Dưới cái nghiêm túc của cảnh sát, Lục Thanh Tửu bưng vài cái ghế đẩu từ trong nhà , còn lấy một ít đồ ăn nhẹ cho bọn họ nghỉ ngơi trong lúc chờ cảnh sát phái và thiết chuyên nghiệp tới.
“Anh trở về đây từ khi nào?” Cảnh sát trẻ xuống, cảnh sát già nhúc nhích, biểu cảm về phía Lục Thanh Tửu vẫn mang theo mấy phần nghi ngờ như cũ.
“Tôi mới trở về cách đây vài ngày.” Lục Thanh Tửu , “Trước làm ở thành phố A.”
“Cậu về đây làm gì?” Cảnh sát già xét nét Lục Thanh Tửu.
“Đây là quê .” Lục Thanh Tửu , “Đi làm mệt mỏi cho nên dứt khoát bỏ hết về quê làm ruộng mà thôi.”
Cảnh sát già hỏi phận Bạch Nguyệt Hồ và Doãn Tầm, khi nhận câu trả lời thì hỏi nữa, mà dời sự chú ý đến miệng giếng, như là tự hỏi chuyện gì, biểu cảm càng ngày càng nghiêm túc.
Doãn Tầm mà trong lòng run sợ, với Lục Thanh Tửu: “Chú cảnh sát đang nghĩ tới chuyện gì thế, vẻ mặt đáng sợ như ……”
Lục Thanh Tửu lắc đầu ý bảo .
Chú Lý hàng xóm tiếng còi cảnh sát thì đến quan tâm hỏi han chuyện gì, Lục Thanh Tửu giếng nhà hình như thứ gì rơi xuống, cho nên báo cảnh sát, bảo chú Lý hàng xóm đừng lo lắng.
“Ô, giếng nhà chú mày .” Chú Lý , “Tà môn phết đó.”
“Sao ?” Cảnh sát trẻ bên cạnh chú Lý .
“Trước khi Thanh Tửu ở nhà, thường xuyên tiếng gì đó rơi xuống, mới đầu chúng nghĩ là , còn xem xét một chút, nhưng phát hiện bên trong giếng gì hết…… Rất lâu đó, chúng cũng quan tâm đến nữa.” Hình như chú Lý cảm thấy vẻ mặt của cảnh sát đúng lắm, nhỏ giọng câu, “Chẳng lẽ các phát hiện thứ gì ở bên trong thật ?”
“Còn xác định.” Cảnh sát trẻ xua xua tay, ý bảo chú Lý đừng tới hóng hớt nữa “Nhanh về nhà .”
“Không chuyện gì chú Lý, chú về .” Lục Thanh Tửu cũng .
Lúc chú Lý mới xoay trở về.
Lục Thanh Tửu và cảnh sát trẻ liếc mắt một cái, ngạc nhiên chút nào, thấy nỗi hoảng sợ trong mắt của cảnh sát trẻ, hiển nhiên trẻ tuổi mới làm cảnh sát cách đây lâu, đủ bình tĩnh khi gặp chuyện như .
Cảnh sát già thì trầm hơn, bộ quá trình đều biểu hiện vô cùng bình tĩnh, cho đến khi chi viện bên cục phái đến, ông mới rời khỏi cái giếng.
Lúc gần 12 giờ đêm, bộ thôn trang đều chìm giấc ngủ say, chỉ còn tiếng côn trùng ồn ào trong bụi cỏ.
Người cảnh sát mới tới mang theo nhân sự và thiết nghiệp vụ, đó chuẩn xuống giếng để trục vớt.
Doãn Tầm vốn đang ngủ gà ngủ gật, kết quả giếng thốt lên một câu “Có thi thể” khiến cả run cầm cập, cả tỉnh táo trong nháy mắt.
“Ôi ơi!” Doãn Tầm hoảng sợ về phía miệng giếng, “Thật sự thi thể?!” Cậu cho rằng cùng lắm thì chỉ là xác động vật mà thôi.
Bầu khí giữa trở nên khẩn trương hẳn, giếng dùng sức kéo dây thừng, cuối cùng cũng kéo t.h.i t.h.ể trong giếng lên. Bởi vì ngâm thời gian lâu trong nước cho nên t.h.i t.h.ể gần như hư thối , chỉ còn chỗ xương cốt màu trắng cùng thứ gì đó như rêu dày đặc bám , thoạt giống như là mớ tóc đen nghìn nghịt.
Doãn Tầm và Lục Thanh Tửu đều là đầu tiên thấy thi thể, hai che miệng mũi lui về phía vài bước, nhưng Bạch Nguyệt Hồ yên bất động, biểu cảm lạnh nhạt tiếp tục c.ắ.n hạt dưa của , so với cảm xúc căng thẳng của những khác thì quả thực là khá bất đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-5-chu-heo-nho-1.html.]
“Là t.h.i t.h.ể nữ.” Cảnh sát ở đây kiểm tra đơn giản tình trạng t.h.i t.h.ể một chút, mở miệng , “Ít nhất c.h.ế.t một năm, tình huống cụ thể mang về kiểm tra kỹ thì mới .”
“Cậu còn nhớ chuyện năm ?” Cảnh sát già đến từ đó đột nhiên đầu hỏi đồng nghiệp bên cạnh.
“Ý là?” Người nọ , “Không thể nào, tại t.h.i t.h.ể ném tới nơi ?”
“Có khả năng.” Cảnh sát già đầu về phía Lục Thanh Tửu, “Bao lâu về đây?”
“Đã nhiều năm.” Lục Thanh Tửu thành thật trả lời, “Khoảng hai ba năm, nhà vẫn luôn bỏ hoang.”
Cảnh sát già gật đầu: “Được , các cứ ngủ , chúng cần điều tra hiện trường một chút, ngày mai đến cục cảnh sát làm biên bản.”
Lục Thanh Tửu gật đầu.
Đối với t.h.i t.h.ể , hình như cảnh sát manh mối nên loại tình nghi đầu tiên là Lục Thanh Tửu ngoài, suy cho cùng xét từ sự phân hủy của thi thể, c.h.ế.t ít nhất một năm, mà một năm dựa theo lời của Lục Thanh Tửu là từng trở về đây. Đương nhiên những vấn đề cần xác minh thêm, hiện tại quan trọng nhất là tìm thông tin danh tính của thi thể.
Tuy rằng cảnh sát bảo bọn họ trở về ngủ, nhưng Doãn Tầm tỏ vẻ trở về, kiên trì ở cùng với Lục Thanh Tửu cả đêm.
Lục Thanh Tửu nghi ngờ : “Không là sợ ma đó chứ?”
“Haha, thể sợ ma chứ.” Doãn Tầm , “Doãn Tầm từng tuổi sợ là cái gì nha!”
Lục Thanh Tửu: “…… Nếu sợ thể nhường chăn cho một chút ?”
Doãn Tầm: “Không ! Sau lưng rét run luôn !”
Lục Thanh Tửu: “……”
Cuối cùng từ bỏ việc giành chăn bông với Doãn Tầm, yên lặng lấy thêm một cái khác.
Cả đêm nay, Lục Thanh Tửu ngủ ngon nổi, luôn nhớ tới hình dáng của thi thể, dẫn tới ngày hôm bơ phờ cùng cảnh sát đến cục cảnh sát làm biên bản, khi trở về vẫn cứ ngáp mãi.
Sân cảnh sát bao vây, là bảo vệ hiện trường, tuy rằng đến bây giờ hiện trường còn giá trị gì nhiều, dù thời gian qua quá lâu, đại đa chứng cứ lẽ tiêu hủy hết .
Vài ngày , cảnh sát rút khỏi hiện trường bảo vệ, Lục Thanh Tửu cũng tìm thời gian rảnh đến cục cảnh sát làm biên bản.
Sau khi trở về từ cục cảnh sát, Lục Thanh Tửu qua nhà hàng xóm bảo Lý Tiểu Ngư cắt cỏ heo cho , Lý Tiểu Ngư vô cùng vui vẻ ngay, cha nó tò mò hỏi tình hình ở sân nhà họ Lục.
“Thật sự t.h.i t.h.ể ?” Chú Lý vốn đang hút thuốc, lời thì thiếu chút nữa hù đến rơi luôn điếu thuốc, “Vậy âm thanh chúng trong thời gian đó……”
Lục Thanh Tửu gượng hai tiếng, nghĩ thầm nhất là nên để ý kỹ chuyện gì quá, dù càng nghĩ thì sẽ càng thấy kinh khủng hơn mà thôi.
Thím Lý cũng : “Vậy con nhớ để ý một chút, nếu còn thứ gì thì cứ mời bà cốt tới một chuyến, ôi trời ơi, thật là tạo nghiệt mà.”
Lục Thanh Tửu gật đầu, ý bảo hiểu.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])