bát duy nhất nên những thứ tính độc bản thường thêm phần quý giá. Sivey chút yên tâm nên chuyển sang cắt chỗ lạp xưởng hun khói mà em bán thú nhân mang đến. Trong bếp thứ đều diễn ngăn nắp và trật tự khi Evelyn cùng Alicia sớm làm xong việc tay ghé sát nhỏ giọng trò chuyện.
Tình bạn giữa những cô gái luôn nảy sinh một cách thật dễ dàng khi mới đầu họ còn chút câu nệ nhưng giờ thể ăn dâu tây vui vẻ. Chuck thì đang chăm chú nồi nước sôi và thỉnh thoảng dùng nĩa đ.â.m những củ khoai tây đang lăn lộn trong đó khiến những củ khoai đáng thương dù chín thấu vỡ nát .
Sivey ngay bên cạnh Austin để thái lạp xưởng nhưng con rồng luôn chuyên tâm khi đôi mắt nó cứ lướt về phía những ngón tay của dù lực đạo tay vẫn cẩn thận. Mùi hương mê của lạp xưởng thực sự làm phân tán sự chú ý của rồng. Đến thứ bao nhiêu Austin lén qua thì Sivey rốt cuộc nhịn nữa mà dừng d.a.o . Con rồng vội vàng thu hồi ánh mắt giả vờ như đang nỗ lực nhào bột nhưng nó nhào đến mức cục bột chỗ đông chỗ tây thật lung tung rối loạn.
Sivey khẽ thở dài một tiếng với Austin: “Có đút cho ăn một chút , trông vẻ đặc biệt nếm thử vị lạp xưởng hun khói đấy.”