Thôn Thủy Phủ núi, khá cao so với mặt nước biển, theo như bình thường thì hẳn sẽ nóng lắm, tuy nhiên hôm nay khác biệt, bây giờ mới cuối tháng sáu, nhiệt độ khí cứ tăng dần tăng dần, nhiệt độ cao nhất tối ngày hôm qua là 37 độ.
Hầu như cả thôn chẳng cái điều hòa nào, Lục Thanh Tửu định tìm thời gian rảnh lên trấn gọi tới lắp điều hòa, tiện thì gắn luôn cả trong nhà Doãn Tầm nữa.
Từ lúc về nơi , Doãn Tầm giúp Lục Thanh Tửu ít chuyện, tất cả các quan hệ trong thôn đều do giới thiệu, bằng Lục Thanh Tửu là ngoài lâu về thôn sẽ đôi chút xa lánh. Thôn càng nhỏ thì càng tính bài ngoại, giống thôn Thủy Phủ , cơ bản là mười mấy năm nữa cũng sẽ chẳng ngoài nào ở, mà thế hệ nhà Lục Thanh Tửu còn nữa, nên cũng coi như là một nửa ngoài .
Lục Thanh Tửu nhổ ít cải trắng bỏ giỏ của , cải trắng do Bạch Nguyệt Hồ trồng, vị ngon hơn nhiều so với cải trắng mua trấn, miệng là ngọt lịm, dù chỉ luộc lên với nước cũng ngon.
Trong tất cả chỗ ruộng , mảnh nhà bọn họ phát triển nhất, mấy ngày tới sẽ nhiều cà chua chín, Triều Thiên Vũ còn gọi điện thoại chuẩn sắp xếp thời gian rảnh đến lấy hàng.
Mang cải trắng về nhà, đầu tiên Lục Thanh Tửu rửa thật sạch sẽ chỗ cải trắng, đó bắt đầu chuẩn nguyên liệu làm cải trắng nhảy cầu. Cải trắng nhảy cầu là một loại dưa muối, vị giòn tan khi miệng, vị chua cay kích thích, Lục Thanh Tửu tự làm thử để ăn, khi đến nơi đây thì là đầu tiên làm món . Sau khi nhét đầy lọ, cải trắng vẫn còn dư một ít, Lục Thanh Tửu xong quyết định đem cho Tiểu Hoa với Tiểu Hắc ăn. Thế là ngay đó bếch chỗ cải trắng còn dư tới chuồng heo.
Lúc trời tối, vốn Lục Thanh Tửu còn tưởng rằng Tiểu Hoa với Tiểu Hắc ngủ , ngờ tới gần chuồng heo thấy tiếng khe khẽ nhỏ. Doãn Tầm về nhà, trong nhà chỉ còn với Bạch Nguyệt Hồ, ngày hôm qua mới trộm lẻn nhà, Lục Thanh Tửu nâng cao cảnh giác lên ngay lập tức, cố tình thả nhẹ bước chân, rón rén tới chuồng heo bên trong.
Vừa thấy xong, cải trắng trong tay Lục Thanh Tửu rơi bịch xuống đất.
Chỉ thấy Lý Tiểu Ngư vốn nên về nhà từ lâu đang chổng m.ô.n.g quỳ rạp mặt đất gì đó, mà Tiểu Hắc với Tiểu Hoa cũng bệt đ.í.t xuống đất ngay bên cạnh nhóc, cúi đầu thứ gì đó với Lý Tiểu Ngư. Đây vẫn là thứ đáng sợ nhất, thứ đáng sợ nhất chính là bọn nó thể tiếng , giọng em bé mềm mại như đứa nhỏ mới ba bốn tuổi, đang nghiêm túc thảo luận chuyện gì đó cùng Lý Tiểu Ngư.
Không là do Bạch Nguyệt Hồ ảnh hưởng , Lục Thanh Tửu thấy Tiểu Hắc với Tiểu Hoa chuyện thì phản ứng đầu tiên là: Thôi toi, ăn chúng nó thật .
“Ai ở đằng ?” Thật cái tai của em Tiểu Hắc với Tiểu Hoa thính, tiếng đồ vật trong tay Lục Thanh Tửu rơi xuống đất, nó dũng cảm phết, phi thẳng về phía , chắn mặt Tiểu Hắc và Lý Tiểu Ngư.
“Là .” Lục Thanh Tửu bước từ chỗ ngoặt, “Mấy đứa đang làm gì ?”
Tiểu Hoa thấy là chủ nhân của , ánh mắt hoảng loạn xiu xíu, đó xuống lăn một cái mặt đất, làm bộ như kiểu đang cái gì hiểu.
Lục Thanh Tửu: “……Mày diễn giả quá đó con lợn, ban nãy thấy hết .”
Tiểu Hoa: “……”
Tiểu Hắc núp phía trai , yếu ớt : “Tụi em quái vật , đừng đuổi tụi em ngoài nha, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-23-heo-biet-lam-toan-cao-cap-2.html.]
Lục Thanh Tửu : “Được, đuổi tụi bây , đúng , nãy nấu ăn dư chút cải trắng cho tụi bây, mau ăn nhanh .”
Tiểu Hắc với Tiểu Hoa xong lộ vẻ mặt thể tưởng tượng nổi, chắc hẳn là do ngờ Lục Thanh Tửu thể tiếp nhận sự thật heo chuyện nhanh như thế.
Toàn Tiểu Hắc run run, Lục Thanh Tửu bằng ánh mắt cảnh giác, : “Anh……Anh chấp nhận chuyện đơn giản ?” Nó tưởng rằng nhân loại mắt khi phát hiện sự thật thì ít nhất sẽ đấu tranh tâm lý một lúc lâu, ngờ dễ dàng tiếp nhận chuyện như thế.
“Bằng thì ?” Lục Thanh Tửu , “Muốn phản ứng như nào nữa?”
Tiểu Hoa : “Thét chói tai mấy tiếng chẳng hạn?”
Lục Thanh Tửu : “Thôi bỏ .” Cậu về phía Lý Tiểu Ngư, lúc mặt đứa nhỏ cũng lộ vẻ khẩn trương, run rẩy gọi một tiếng Lục.
“Tiểu Ngư.” Lục Thanh Tửu tới chỗ Lý Tiểu Ngư, hạ ánh mắt xuống thứ bên chân bọn nó —— mà đó là một quyển sách giáo khoa, thấy thứ xong khỏi lộ vẻ ngạc nhiên, “Tiểu Ngư, đây là thứ gì?”
“Là…… Là đề Toán Olympic.” Hình như Lý Tiểu Ngư ngại ngùng, cái đầu nho nhỏ cúi xuống, lỗ tai cũng đỏ bừng lên, giọng nhóc yếu ớt như tiếng muỗi, “Anh Lục, em làm bài tập ở đây.”
Lục Thanh Tửu : “Tại làm bài tập ở đây thế?”
“Tiểu Hoa thể dạy em làm đề.” Lý Tiểu Ngư nhỏ giọng giải thích, “Nó thôi chứ thông minh lắm đó.”
Tiểu Hoa khen, ưỡn thẳng cái n.g.ự.c nhỏ rắn chắc của nó.
Lục Thanh Tửu : “Ồ, thì là làm bài, thế em đến hỏi ? Anh thể giúp em.” Cậu nghĩ mặc dù là Toán Olympic, nhưng cũng chỉ là Toán Olympic cấp tiểu học thôi mà, hẳn là gì khó lắm.
Lý Tiểu Ngư : “Em sợ làm chậm trễ thời gian của Lục……”
“Buổi tối rảnh lắm.” Cậu xổm xuống, , “Đề nào làm?”
Lý Tiểu Ngư chỉ chỉ sách giáo khoa: “Cái .”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])