Vốn Lục Thanh Tửu đang cầm nồi chuẩn nấu cơm, mắt thấy cái túi thì lập tức chằm chằm, tự bổ não hàng vạn hình ảnh khủng bố g.i.ế.c c.h.ặ.t x.á.c gì đó, nhỏ giọng : “Doãn Tầm, cái gì trong túi ?”
“Cá.” Câu trả lời của Doãn Tầm khiến Lục Thanh Tửu thở phào nhẹ nhõm, chú ý tới ánh mắt Lục Thanh Tửu, lập tức ha hả, “Thế tưởng là cái gì, t.h.i t.h.ể du khách ngang qua bất hạnh chìm c.h.ế.t ?”
Lục Thanh Tửu: “……” Không thể phủ nhận đúng là tính tới điều .
Doãn Tầm đưa tay mở túi , thấy thứ bên trong túi. Bên trong quả thật là một con cá màu đen lớn, tuy nhiên con cá lớn trông kỳ quái, mang cá màu xám vằn, môi màu đỏ, thoạt giống cá chép, nhưng các chi tiết còn thì khác. Trên lưng cá hai miệng vết thương, m.á.u đỏ đang chảy róc rách, nhưng mà con cá hề suy yếu vì hai vết thương , mà còn hoạt bát trò, cứ thế giãy đành đạch ngừng nghỉ ở trong túi.
“Đây là cá gì ?” Lục Thanh Tửu hình dạng con cá thì ngạc nhiên, “Tôi từng thấy bao giờ.” Nếu bảo là cá chép, thì một đặc điểm giống cá chép cho lắm, chẳng lẽ là cá chép biến dị?
“Cá chép.” Bạch Nguyệt Hồ ở phía Doãn Tầm trả lời vấn đề của Lục Thanh Tửu.
Cá chép thật ? quả thực nhiều loài cá cảnh thuộc họ cá chép, Lục Thanh Tửu : “Vậy…… để ngày mai ăn nó ?”
“Buổi tối hôm nay ăn luôn.” Bạch Nguyệt Hồ , “Trên cá vết thương , nuôi cũng sống nổi.”
Lục Thanh Tửu : “Cũng đúng…… Vậy g.i.ế.c cá giúp , làm xương sườn xong cái , cá thì…… Làm món cá hầm cải chua ha?”
Bạch Nguyệt Hồ lòng gật đầu.
Con cá khá lớn, chắc thịt sẽ mềm cho lắm, khi sẽ tanh, hợp để làm cá hầm cải chua. Lục Thanh Tửu làm xương sườn, Bạch Nguyệt Hồ thì bên cạnh g.i.ế.c cá, tiện thể còn dựa theo sự phân phó của Lục Thanh Tửu cắt thịt cá thành từng miếng.
Kỹ thuật dùng d.a.o của Bạch Nguyệt Hồ giỏi cực kì, khi m.ổ b.ụ.n.g cá thì móc hết nội tạng của cá cho thật sạch sẽ, theo những đường vân lưu loát cắt cá thành từng miếng. Lục Thanh Tửu bên cạnh thì thấy thịt cá mềm hơn so với tưởng nhiều, hơn nữa hình như ngoài xương cột sống thì những chỗ khác ít xương bé.
Lục Thanh Tửu thấy hình dáng của con cá là chắc chắn Bạch Nguyệt Hồ đang dối, tuyệt đối con cá là cá chép, cá chép nhiều xương, đúng lúc Doãn Tầm đang ở ngoài ruộng rau, gì dấu diếm liền hỏi thẳng: “Chắc đây là cá chép đúng ? Rốt cuộc là cá gì ?”
Bạch Nguyệt Hồ chớp chớp mắt Lục Thanh Tửu, miệng phun hai chữ: “Văn Diêu(*) .”
Lục Thanh Tửu: “……” Chưa bao giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-22-suc-chien-dau-2.html.]
“Không độc, ăn ngon.” Bạch Nguyệt Hồ , “Hầm với dưa chua ăn là mê.” Hắn quan sát vẻ mặt của Lục Thanh Tửu, vẻ như lo lắng liệu Lục Thanh Tửu ghét bỏ loại cá từng tên .
Lục Thanh Tửu thầm nghĩ, chẳng quan tâm lắm đến việc tên bao giờ , ăn là ô kê tất, hơn nữa trông thịt cá cũng ngon phết, thế đáng lẽ nên làm cá hầm cải chua, hấp lên thì hơn……
Giữa hai con đang im lặng tìm một nhận thức chung nào đó, Bạch Nguyệt Hồ vô cùng hào hứng chặt cá thành từng miếng, đó Lục Thanh Tửu nấu một nồi cá hầm cải chua to.
Dưa chua do Lục Thanh Tửu tự ngâm, nhưng lâu lắm chỉ mới vài ngày, vị chua còn đủ, cho nên bỏ nhiều thêm một chút. Thịt cá và dưa chua hòa quyện với , hương thơm đậm đà tràn ngập khắp phòng bếp.
Lục Thanh Tửu nấu ăn trong phòng bếp, Doãn Tầm và Bạch Nguyệt Hồ ở ngoài cửa sẵn sàng bưng đồ ăn cơm lúc nơi.
“Được .” Múc cá trong nồi cái thau inox mới mua, Lục Thanh Tửu y như một bảo mẫu trong nhà trẻ tuyên bố tới giờ cơm, “Ăn cơm .”
Bạch Nguyệt Hồ và Doãn Tầm phòng bếp bắt đầu bưng đồ, Lục Thanh Tửu cởi tạp dề , thở một uống một ly nước, đó mới xuống cái bàn mặt.
Bởi vì tự dưng thêm con cá, Lục Thanh Tửu chỉ làm mỗi nồi xương sườn, còn chỗ xương sườn dư thì bỏ tủ lạnh, định buổi tối nấu tiếp. Bạch Nguyệt Hồ và Doãn Tầm vẫn ăn, chờ Lục Thanh Tửu động đũa , đây coi như là một quy tắc ngầm của nhà bọn họ, bởi vì nào Lục Thanh Tửu cũng nấu cơm làm việc vất vả nhất, cho nên hai họ chờ động đũa mới bắt đầu ăn. Vì chuyện mà Lục Thanh Tửu với bọn họ mấy , nhưng thấy bọn họ vẫn mặc kệ, vì thế chỉ thể từ bỏ.
Lục Thanh Tửu gắp một miếng thịt cá lên, bỏ trong miệng, đó mở to mắt kinh ngạc, : “Thịt cá ăn ngon thật.” Thịt cá mềm vô cùng, mang theo một chút vị ngọt lạ, khi nấu cùng với dưa chua thì vị chua nhẹ hòa trong thịt cá, khiến nó vô cùng ngon miệng.
“Ngon lắm luôn.” Doãn Tầm gật đầu cái rụp, tay cầm đũa gắp ngừng.
Đều khiến cho cảm thấy sung sướng nhất là cá tí xương nào hết, bất kì miếng thịt nào cũng vô cùng đầy đặn, thậm chí còn nếm một chút mùi tanh gì của cá. Mặc dù Lục Thanh Tửu hứng thú với cá lắm nhưng cũng ăn dừng đũa.
Thịt cá nhiệt liệt hoan nghênh, nhưng Bạch Nguyệt Hồ vẫn hề buông tha nồi xương sườn bên cạnh, tất nhiên là do thể từ chối đống thịt .
Vốn khi Lục Thanh Tửu nấu cơm còn nghĩ nấu cả hai con cá ăn thì nhiều quá , nhưng thấy bộ dáng hai Doãn Tầm và Bạch Nguyệt Hồ ăn thì hẳn là nhiều tí nào. Cái thau đáng lẽ dùng để rửa mặt lúc đầu còn chứa đầy cá mà giờ thấy đáy, cuối cùng Doãn Tầm là gục , xoa xoa cái bụng tròn xoe của đẻ , bảo Lục Thanh Tửu chịu trách nhiệm với .
Lục Thanh Tửu : “Do con cá làm to bụng, mắc mớ gì chịu trách nhiệm chứ?”
Doãn Tầm: “……”