Trong lúc đó, Lục Thanh Tửu gọi điện thoại cho Doãn Tầm, hỏi đang làm gì.
“Tôi hả? Tôi mới ngủ trưa dậy, giờ đang ở trong vườn nè.” Doãn Tầm , “Chuẩn gieo hạt giống cải trắng …… Sao ?”
Lục Thanh Tửu nghĩ nghĩ, : “ , còn nhớ rõ chuyện chúng lên núi chơi khi còn nhỏ ?”
“Lên núi chơi khi còn nhỏ ?” Doãn Tầm , “Sao thế?”
“Không thích ăn quả gai nhất ?” Lục Thanh Tửu , “Tới mùa hè chúng lên núi hái ?” Quả gai còn gọi là phúc bồn tử(*) , hương vị chua ngọt, là một loại trái cây dại nhiều đứa nhỏ thích, khi chín sẽ chuyển sang màu tím, khi còn nhỏ đúng là bọn Lục Thanh Tửu thường xuyên hái để ăn.
(*) phúc bồn tử
“Không !” Doãn Tầm , “Cậu chơi đúng hả?!” Ai ngờ Doãn Tầm một mực phủ nhận lời của Lục Thanh Tửu, “Ăn ngon thì ngon thật, nhưng cành cây quả đó nhiều gai như , siêu siêu mẫn cảm với cây nào gai, quên vì chuyện đó mà suýt chút nữa bệnh viện ?”
Lục Thanh Tửu : “À, ừ nhỉ, nhớ .”
Doãn Tầm : “Sao tự dưng nhắc tới chuyện đó chi? Kỳ quái.”
“Không gì .” Lục Thanh Tửu , “Cậu gieo hạt cải trắng , đến tối sẽ với .”
“Được.” Có vẻ Doãn Tầm cũng đang bận, dây dưa gì nhiều liền cúp điện thoại.
Quả thật những lời nãy là để Lục Thanh Tửu thử Doãn Tầm, Doãn Tầm thể chất đặc biệt, dị ứng với nhiều thứ, mấy loại quả mà cây nhiều gai chính là một trong những đó. Nếu Doãn Tầm thản nhiên đồng ý với lời mời của Lục Thanh Tửu, thì tất nhiên Lục Thanh Tửu sẽ ngay vấn đề, nhưng giờ thì Lục Thanh Tửu vẫn thấy điều gì khác thường Doãn Tầm.
Lục Thanh Tửu cảm thấy chuyện càng ngày càng khó mà phân biệt.
Khoảng hơn mười phút , xe vận tải nhỏ chạy đến cửa Cục Cảnh Sát, Lục Thanh Tửu gọi điện thoại cho Hồ Thứ, thấy Hồ Thứ từ bên trong.
“Chúng đến nơi khác .” Sau khi Hồ Thứ lên xe với vẻ mặt nghiêm túc.
“Đi ?” Lục Thanh Tửu hỏi.
“Quán quanh đây thôi, để chỉ đường, cứ về phía .” Hồ Thứ .
Lục Thanh Tửu cảm thấy kỳ quái, : “Tại luôn ở Cục Cảnh Sát?”
Hồ Thứ : “Cục Cảnh Sát bây giờ loạn lắm, lén lút tìm đó, nếu lãnh đạo chúng là .”
Hình như cũng lý, Lục Thanh Tửu khởi động ô tô.
Hồ Thứ chỉ đường cho Lục Thanh Tửu, để Lục Thanh Tửu khỏi trấn nhỏ bằng một đường khác. Vị trí của trấn nhỏ tương đối xa, để lên thành phố cần hơn nửa tiếng, con đường khá là hoang vắng, chỉ dân cư thưa thớt. Lục Thanh Tửu lái khỏi trấn nhỏ, tự dưng cảm giác gì đó sai sai, liếc mắt Hồ Thứ một cái, thử thăm dò : “Cảnh sát Hồ, xin hỏi rốt cuộc chúng thế? ”
Hồ Thứ về phía , thản nhiên : “Cứ tiếp tục về phía .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-25-that-gia-3.html.]
Nghe lời , Lục Thanh Tửu dẫm chân phanh , : “Cảnh sát Hồ?”
Hồ Thứ đầu Lục Thanh Tửu, : “Tại dừng xe?”
Lục Thanh Tửu hít sâu một , : “Tôi tiếp tục về phía nữa, chuyện gì thì phiền chú cứ với ngay bây giờ, rốt cuộc c.h.ế.t liên quan gì với .”
Hồ Thứ : “Muốn hút t.h.u.ố.c ?”
Lục Thanh Tửu lắc đầu.
Hồ Thứ cũng ngại, móc điếu t.h.u.ố.c từ trong túi châm lửa, hút một ngụm thật mạnh, ông : “Tệ thật, đúng là một cảnh sát vô dụng.”
Lục Thanh Tửu nhíu mày, Hồ Thứ chuyện, bắt đầu nhích thể tới gần cửa xe, sẵn sàng nhảy khỏi xe bất cứ lúc nào.
Hồ Thứ : “Tại sợ ? Phát hiện điều gì ?”
Từ lúc bắt đầu thấy Hồ Thứ, Lục Thanh Tửu cảm thấy ông chút gì đó sai sai, đặc biệt là hành động của ông khi yêu cầu đến một chỗ khác để chuyện, tràn ngập cảm giác quái lạ. Bây giờ ông thậm thà thậm thụt mãi chuyện gì xảy , gần như Lục Thanh Tửu thể chứng thực phỏng đoán của .
“Mày là Lục Thanh Tửu đúng ?” Hồ Thứ nở nụ , nụ của gã tràn ngập thứ tà khí khiến khác vô cùng khó chịu, ánh mắt khi về phía Lục Thanh Tửu chứa đầy thứ khát vọng sởn tóc gáy, gã , “Tao, Hồ Thứ đây, vui gặp mày.”
Gã câu đó xong nhào về phía Lục Thanh Tửu.
Lục Thanh Tửu thấy thế kinh hãi, vội vàng trốn tránh, xe vận tải nhỏ cũng tâm mở thẳng cửa xe , Lục Thanh Tửu nhảy khỏi xe, để cho Hồ Thứ vồ , nhưng Hồ Thứ Lục Thanh Tửu ngoài xe, lạnh lùng nở nụ . Gã hoảng loạn, như kiểu chắc chắn Lục Thanh Tửu sẽ thể trốn thoát, nhanh chậm mở cửa xe bên , xuống xe từ bên đó về phía Lục Thanh Tửu.
Lục Thanh Tửu động tác của gã , trong đầu nảy một ý nghĩ.
còn kịp động đậy, Hồ Thứ nở nụ một câu: “Tao khuyên mày nhất là nên làm .”
Lục Thanh Tửu : “Cái gì?!”
Hồ Thứ gì nữa, miệng ngậm t.h.u.ố.c lá, mỉm Lục Thanh Tửu, đưa tay túi quần , móc một thứ, Lục Thanh Tửu ngay mặt gã , thấy rõ hình dạng của thứ đồ —— đó là một cây s.ú.n.g lục màu đen.
Hồ Thứ cầm khẩu súng, ‘răng rắc’ tiếng mở chốt an , : “Xem , tao lừa mày tý nào .”
Lục Thanh Tửu : “Ông là tên hung thần ??”
Hồ Thứ nhướng mày, ánh mắt quái dị: “Sao mày ? Mày nhân loại ?”
Gã lời , coi như gián tiếp thừa nhận phận của , Lục Thanh Tửu ngờ rằng hôm mới gặp Hồ Thứ mà ngày hôm gặp chuyện , chỉ sợ đó gã với phát hiện t.h.i t.h.ể ở xung quanh Cục Cảnh Sát, khi đó chẳng lời nhảm nhí ——thi thể hẳn chính là Hồ Thứ thật.
“Mày lời gì trăng trối ?” Hồ Thứ cầm s.ú.n.g chầm chậm về phía Lục Thanh Tửu, “Nhanh lên nhân lúc còn sớm.”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])