“Danh tính của t.h.i t.h.ể nam còn điều tra , thời gian t.ử vong muộn hơn nửa năm so với t.h.i t.h.ể nữ.” Cảnh sát , “Thi thể ngâm trong nước hơn nửa năm đáng lẽ phân hủy gần hết , nhưng t.h.i t.h.ể nam còn , đây cũng là một chuyện thể nào tin .”
Lục Thanh Tửu nhíu mày, : “Cảnh sát, thể mạo hỏi nên xưng hô ngài thế nào ?”
Cảnh sát : “Tôi tên Hồ Thứ, cứ gọi cảnh sát Hồ là .”
“Cảnh sát Hồ, thật cũng việc là chuyện thế nào , chỉ gặp cơn ác mộng đó mà thôi.” Lục Thanh Tửu , “Nửa năm còn đang làm thành phố, hàng xóm cũng thể làm chứng từng trở về nào, cho nên rốt cuộc thế thì chẳng thể nào rõ .”
Hồ Thứ : “Tôi , việc chúng điều tra .” Sau khi phát hiện thi thể, bọn họ trở về điều tra chi tiết cảnh của Lục Thanh Tửu, xác định lâu về quê nên cơ bản thể loại trừ khả năng gây án của .
nếu Lục Thanh Tửu liên quan đến chuyện thì vụ án sẽ càng theo hướng thần quái thể đầu. Khuôn mặt Cảnh sát Hồ đau khổ, thở dài.
Lục Thanh Tửu thấy thế chỉ thể vỗ bờ vai của an ủi.
Vẫn manh mối gì như cũ, vài ngày khi cảnh sát điều tra sân của Lục Thanh Tửu thì bắt đầu sơ tán hiện trường, đương nhiên, kiểm tra thật kĩ bộ cái giếng một , xác định giếng còn t.h.i t.h.ể nào xuất hiện nữa mới thôi.
“Chú , chú thấy nhất mày nên mời đến làm pháp sự .” Cả thôn đều chuyện xảy ở nhà họ Lục, sôi nổi cảm thấy đúng là may mắn, chú Lý hàng xóm , “Có xa lạ c.h.ế.t ngay sân , xui xẻo lắm đó.”
“Không ạ.” Lục Thanh Tửu , “Con tin mấy thứ đó.”
“Haizzz, đứa nhỏ .” Chú Lý , “Chú mày tin, nhưng những khác trong thôn tin đó, mày mời tới làm pháp sự, những khác sợ té đái ai dám tới nhà mày nữa.”
Lục Thanh Tửu sửng sốt, nhưng nay từng nghĩ tới điều đó, do dự một chút liền gật đầu: “Để con về ngẫm xem.”
“Được.” Lý thúc , “Đầu thôn Đông bà cốt Hà linh nghiệm, nhóc con nhà chú bóng đè, cũng nhờ bà đến gọi hồn về đấy.”
Lục Thanh Tửu : “Vâng.”
Sau khi về nhà, do dự tìm Bạch Nguyệt Hồ, vô cùng uyển chuyển dò hỏi sợ bà cốt . Bạch Nguyệt Hồ vốn đang ghế ngủ gà ngủ gật, thấy , nâng mí mắt lên, : “Bà cốt á, là cái gì?”
“Ở cửa thôn đó.” Lục Thanh Tửu lặp lời hàng xóm cách vách một , “Nếu sợ mấy cái thì sẽ mời.” Cậu vốn định đồng ý với chú Lý, nhưng nghĩ còn đang giấu con hồ ly tinh lười biếng trong nhà, vì thế đành lập tức sửa lời, trở về nghĩ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-7-lay-mot-cai-1.html.]
“Mời .” Bạch Nguyệt Hồ nhắm mắt , ngáp một cái, , “Ở đây chẳng ai thể đụng , điều……”
“Có điều cái gì?” Lục Thanh Tửu hỏi.
“Cái giếng phía nhà còn nguyện lực.” Bạch Nguyệt Hồ , “Nếu bình thường đến gần thì thể sẽ ảnh hưởng.”
“Nguyện lực?” Lục Thanh Tửu , “Đó là cái gì?”
“Người khi c.h.ế.t ôm theo một chấp niệm.” Bạch Nguyệt Hồ , “Nếu oán hận cực kì nặng thì sẽ hình thành chú lực, nhưng nếu chỉ mỗi chấp niệm thì gọi là nguyện lực, còn hiệu quả cũng , dù c.h.ế.t là .”
Lục Thanh Tửu : ‘’À…… Vậy gọi thử bà cốt đến đây xem thể làm cho nó biến mất ?”
Bạch Nguyệt Hồ há miệng một cái, hình như gì đó, nhưng cuối cùng im lặng, vẫn tiếp tục duy trì dáng vẻ lúc nào cũng ngủ.
Ngày hôm Lục Thanh Tửu đến đầu thôn mời bà cốt họ Hà , bà cốt thoạt bảy tám chục tuổi, đầu tóc trông như sắp rụng hết, mặc một bộ quần áo chắp vá lung tung, tuy thoạt mấy phần thần bí. Sau khi bà xong yêu cầu của Lục Thanh Tửu, một chuỗi dài huyên thuyên gì đó hiểu lắm, đó đưa tay dấu OK với Lục Thanh Tửu.
Lục Thanh Tửu nghĩ thầm bà cốt phong cách tây phết, còn OK nữa chứ, : “Vậy làm phiền ngài, khi nào ngài rảnh thì qua ạ.”
Lông mày bà cốt Hà nhăn , đưa tay bắt lấy bả vai Lục Thanh Tửu chìa tay mặt Lục Thanh Tửu.
Lục Thanh Tửu khó hiểu bà , đến tận lúc đôi môi khô quắt của bà giật giật, phun một con : “300.”
Lục Thanh Tửu: “…………”
Qua vài giây im lặng, Lục Thanh Tửu vẫn gì, chỉ móc từ trong túi 300 đồng, run rẩy đưa tay bà cốt.
Bà cốt cầm tiền, cuối cùng cũng thu hồi ngón tay OK, : “Ngày mai qua, chuẩn một con gà trống, còn sống nhen!”
Lục Thanh Tửu: “…… Vâng.”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])