Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 23 Anh ơi, dẫn em về nhà với
Cập nhật lúc: 2026-04-30 16:47:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy hai chữ "Thánh nữ", Sivey sững sờ. Hình ảnh Evelyn hiện từ ký ức: em gái nhỏ luôn , thẹn thùng, thích bánh mận rừng và những chiếc váy xanh lơ viền đăng ren... Chứ một vị Thánh nữ lạnh lùng, nghiêm nghị che giấu mái tóc vàng chiếc khăn trùm đen trắng.
“Họ đang về Evelyn ?” Austin chọc nhẹ .
“ .” Sivey gượng , một nụ trông khá buồn.
Cậu bước tới hỏi thăm: “Việc chiêu mộ dũng giả bắt đầu ? Có thể gặp Thánh nữ ?”
Chủ sạp với ánh mắt kỳ quặc: “Chắc là bắt đầu , tin truyền đến tận làng thì chắc cũng sắp xong đấy. Mà trẻ, mặt mũi t.ử tế thế mà suốt ngày Thánh nữ Thánh nữ nọ, đầu óc nghĩ gì xa thế...”
Sivey: “Tôi ...”
Austin lớn tiếng phản bác: “Ông mới là đồ xa! Sivey là trai của Evelyn!”
Con rồng hầm hừ làm chủ sạp sợ hãi chui tọt xuống gầm bàn: “Cứ từ từ , xin ? Đừng động thủ, cũng đừng động mồm đòi ăn thịt !”
Người xung quanh thấy liền tản sạch sành sanh. Sivey vội vàng cúi xuống trấn an ông : “Ông hiểu lầm , đây , chúng ý đó .”
Austin bực bội: “Ta nhắc nữa, ăn ! Không ăn ! Không ăn !”
Tiếng gào của rồng vang vọng khắp chợ làm càng thêm khiếp vía. Sau một hồi giải thích và buộc Austin xin (dù miễn cưỡng), bầu khí mới dịu . Sivey xoa đầu Austin, mái tóc bạc của nắng ấm áp vô cùng. Austin Sivey véo nhẹ một cái thì im bặt, thêm những lời đe dọa nữa mà chỉ đầu .
Cậu đầu chủ quán mới từ gầm bàn chui . Cậu thanh thanh cổ họng : “Chúng xin , hiện tại đến lượt ông xin chúng .”
Quán chủ gãi gãi đầu và cào xuống một cọng cỏ. Ông lúng túng đáp: “Thực xin nhé, là hiểu lầm các . À, ăn thịt cũng đ.á.n.h , còn là trai của Thánh nữ, ai, ở cái nơi nhỏ bé chứ…… Được , nếu thì cũng hỏi nữa. Tóm là sai, thật là ngại quá .”
“Cho nên ông thể tặng pho mát cho chúng ? Mỡ vàng cũng .”
“A?”
Cướp bóc ! Mình gặp cường đạo !
Quán chủ vội vàng dùng ánh mắt hiệu cho Sivey để nhờ quản lý con rồng nhà .
Sivey giả vờ như thấy. Cậu dửng dưng đầu chỗ khác : “Tôi mua ít pho mát cùng mỡ vàng, ông thể bán rẻ một chút , nếu thể tặng kèm một ít thì quá.”
Quán chủ nhắm tịt mắt : “Được , ai bảo cái miệng của báo đời…… Pho mát hai bạc mua một vòng lớn, nếu cắt thì mười lăm đồng một khối, mỡ vàng ba mươi đồng một khối. Nếu các mua cả vòng pho mát, sẽ tặng các một khối mỡ vàng.”
Mức giá đủ công đạo. Ông vẫn thể kiếm chút lợi nhuận dù nhiều, nhưng tổng kết thì đến mức làm công.
Sivey cũng cảm thấy giá cả phù hợp. Cậu hiểu rằng thể bắt tặng mãi , nếu làm thì ai còn buôn bán với nữa.
Cậu : “Thành giao, trả ông bốn bạc. Tôi lấy hai vòng pho mát, tặng chúng hai khối mỡ vàng nhé, cảm ơn ông.”
Trên sạp lúc chỉ còn hai vòng rưỡi pho mát. Một vòng pho mát to lớn như bánh xe, sáng giờ bày ba vòng mà mới bán tới nửa vòng cắt dở.
Hừm, bán vèo một cái hai vòng, ông chủ cần tốn sức dọn về nữa.
Vẻ mặt quán chủ từ đau lòng ban đầu chuyển sang nụ ngớt: “Tặng! Đương nhiên là tặng! Cầm lấy , ai nha, hôm nay gặp các nhất định là vì bình thường tích đức đủ nhiều nên Thần Quang Minh mới chiếu cố !”
Austin dọn pho mát : “Là chúng chiếu cố ông, liên quan gì tới Thần Quang Minh cả.”
Ngoài pho mát và mỡ vàng, bọn họ còn mua thêm một thùng bia, một sọt táo, một sọt cam, nửa rổ dâu tây tươi, vài quả cà tím, bí ngòi cùng một loạt các loại rau mà rồng cảm thấy khó ăn.
Khi mua sắm xong thì vẫn quá hai giờ chiều.
“Austin, thời gian còn kịp, chúng đến Thần điện Quang Minh xem . Tôi nghĩ lẽ chúng sẽ gặp Evelyn.” Sivey ôm hy vọng và vẫn thường xuyên tự an ủi như thế.
“Ta thể phi nhanh nhanh.” Austin nghiêm túc bảo đảm: “Mua cho Evelyn ít kẹo đậu phộng , cô bé nhất định thích ăn.”
Con rồng cố chấp cho rằng vị bạn mà nó mới thấy mặt một cùng khẩu vị với .
sự thật là Evelyn quả thực thích đồ ngọt.
Sivey mua nhiều kẹo đậu phộng. Austin ngậm một khối to trong miệng, suốt quãng đường đến thành Kenoy trong miệng nó đều là vị ngọt lịm.
Khi bọn họ đến Thần điện Quang Minh thì vẫn còn một đang xếp hàng bên ngoài. Trong đó đủ nam nữ già trẻ, họ giống tuyển chọn dũng giả mà giống như đang chờ ngày cứu tế phát bánh mì.
Sivey xuống cuối hàng để xếp hàng. Austin vì tiện lộ diện nên dứt khoát biến thành một con rồng nhỏ xíu trốn trong túi áo , nó ôm một khối kẹo đậu phộng lớn và gặm đến mức trong túi đầy vụn đường.
“Mọi cũng tới để tuyển chọn dũng giả ?” Sivey bắt chuyện với đôi thiếu niên thiếu nữ phía .
“Không, chúng tới để nhận bánh mì.” Thiếu niên tóc đỏ trả lời.
“Hả?” Sivey sững sờ, vẻ mặt lập tức trở nên ngượng ngùng.
Cậu thọc tay túi định lấy một viên đường bỏ miệng để giảm bớt sự bối rối, nhưng đầu ngón tay Austin nhẹ nhàng mổ một cái.
Con rồng lén ăn vụng gần hết chỗ kẹo, nó giống hệt một con chuột nhỏ tham ăn nấp trong hũ đường.
Thiếu niên tóc đỏ bất ngờ thiếu nữ tóc nâu huých một cùi chỏ , đau đớn ôm bụng xoay vòng tại chỗ.
Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng qua cánh mũi: “Thành thật chút Wade, cái thói mở miệng là dối của sửa thôi. Xin vị , chúng tới để tuyển chọn dũng giả. Việc diễn liên tục vài ngày , thông cáo rõ tiêu chuẩn dũng giả cụ thể là gì nên nghĩ chúng thể thử vận may một chút. Nếu làm dũng giả thì trở thành đồng đội của dũng giả cũng tệ đúng ?”
Wade thẳng lưng dậy và xoa xoa cái bụng đang nhăn nhó: : “Cô cứ thẳng tính như thì chỉ thiệt thôi Chris. Cũng nhẹ tay chút, cô định hủy hoại tiền đồ của một trọng kiếm sĩ đấy .”
Chris chẳng thèm quan tâm đến mà chỉ đảo mắt đầu .
“Cảm ơn cô, thông tin đối với quan trọng.” Sivey yên tâm hơn chậm rãi bước theo hàng .
Đội ngũ dài lắm nhưng quá trình khảo nghiệm bên trong Thần điện kéo dài lê thê. Nó lâu đến mức Wade và Chris chủ động bắt chuyện phiếm với Sivey.
Wade kể cho Sivey rằng họ đến từ một đội mạo hiểm ở công quốc Segert phía Bắc đại lục. Họ trải qua vô ủy thác và hiểm nguy khi mới đến thành Kenoy gần đây.
Còn Chris bí mật kể rằng cô vài tin đồn đáng tin cậy về việc Ma Vương ở vùng tối dấu hiệu thức tỉnh, nguyên nhân là vì các sinh vật hắc ám xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn……
Qua cuộc trò chuyện sâu hơn, Sivey phát hiện Wade vốn là một kẻ "nổ" xuyên lục địa. Trong những câu chuyện thực giả lẫn lộn của , thông tin tiết lộ đủ để vẽ nên một cuộc đời oanh liệt.
Tuy nhiên phản ứng của Chris thì lượng "nước" trong lời kể đó đủ để cứu sống một trăm mẫu đất hoang hạn hán suốt mười năm ròng.
Cuộc trò chuyện kéo dài khá lâu khiến Austin trong túi áo chật chội bắt đầu cựa quậy để khẳng định sự hiện diện của .
Sivey buộc đưa tay trong xoa xoa lớp vảy trơn nhẵn của Austin để con rồng chịu yên vị một chút.
Thế nhưng trong túi là vụn đường, Austin thật sự quá mất vệ sinh, quyết định phạt tối nay giặt sạch cái áo .
Cuối cùng đội ngũ cũng tiến đến cửa Thần điện. Các thánh kỵ sĩ canh giữ quanh cổng khiến buổi tuyển chọn trông cực kỳ nghiêm trang.
Người dẫn đường là sơ Charlotte. Ánh mắt bà lướt nhẹ qua Sivey mà thêm lời thừa thãi nào, bà chỉ lên tiếng như khi: “Đi theo .”
Sivey cúi đầu và bước những viên gạch đá quen thuộc. Cậu nhận từng vết nứt sàn vì cảm giác như qua con đường hàng vạn .
Bọn họ gặp mặt trong một căn phòng nhỏ hẹp, vẻ là một phòng cầu nguyện độc lập, nhưng điều đó quan trọng.
Sơ Charlotte theo. Bà khép cửa để lúc trong phòng chỉ còn và Evelyn.
Evelyn một tấm bình phong ngăn cách khiến hai thể thấy .
Giọng của cô thật lạnh lùng như băng giá mùa đông, nó đ.â.m từng nhát tim Sivey: “Ngươi sẽ là dũng giả dẫn rời khỏi căn phòng , hãy cho thấy trái tim dũng cảm của ngươi và cho tại ngươi đến đây……”
Giọng Sivey khô khốc, khó khăn thốt từng chữ từ cổ họng: “Evelyn……”
Chỉ một cái tên thôi khiến phía bình phong vang lên tiếng bàn ghế đổ ngã. Evelyn trực tiếp đẩy tung tấm bình phong nhào lòng : “Dẫn em …… Chúng hãy rời khỏi nơi ……”
Sivey vuốt ve chiếc khăn trùm đầu của Evelyn đáp: “Được.”
Ngay đó căn phòng cầu nguyện nhỏ hẹp sụp đổ. Một bóng rồng khổng lồ cuốn theo trận cuồng phong thổi quét thứ xung quanh và gần như hất tung cả kiến trúc nơi .
Bọn họ đường đường chính chính trốn khỏi Thần điện Quang Minh. Trên lưng ngân long những luồng khí lưu chuyển động cực nhanh, Evelyn dùng sức kéo chiếc khăn trùm đầu đen trắng đang bao phủ mái tóc vàng ném mạnh .
Cá Mặn
Mái tóc vàng của cô tung bay trong trung như những chú rắn nhỏ. Chiếc khăn gió cuốn thật xa cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt.
Cảm giác vui sướng cực kỳ vì cô tâm trạng hân hoan như suốt mười mấy năm qua.
“Evelyn! Quay mau! Con làm thế!” Sơ Charlotte đỉnh cơn gió lớn và hét to lên bầu trời: “Thánh kỵ sĩ, mau đuổi theo. Các mau thông báo cho hội pháp sư……”
Tất cả đều hỗn loạn. Kỵ sĩ Thần điện leo lên chiến mã, các nữ tu và thần sử chạy đôn chạy đáo.
Trong Thần điện mấy đề phòng việc Evelyn cướp . Cô là vị Thánh nữ thực lực mạnh nhất từ đến nay với thiên phú cực cao và năng lực xuất chúng, hiện giờ cô vượt xa giáo sư từng dạy dỗ .
Nếu cô thì chẳng ai thể mang cô .
Giáo chủ Emory từ chủ điện bước và yêu cầu tất cả dừng : “Không cần đuổi theo, cũng cần thông báo cho tháp pháp sư. Hãy thu dọn nơi và coi như chuyện từng xảy .”
Sơ Charlotte nóng lòng: “Giáo chủ Emory!”
Giáo chủ Emory giơ tay chặn lời bà định tiếp: “Đừng nữa Charlotte, Evelyn sẽ thôi.”
Sơ Charlotte chỉ thể cúi đầu đáp một tiếng: “Vâng.”
Khi Austin trở nông trang thì bọn họ bỏ lỡ bữa tối.
“Chào mừng em đến với căn nhà mới của chúng , Evelyn. Căn phòng thứ hai lầu là chuẩn cho em đấy.” Sivey đỡ Evelyn từ lưng rồng xuống. Cuối cùng cũng mang em gái về và khoe với cô thứ ở nơi .
“Bữa tối ăn gì đây.” Austin ở phía lên tiếng phá hỏng bầu khí.
“Anh trai, bữa tối ăn gì thế.” Evelyn bắt chước điệu bộ của Austin, nhưng chỉ mới học theo một chút cô nhịn mà bật .
“Bia nhạt với món hầm thì , ngoài thể ăn thêm chút thịt xông khói kẹp pho mát, trong nhà chỉ còn những thứ đó thôi. Ngày mai thể làm bánh pie mận cho em.” Sivey .
“Tại làm bánh việt quất.” Austin với tư cách là công thần lớn nhất trong phi vụ bỏ trốn thẳng thắn bày tỏ sự hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-23-anh-oi-dan-em-ve-nha-voi.html.]
“Cũng làm luôn.” Sivey chiều lòng.
Con rồng thực sự dễ dỗ dành.
Thời gian khá muộn và trời tối hẳn. Sivey thấy tự nấu thì quá chậm nên bảo Austin cùng Evelyn giúp một tay.
Là một con rồng hoang dã nhưng Austin làm việc nhà cư nhiên thuần thục hơn Evelyn nhiều.
Trong ký ức của Evelyn về nhà bếp chỉ hình ảnh Sylvie đang làm những món bánh ngọt thơm ngon. Việc tự bắt tay làm là điều cô , vì Sivey chỉ nhờ cô giúp rửa rau củ.
Austin phụ trách cắt rau củ, thịt xông khói và pho mát thành lát. Tuy nhiên rõ ràng là thành kiến lớn với rau xanh.
“Austin, lén vứt cà tím với bí ngòi nhé.” Sivey rõ lưỡi d.a.o của Austin thì lượng rau củ ngày càng ít .
“Hừ.” Austin tình nguyện lôi nửa quả cà tím và một quả bí ngòi nguyên vẹn từ trong gian chứa đồ . Khoai tây thì kịp cắt nên vẫn còn nguyên thiếu củ nào.
“Tôi với Evelyn sẽ ăn món hầm đó, ép ăn loại rau thích .” Sivey cái miệng đang bĩu của con rồng bổ sung thêm một câu: “Cho nên cần giấu chúng , nếu nếm thử một chút thì cũng phản đối.”
“Ta .” Austin quyết đoán từ chối.
“Anh, giờ em nên làm gì tiếp theo đây.” Evelyn cuộc đối thoại của hai mà tài nào nhịn , mãi mới dừng để hỏi.
“Giờ em hãy xuống và uống chút nước mật ong xem làm món hầm nhé.” Sivey đặt lọ gia vị xuống lấy hai chiếc ly thủy tinh để pha nước mật ong.
Một ly cho Evelyn và một ly cho Austin.
Nếu phần của Austin thì con rồng keo kiệt nhất định sẽ cứ lởn vởn lưng mà lầu bầu suốt thôi.
Sivey lấy một chiếc chảo chiên hình tròn đổ một ít dầu ô liu.
Chờ chảo lò nóng lên, ném một khối mỡ vàng nhỏ.
Cậu dùng muỗng gỗ cán dài ấn khối mỡ vàng xoay nhẹ vài vòng đáy chảo. Ngay khi mỡ gần tan hết, cho ớt chuông và hành tây băm nhỏ mà Austin cắt .
Sivey thuần thục đảo đều tay cho đến khi chúng tiết nước sốt và chín mềm, đó đổ thêm một hộp cà chua đóng lon .
Cậu để mặc chúng sôi sùng sục như nham thạch phun trào một lúc dùng đáy muỗng gỗ nghiền nát phần rau củ bên .
Trước khi bắc khỏi bếp, rắc thêm chút tiêu đen, húng quế và cỏ xạ hương nghiền nhỏ. Đợi nước sốt nguội một chút là thể dùng làm nước cốt cho món hầm.
Evelyn uống nước mật ong quan sát đổ phần nước sốt làm một khay nướng tròn sâu lòng, đó xếp các lát rau củ cắt thành vòng tròn ngay ngắn.
Một lát cà tím, một lát bí ngòi, một lát khoai tây, cứ thế xếp chồng lên thành một vòng tròn mắt.
Tận dụng nóng còn trong lò nướng, đưa khay trong để nướng thêm một lát.
Căn bếp lúc tràn ngập mùi chua ngọt của cà chua, hương béo ngậy của mỡ vàng cùng mùi thơm thảo mộc dịu nhẹ từ húng quế và cỏ xạ hương.
Sivey bắt đầu nảy sinh ý tưởng nếm thử món hầm kể từ đầu tiên ăn thịt mà con rồng săn .
Thịt xông khói mặn và pho mát thì ngấy nên phối hợp cùng một vài lát táo thanh mát thể trung hòa hương vị của chúng. Sivey lấy một con d.a.o nhỏ đặt lên quả táo để bắt đầu gọt vỏ vì hôm nay Evelyn ở đây nên thứ thật tinh tế. Vỏ trái cây và thịt quả tách rời tạo những tiếng sột soạt nhẹ nhàng giống như tiếng ngòi bút giấy da dê.
Evelyn cùng Austin đồng thời đoạn vỏ táo đỏ tươi xinh bong và lộ phần thịt quả giòn ngọt ngả vàng bên trong.
“Anh trai thật là lợi hại!” Một dải vỏ táo dài gọt xuống chỉnh khiến Evelyn híp mắt như hình vầng trăng khuyết.
“Ta cũng thể lợi hại giống như Sivey.” Austin ở phía nhỏ giọng lầm bầm.
“Vậy thì xin mời ngài Rồng lợi hại giúp một tay nhé.” Sivey đưa cả d.a.o lẫn quả táo qua.
Austin vui vẻ đón lấy bắt đầu cắt lát và loại bỏ hạt táo.
Vẫn là trai lợi hại hơn nhiều.
Evelyn thầm nghĩ trong lòng như .
Lò nướng bắt đầu tỏa mùi thơm cháy cạnh của món hầm nên Sivey đeo găng tay bông để bưng khay thức ăn ngoài. Món hầm tỏa nhiệt nghi ngút với bề mặt nướng vàng kim hấp dẫn và tỏa hương thơm lừng.
“Chúng dùng bữa tối thôi nào.” Anh .
Mỗi một ly bia nhạt cùng món hầm tự lấy và thịt xông khói cuộn táo kẹp pho mát tạo nên một bữa tối nông thôn đơn giản.
Evelyn dùng nĩa lấy một ít món hầm bỏ miệng cẩn thận nhấm nháp. Những lát rau củ cạnh giòn nhưng bên trong mềm mại và thấm đẫm nước sốt khiến vị giác cảm nhận độ chua của cà chua cùng vị ngọt của bí ngòi xen lẫn chút cay nồng của tiêu đen và vị béo của mỡ vàng……
“Là hương vị của .” Evelyn .
“ là một sự đ.á.n.h giá cao nhưng lẽ món hầm làm vẫn ngon hơn.” Sivey gắp một ít món hầm bỏ miệng.
So với món hầm của bà Sylvie thì hương vị đúng là vẫn còn kém xa.
Con rồng nếm thử một chút món hầm và thấy cũng tạm nhưng vẫn thích rau xanh nên bắt đầu chuyển sang uống bia nhạt. Bia vị đắng và thanh đạm với hương thơm mạch nha tạo cảm giác như một bó lúa mạch vàng gặt chạm khẽ qua mũi. Hương thơm của cánh đồng lúa mạch và thở mùa thu cùng hội tụ trong ly bia .
So với nước mật ong thì rõ ràng con rồng thích bia nhạt cho lắm. Vẫn là thịt xông khói cuộn pho mát và táo phù hợp với khẩu vị của rồng hơn cả.
Nồng độ cồn trong bia thấp nhưng vẫn làm đôi má Evelyn đỏ bừng lên như một quả táo chín. Thần sắc cô trông vui vẻ vì dường như việc ở trong căn nhà nhỏ tại nông trang chính là mật ngọt thuần khiết nhất và còn khoảnh khắc nào hạnh phúc hơn thế.
Sivey cũng cảm thấy như .
Bữa tối kết thúc trong khí vui vẻ Austin xắn tay áo rửa bát còn Sivey đưa Evelyn đến phòng khách để xem bức họa.
“Vẽ giống đúng ?” Sivey chỉ bức họa lò sưởi và với Evelyn: “Anh lâu lắm gặp họ nên cũng bố và rốt cuộc đổi thế nào. Không bố để râu mặt thêm vài nếp nhăn và cũng chẳng thể hình dung cảnh mái tóc vàng của chuyển thành màu bạch kim nếp nhăn thì sẽ thế nào……”
Cậu chợt nhận nhiều nên dừng . Evelyn khẽ mím môi đưa tay vuốt nhẹ lên bức họa.
“Vẽ giống ạ. Họ trông vẫn y hệt như trong tranh khi bố để râu mà chỉ thêm vài sợi tóc bạc còn thì vẫn trẻ trung xinh và chẳng đổi chút nào.” Giọng cô vui vẻ và chút cao ở cuối câu.
Không vì quá xúc động mà giọng của cô run rẩy.
Sivey mỉm ôm vai Evelyn hào hứng : “Anh nghĩ kinh doanh nông trang thật khi họ trở về. Có lẽ họ sẽ dừng chân ở đây một lát tiếp tục hành trình lữ hành của . Nếu thấy chăm sóc nông trang xinh thế thì chắc chắn họ sẽ vui lắm.”
Evelyn đáp: “Đương nhiên trai.”
Xem xong bức họa thì Sivey đưa Evelyn lên căn phòng chuẩn sẵn cho cô lầu dù nơi bài trí tỉ mỉ nhưng vẫn thấy đủ. Đẩy cửa thì Sivey thắp đèn thủy tinh lên để ánh sáng ấm áp lan tỏa khắp ngõ ngách trong phòng.
Ngay khoảnh khắc ánh sáng bừng lên thì Evelyn vội đưa tay che miệng và nước mắt ngừng trào .
“Anh trai…… Em thật sự vui…… Em thực sự vui lắm……” Cô nhỏ giọng nức nở và cố nuốt tiếng lòng nên rõ đó là vì quá hạnh phúc vì quá đau thương.
“Vậy thì đừng để rơi những hạt trân châu nhỏ vì chúng dễ vỡ và nhặt để xâu thành vòng tay tặng em . Có lẽ nên học chút ma pháp để định hình những hạt trân châu chứa đầy niềm vui xâu chúng nhỉ……” Sivey dịu dàng và kiên nhẫn lau nước mắt má em gái.
“Anh trêu em .” Evelyn bật thành tiếng.
Căn phòng ấm áp rốt cuộc cũng đón chủ nhân của nó với chiếc giường gỗ chạm khắc hoa diên vĩ xinh cùng bộ chăn ga màu xanh nhạt mềm mại. Gió nhẹ thổi bay tấm rèm ren và làm chuông gió bằng vỏ sò bên cửa sổ kêu lên những tiếng lăng tăng giòn giã.
Trên bàn trang điểm một chiếc gương bạc nhỏ xinh cùng bộ lược đồng bộ và phía là chiếc ghế đệm hoa nhí êm ái cùng tấm t.h.ả.m trải sàn họa tiết hoa lá.
“Nhìn chỗ xem.” Sivey dẫn Evelyn đến tủ quần áo và hiệu cho cô tự mở cửa.
Evelyn mở tủ . Bên trong là một tủ đầy những bộ váy áo đủ sắc màu. Có những chiếc váy ren xanh nhạt như nước váy nhung màu sương mù với các kiểu dáng từ cổ vuông đơn giản đến xếp li phức tạp. Không chỉ váy mà còn cả áo sơ mi, áo choàng và quần dài để Evelyn thể thoải mái ngao du như một thành viên nữ trong đội mạo hiểm.
Dưới cùng của tủ áo còn hai đôi giày da nhỏ và một đôi ủng cao cổ.
Evelyn sắp rơi "trân châu" nữa.
“Anh đến cửa hàng của dì Sophia để chọn vài kiểu váy nhờ dì may theo kích cỡ của em. Không ngờ sớm tác dụng thế …… Đừng mà, hy vọng em sẽ thích những kiểu …… Màu đen thực sự là quá xí.” Sivey lúng túng an ủi.
Mũi Evelyn đỏ ửng lên trông như một chú thỏ đế nhưng may là nước mắt rơi xuống nữa.
“Hôm nay em vui lắm.” Cô chỉ khẽ.
“Sau ngày nào cũng sẽ vui như . Ngày mai làm bánh pie mận cho em nhé?” Sivey nhẹ nhàng dỗ dành.
“Còn cả bánh việt quất của nữa.” Giọng của con rồng vang lên từ cửa phòng.
Nó đó từ lâu và khi nhắc đến đồ ăn thì rốt cuộc cũng nhịn mà cắt ngang màn tâm tình cảm động .
“Được , cả bánh việt quất của nữa.” Sivey bật .
Evelyn mang theo đôi mắt thỏ đỏ hoe trốn lưng trai dùng tay xoa mạnh lên mặt cho đến khi má đỏ bừng vì cô thấy ngượng khi mặt con rồng mấy thuộc.
Đêm đầu tiên trở nông trang đều ngủ ngon.
Sivey từng lo lắng của Giáo hội sẽ đuổi theo vì dù họ cũng cướp Thánh nữ ngay mặt bao nhưng đêm đầu tiên trôi qua trong bình lặng. Bọn họ chắc chắn đang ở nhưng dường như tất cả ngầm đồng ý cho hành động bỏ trốn của Evelyn nên hề truy đuổi đến đây.
Trong lòng Sivey ẩn hiện một sự bất an nhưng ngăn suy nghĩ sâu thêm nữa. Evelyn vẻ cũng lo lắng về chuyện .
Sáng sớm hôm họ cùng vườn rau.
“Anh trai, tất cả chỗ đều là trồng ạ?” Evelyn chỉ những luống rau xanh mướt và hỏi.
Hôm nay Evelyn trút bỏ bộ đồ nữ tu nặng nề để mặc một chiếc váy cổ vuông đơn giản thêu ren tinh xảo cùng mái tóc vàng xoăn buộc gọn bằng dải lụa hồng. Điều khiến cô trông giống như một cô con gái nhỏ cưng chiều trong gia đình.
“Phần lớn đều là Austin trồng đấy.” Sivey đáp.
“Austin, thật sự lợi hại!” Evelyn cũng thiên phú khen ngợi rồng giống hệt trai .
Austin lập tức cảm thấy bản còn thể làm hơn thế nữa.
“Bạn của ơi! Có nhà !”
Một giọng hào sảng vang lên cùng tiếng gõ cửa dồn dập từ phía sân .