Mưa xuân quý như dầu, đối với nhà nông thì câu đó càng thêm đúng, Lục Thanh Tửu nước mưa tưới lên vạn vật thật trơn bóng, cảm giác bản cũng hưởng chút thư thái.
Bạch Nguyệt Hồ bên cạnh hiển nhiên nghĩ như , giơ tay về phía Lục Thanh Tửu, : “Cho chút hạt dưa.”
Lục Thanh Tửu một tiếng chia một nửa chỗ hạt dưa cho Bạch Nguyệt Hồ.
Bạch Nguyệt Hồ : “Vừa sân , suy nghĩ gì ?”
Lục Thanh Tửu : “Thời cơ đến.”
Tròng mắt Bạch Nguyệt Hồ trầm lặng: ‘’Cậu định chờ tới khi nào?”
Lục Thanh Tửu: “Mùa hè!”
Bạch Nguyệt Hồ: “Chờ đến mùa hè thì ?” Hắn đang định cái thứ trong giếng dù xuân hạ thì nó cũng ngán mùa nào thì Lục Thanh Tửu thở dài một tiếng: “Cái hiểu , mùa hè mới thể trồng dưa hấu, nho linh tinh , sân nhỏ quá, chỉ thể trồng mấy loại thực vật dây leo mà thôi.”
Bạch Nguyệt Hồ: “…… Cậu chỉ nghĩ dọn sân để trồng cây thôi ?”
Lục Thanh Tửu khó hiểu-ing: “Nếu thì ?”
Bạch Nguyệt Hồ: “……” Hắn đành tiếp tục im lặng c.ắ.n hạt dưa.
Lục Thanh Tửu chống cằm, phun vỏ dưa thùng rác bên cạnh, thở dài: “Tôi giỡn thôi, vẫn nên báo cảnh sát , nhất định là trong giếng thứ gì đó.”
Bạch Nguyệt Hồ : “Ừ.”
Hai an tĩnh một lát, Lục Thanh Tửu lấy hết can đảm đầu Bạch Nguyệt Hồ: “Tôi còn vấn đề ……”
“Tôi là hồ ly.” Không đợi Lục Thanh Tửu hỏi hết, Bạch Nguyệt Hồ nghiêm túc mở miệng, “Chính là loại yêu quái mà loài các thích nhất!”
Lục Thanh Tửu: “……” Ơ, hỏi ?
Cũng biểu cảm Lục Thanh Tửu khiến Bạch Nguyệt Hồ hiểu lầm cái gì, lên phủi phủi , lưng về phía Lục Thanh Tửu : “Tôi thật sự là hồ ly mà.” Nói xong lời , mấy cái đuôi to xù lông từ quần Bạch Nguyệt Hồ tung ngoài.
Cái đuôi bộ lông trắng như tuyết, xoã tung mềm mại, trông sờ , Lục Thanh Tửu chút ngứa tay, nhưng dám thò , chỉ : “À, .”
Không ảo giác của Lục Thanh Tửu , cảm giác khi xong câu , Bạch Nguyệt Hồ vô cùng vi diệu nhẹ nhàng thở , vẻ như yên tâm cái gì đó.
Hồ ly thể để lộ phận trắng trợn như thế, sợ sẽ hù dọa ? Lục Thanh Tửu chút cô đơn đồng thời cảm thấy chút kỳ quái, luôn cảm thấy biểu hiện Bạch Nguyệt Hồ chút kỳ quái, thật sự giống như…… Sợ tin là hồ ly .
Hmm, nhưng cũng lý do gì để giả thành hồ ly? Lục Thanh Tửu giải thích với bản như thế.
Có lẽ là khát vọng với cái đuôi màu trắng lông xù trong ánh mắt Lục Thanh Tửu quá mức rõ ràng, Bạch Nguyệt Hồ nhíu mày Lục Thanh Tửu một cái, một câu: “Có thể sờ.”
Lục Thanh Tửu hả một tiếng phản ứng kịp.
“Có thể sờ.” Bạch Nguyệt Hồ lặp một nữa, mấy cái đuôi lông xù còn nhẹ nhàng run run.
Lục Thanh Tửu lời , lập tức sáp chạm tay cái đuôi lông xù xù , thậm chí còn thấy tiếng thở dài vui sướng của linh hồn, cái đuôi lớn mềm mại mịn màng, xúc cảm y như sờ tơ lụa mềm mại …… Lục Thanh Tửu hung hăng vuốt hết một lượt, hồi lâu mới lưu luyến thu tay : “Cảm ơn, Bạch.” Đây là đầu tiên trong đời sờ đuôi hồ ly tinh, cũng thể là cuối cùng chứ.
Bạch Nguyệt Hồ thấy vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc của Lục Thanh T.ử thì gật gật đầu, dậy về phòng.
Lục Thanh Tửu vẫn nhúc nhích, thật gặp quá nhiều chủng loại sinh vật kỳ quái nên khó lòng mà phòng .
Thời gian dài , tạm quen dần, nếu đổi là bình thường gặp Bạch Nguyệt Hồ tự khai phận như thì dọa đến c.h.ế.t khiếp mới là lạ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-4-bach-nguyet-ho-3.html.]
mà thật, đây là đầu tiên Lục Thanh Tửu gặp một yêu tinh giữ hình mà tinh thần vẫn còn tỉnh táo giống Bạch Nguyệt Hồ , đại đa mấy thứ lúc thấy đều ý thức. Ví dụ như cửa công ty của bọn họ một cái cây lớn, nó sẽ lặp mấy câu chuyện phiếm mà những khác …..
Trải qua giấc mộng , Lục Thanh Tửu xác định sân nhà nhất định là thứ dơ bẩn nên lấy di động báo cảnh sát. Đương nhiên là mơ thấy, chỉ hình như trong nước giếng thứ gì đó, nghi cẩn thận ngã .
Cảnh sát xong tỏ vẻ sẽ mau chóng đến, bảo Lục Thanh Tửu nhớ bảo vệ hiện trường thỏa. Trong thôn cảnh sát, cảnh sát lái xe từ thị trấn đến đây, đến đây thì chừng trời cũng tối .
Lục Thanh Tửu nhà bếp nhồi bột mì, đ.á.n.h mấy quả trứng gà, nướng một cái bánh trứng siêu to khổng lồ, nấu một nồi cháo khoai lang đỏ, lấy thêm hai trái dưa chuột, chuẩn một bữa tối vô cùng đơn giản.
Ba bên cạnh giếng ăn cơm chiều, Doãn Tầm hiểu, : “Hai đây làm gì thế, canh miệng giếng làm gì, giếng trò gì vui ?”
Lục Thanh Tửu: “Có ma.”
Doãn Tầm gặm miếng bánh, mơ hồ : “Có ma thì gọi cảnh sát làm quái gì? Bọn họ còn phụ trách cả chuyện ?”
Lục Thanh Tửu : “Có ma thì tất nguyên nhân, lỡ như t.h.i t.h.ể con ma đó còn ở trong giếng thì .”
Doãn Tầm: “……” Cậu cảm thấy miếng bánh trong miệng hình như thêm mùi gì khác…… Cậu yên lặng buông cái bánh bột ngô trong tay xuống.
Tầm 10 giờ, âm thanh còi cảnh sát vang lên ở cửa thôn, tiếng còi cảnh sát chạy thẳng đến cửa nhà cổ của Lục Thanh Tửu, theo hai cảnh sát từ xe xuống.
“Là báo cảnh sát ?” Cảnh sát trẻ tuổi gõ cửa.
“Là .” Lục Thanh Tửu .
“Cậu trong giếng nhà rơi xuống?” Cảnh sát hỏi, “Cậu chắc ?”
“Vẫn chắc chăn lắm nên mới báo cảnh sát.” Lục Thanh Tửu : “Tôi thấy hình như thứ gì rơi xuống giếng.”
Hai cảnh sát liếc , già hơn : “Dẫn chúng xem .”
Vì thế nhóm về sân , cảnh sát trẻ tuổi cầm đèn pin chiếu xuống , đó cau mày lẩm bẩm: “Hình như nơi thứ gì đó.”
Cảnh sát già chuyện, khi cẩn thận quan sát thì lấy một sợi dây thừng từ trong túi , dây thừng một cái móc sắt, ông quăng dây thừng giếng, đó dùng sức kéo một cái từ nước, : “Móc .”
“Có thể kéo lên ?” Cảnh sát trẻ tuổi hỏi.
“Tôi thử xem.” Cảnh sát già cố dùng sức, nhưng thứ trong nước hình như nặng, cố thế nào cũng kéo lên , ông lắc đầu, biểu cảm trở nên nghiêm túc, “Không thể, nặng quá.”
“Có khi nào là ?” Cảnh sát trẻ tuổi bắt đầu trở nên khẩn trương.
“Tôi gọi điện thoại về cục, bảo bọn họ phái thêm và thiết đến đây xác nhận một chút.” Biểu cảm cảnh sát già là vi diệu Lục Thanh Tửu một cái, . “Có thể là thật.”
Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của cảnh sát, Lục Thanh Tửu nghĩ thầm ông cũng vô dụng, chuyện thật sự liên quan gì đến . Đương nhiên, như cảnh sát nhất định sẽ tin, suy cho cùng là báo nguy bên trong giếng ngã xuống.
-----
Tác giả lời :
Bạch Nguyệt Hồ: Tôi thật sự là hồ ly.
Lục Thanh Tửu: Anh cứ lặp nhiều như là vì chột là thế nào?
Bạch Nguyệt Hồ: Tôi mặc kệ, là hồ ly ó.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])