Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 2 Ngân long: Cậu có cần giúp đỡ không
Cập nhật lúc: 2026-04-13 08:08:14
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Con rồng bạc tên là Austin bắt đầu thu đôi cánh của . Cơ thể nó nhỏ dần theo từng nhịp gió rơi xuống, cho đến khi chỉ còn bé bằng một con gà. Sau đó, nó lặng lẽ một tiếng động mà đáp xuống bậu cửa sổ phòng bếp.
Sivey gì về sự hiện diện của vị khách mời mà đến . Cậu đang kéo ghế và bàn ăn.
Bánh mì trong thực đơn của loài rồng. Austin đưa đôi mắt màu tím thủy tinh qua lớp kính cửa sổ, chăm chú đĩa lạp xưởng chiên bơ thơm phức.
Sivey dùng d.a.o cắt ngang ổ bánh mì tạo thành một kẽ hở lớn. Sau đó nhét lạp xưởng bên trong. Dưới sự quan sát kỹ lưỡng của Austin, c.ắ.n miếng bánh mì kẹp lạp xưởng chiên bơ đầu tiên.
Bánh mì mềm xốp, mang theo hương thơm ngọt ngào từ tinh bột lúa mạch. Vị tỏi trong lạp xưởng đậm đà. Những miếng thịt nạc lớn hòa quyện cùng mỡ tạo nên một cảm giác bùng nổ vị giác đầy mọng nước.
Đồ ăn là bạn nhất của nhân loại. Sivey tận hưởng niềm vui sướng mà món ăn mang . Cả vị giác lẫn dày của đều thỏa mãn cùng một lúc.
Đồ ăn đương nhiên chỉ là bạn của con , mà còn là của rồng nữa.
Austin là một con rồng trẻ, nó mới chỉ tròn một trăm tuổi. Vì nó còn hiểu tư duy của kẻ cướp. Nếu nó già thêm vài trăm tuổi nữa, chừng nó sẽ phá cửa sổ xông để cướp lấy bữa tối của Sivey.
Đĩa lạp xưởng chiên bơ thật sự quá thơm. Sivey vặn nhớ kỹ việc đóng cửa sổ.
Austin ghé sát mặt kính. Nó hề cảm thấy hành động gì đúng đối với phận một con rồng. Rồng vốn dĩ đều là lũ cường đạo tham lam, nhưng Austin chút quá mức lễ phép.
Nó cảm thấy tiếc nuối vì khi thấy lạp xưởng thể đồng thời ngửi mùi hương của nó qua khe cửa.
Sivey ăn sạch sẽ phần bánh mì và lạp xưởng. Cậu kết thúc bữa tối đơn giản bằng một nắm quả việt quất nhỏ mà loài rồng vốn mấy hứng thú.
Không còn gì để xem nữa, Austin một nữa dang rộng đôi cánh. Nó đón gió bay lên, cơ thể nhanh chóng phình to giữa trung hướng về phía sâu trong rừng Ma Vật.
Cứ như , Sivey vô tình thành cuộc gặp gỡ với vị hàng xóm phi nhân loại đầu tiên. Cậu cũng thành công để một ấn tượng trong lòng vị hàng xóm .
Một vị đầu bếp giỏi nấu nướng, đó chính là cái nhãn mà con rồng dán lên Sivey.
Bản Sivey thì gì về chuyện. Một ngày xóc nảy qua khiến cảm thấy mệt mỏi. Cậu sớm dọn dẹp phòng ốc để ngủ.
Cá Mặn
Cậu lên cầu thang và tùy ý mở một cánh cửa gần nhất. Sivey bước phòng ngủ chính của chủ nhân nông trường.
Trong phòng ngủ hề mùi bụi trần cũ kỹ. Có ai đó cẩn thận giặt giũ đệm chăn và mở cửa thông gió khi đến. Hương thơm của xà phòng và ánh nắng tràn ngập khắp căn phòng.
Sự mệt mỏi giấu kín nơi góc khuất cơ thể đột nhiên bùng lên. Sivey ngáp một cái xuống lớp đệm mềm mại, chìm giấc mộng ngọt ngào.
Trước khi ngủ , cẩn thận nhớ gương mặt của cha . Cậu nhớ nụ của em gái Evelyn và cả chuyến xe bò xóc nảy. Cuối cùng hình ảnh dừng ở tòa nông trường bỏ hoang với nhiều bí ẩn bao trùm.
“Ngủ ngon nhé, mơ .” Mẹ Sylvie như bước qua dòng sông ký ức để cúi xuống, dịu dàng đắp chăn cho và trao một nụ hôn chúc ngủ ngon nhẹ nhàng.
Cảnh mộng buông xuống, Sivey chìm giấc ngủ sâu.
Ngày hôm vẫn là một buổi sáng sớm với ánh nắng rực rỡ. Một đêm ngủ yên giúp cơ thể nghỉ ngơi . Cậu thức dậy từ sớm để dạo quanh ngôi nhà.
Tòa nông trường hoang phế suốt hai mươi năm. Sivey thử nhổ một cây cỏ dại cao đến ngang hông. Bộ rễ của nó bám chặt nền đất cứng, gần như thể làm nó lay chuyển.
Cậu trở nhà tìm một vòng, đó tới căn phòng nhỏ chứa dụng cụ ở bên ngoài. Cậu tìm một chiếc lưỡi hái và một cây cuốc.
Lưỡi hái đủ sắc bén giúp Sivey chỉ cần dùng sức là thể cắt đổ cả một vạt cỏ lớn. Chỉ một lát , một đất nhỏ dọn dẹp sạch sẽ.
Đây mới chỉ là màn khởi động nhẹ nhàng, thử thách thực sự vẫn còn ở phía .
Khi vung cuốc nện xuống đất lộ , cảm giác như đập một hòn đá cứng. Lớp đất từ lâu cày xới trở nên vô cùng kiên cố. Cậu cũng hiểu nổi đám cỏ dại làm thể cắm rễ sâu đến thế.
“Phù.” Sivey chống cuốc nghỉ, dùng ống tay áo lau những giọt mồ hôi li ti trán.
Phải thừa nhận rằng thực sự thiếu thốn kinh nghiệm làm việc nhà nông. Buổi sáng hôm nay kết thúc tại đây, cần đến thôn Bailey để mua thêm thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt.
Đi theo trí nhớ về ngã rẽ, Sivey đầu tiên bước chân thôn Bailey. Buổi sáng ở thôn Bailey náo nhiệt.
Khi Sivey đến nơi, trong thôn bắt đầu công việc buổi sáng. Từ ruộng rau, hàng rào tre cho đến gian bếp, cũng thấy bóng dáng bận rộn của dân làng.
Sự xuất hiện của một lạ khiến các thôn dân đều chậm động tác tay. Cậu đến cũng những ánh mắt tò mò hoặc dò xét thầm lặng theo.
Chỉ một ít rằng tòa nông trường bỏ hoang bên cạnh rừng Ma Vật đón một chủ mới. Sivey quyết định tìm đại một để hỏi đường.
“Chào bà, cháu là Sivey, mới chuyển đến nông trường. Cháu hỏi thăm đường đến cối xay và tiệm tạp hóa ở để mua ít đồ ạ.” Anh tới hàng rào tre và bắt chuyện với một phụ nữ đẫy đà.
“Ồ, là chủ nông trường mới chuyển đến mà bác Hollin nhắc tới hôm qua! Chào , là Tina. Cối xay ở bờ sông, cứ dọc theo con đường lát đá là tới. Tiệm tạp hóa thì ở hướng ngược . Cậu thấy cây liễu đằng ? Đi về hướng đó, ngôi nhà mái đỏ chính là tiệm tạp hóa của tiểu Charli.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-2-ngan-long-cau-co-can-giup-do-khong.html.]
Lúc đầu bà Tina khá cảnh giác khi Sivey tiến gần. khi là chủ nhân mới của nông trường bỏ hoang, bà liền thả lỏng hơn. Bác Hollin từng đây là một đứa trẻ lễ phép.
“Cảm ơn bà nhiều!” Sivey lời cảm ơn với bà Tina.
Đi dọc theo con đường, Sivey nhanh chóng tìm đúng nơi cần đến. Trước tiệm tạp hóa một cây liễu to đến mức hai lớn ôm xuể. Trên cành cây buộc một dải lụa màu vàng nhạt.
Ngôi nhà mặt mái ngói màu đỏ xếp lớp như vảy cá. Toàn bộ tầng một đều là kệ hàng và quầy thu ngân. Một cô gái tóc đỏ đang gục đầu xuống quầy ngủ gật nên Sivey rõ mặt cô.
Sivey bước tới, bước chân mang theo bao nhiêu gió nhưng chiếc chuông gió bằng vỏ sò đầu cô gái vẫn ngân vang. Cô gái đổi tư thế ngủ tiếp: “Đồ ở kệ hết đấy, tìm thấy thì hãy gọi , để ngủ thêm chút nữa.”
Sivey lên tiếng quấy rầy cô gái nghỉ ngơi. Cậu chiếc chuông gió vỏ sò một cái nhẹ chân bước trong tiệm.
Nếu đoán lầm thì chiếc chuông gió đó hẳn là một món đồ ma pháp. Nó chỉ phát tiếng động khi đến. Hiện tại nó vẫn đang xoay tròn trong gió nhưng chẳng phát một âm thanh nào nữa. Một món đồ nhỏ khá thực dụng.
Tiệm tạp hóa quá lớn nhưng cũng nhỏ. Vì thôn Bailey cách thị trấn khá xa nên dân làng ít khi thành mua sắm. Tiệm của tiểu Charli gần như thứ gì cũng .
Sivey qua các kệ trưng bày. Không thì , một vòng mới nhận cần mua nhiều đồ dùng sinh hoạt. Ví dụ như xà phòng giặt đồ, các loại gia vị ngoài muối và tiêu, cả bàn chải và chổi lông gà...
Sivey chọn lựa một lúc ôm một đống đồ đặt lên quầy. Cô gái ngáp một cái dậy lục lọi, tìm một mẩu phấn vôi để tính tiền trực tiếp lên mặt bàn loang lổ.
Cô gái chính là tiểu Charli. Cô khuôn mặt tròn, chiếc mũi khá cao và hai bên má lốm đốm tàn nhang. Trông cô vẻ buồn ngủ, nhưng nếu tỉnh táo thì chắc hẳn đây sẽ là một cô gái hoạt bát và nhanh mồm nhanh miệng.
“Xà phòng 3 đồng, đường phèn 8 đồng, bàn chải 5 đồng... Tổng cộng trả 4 bạc và 5 đồng. Cậu là hàng xóm mới chuyển đến đúng , sống ở trang trại bên ... Để xem nào, đưa 4 bạc là . Chiếc bàn chải coi như tặng, nhớ thường xuyên ghé qua nhé.” Tiểu Charli gạch vài đường mặt quầy ngẩng đầu Sivey. Cô quyết định dành ưu đãi cho khách hàng mới.
“Cảm ơn cô nhiều!” Sivey chân thành bày tỏ lòng ơn. Cậu mới tiếp nhận nông trường, còn nhiều khoản chi tiêu.
“Không khách khí , nghĩ cần một chiếc xe đẩy tay đấy, thể cho mượn.” Tiểu Charli Sivey đống đồ mua. Cô cảm thấy Sivey tài nào kham nổi đống đồ lặt vặt chỉ bằng hai bàn tay.
Sau khi cảm ơn tiểu Charli nữa, Sivey đẩy xe hướng về phía cối xay. Trước khi đến nơi, bắt gặp một tiệm thịt.
Lão Liam chủ tiệm thịt bộ râu lốm đốm bạc. Hai cánh tay lão cơ bắp đến mức thể vật lộn với gấu nâu. Lão đang cầm một con d.a.o bầu sắc lẹm để xẻ một nửa con heo. Trên dãy móc sắt còn treo bắp bò, xương sườn và những chiếc móng giò to khỏe.
“Chào ông, cháu mua hai dẻ sườn bò, ở đây bán thịt xông khói ạ?” Sivey hỏi.
“Có thịt xông khói.” Lão Liam ngẩng đầu lên. Đôi mắt sắc như chim ưng của lão chỉ liếc một cái cúi xuống.
Lão quăng nửa tảng sườn bò lên thớt, "cộp cộp" hai phát băm xuống lấy hai dẻ sườn. “Tổng cộng là 2 đồng bạc và 5 tiền đồng.” Lão Liam năng dứt khoát, lão kéo tờ giấy dầu gói miếng thịt xông khói . “Có cần băm sườn ?”
“Dạ , cháu mua thêm ít trứng gà nữa. Ở đây bán gà sống ông?” Sivey gật đầu hỏi thêm.
“Có làm lông luôn ?”
“Dạ .”
Con dâu của lão Liam bóp cổ con gà, nhanh nhẹn cắt tiết. Một gáo nước sôi dội xuống vặt lông sạch sẽ. Chỉ trong vòng vài phút, con gà xử lý xong và gói gọn giấy dầu.
Sivey sảng khoái trả thêm 1 đồng bạc. Cậu đặt sườn bò, thịt xông khói, trứng gà và con gà lên xe đẩy tiếp tục tới cối xay.
Tại cửa cối xay, một phụ nữ cánh tay khỏe khoắn đang chỉ huy chồng và con trai khuân từng bao bột mì trong. Sivey tiến lên chào hỏi: “Chào bà, cháu mua hai bao bột mì ạ.”
Kiera phủi lớp bột trắng tạp dề, nhướn mày : “Người làng mới ? Ta là Kiera, cứ gọi là dì Kiera. Một bao bột mì giá 1 bạc. Nếu tự mang lúa mạch đến gia công thì mỗi túi thu 10 đồng phí công. Cậu đưa 2 bạc.”
Sivey cảm giác đang một trưởng bối trêu chọc, dù bà chỉ mới nhướn mày. Cậu ngoan ngoãn đáp: “Gửi dì tiền ạ, dì Kiera.”
Kiera lập tức nở nụ hài lòng. “Jason, giúp Sivey khiêng hai bao bột lên xe đẩy cho .” Bà sang bảo con trai, đó Sivey. “Bây giờ là mùa xuân , là những ngày thích hợp nhất để gieo trồng. Nếu trở thành một chủ nông trường xuất sắc thì nên bắt đầu chuẩn thôi.”
“Cháu hiểu ạ.” Sivey trịnh trọng gật đầu. Cậu thực sự tranh thủ thời gian.
Cậu bắt đầu đẩy xe một cách khá vất vả. Những món đồ cứ tăng dần khiến chiếc xe mỗi lúc một nặng thêm. Cậu vốn mấy khi làm việc nặng nhọc nên thể lực tiêu tốn nhiều.
Nông trường ở tận cuối thôn Bailey, bộ về cũng mất tầm hai mươi phút. Hiện tại con đường dường như trở nên dài hơn bao giờ hết.
Đi một lúc, phía một đuổi kịp. Chính xác mà thì đó là một con rồng.
“Cậu cần giúp đỡ ?”
Sivey đầu . Một đàn ông đang ngay phía .
Không, như cũng đúng. Người khung xương của một đàn ông nhưng thần thái giống như một thiếu niên.
Anh một đôi mắt màu tím vô cùng xinh , tựa như điêu khắc từ khối pha lê tím trong suốt. Màu tóc của cũng lãnh đạm như thần thái, đó là màu bạc của những mảnh vảy, cũng là màu bạc lạnh lẽo của ánh trăng.