Theo thường lệ, Bạch Nguyệt Hồ đến ruộng trồng rau xong từ lâu, về tới sân , hôm nay trời mưa, nhưng mặt đất vẫn ướt, gà con chạy tới chạy lui sân làm cho lông lá trông bẩn vô cùng. Khi thời tiết , Tiểu Hoa và Tiểu Hắc sẽ vượt chuồng heo ngoài phơi nắng hoặc là xin chút đồ ăn, tuy nhiên chúng nó thích mặt đất cơn mưa hôm nay, chắc chắn sẽ khiến chân heo sạch sẽ của chúng nó bẩn mất.
Tới giữa trưa, con gà trống nấu xong, đồ ăn kèm là khoai tây và hành tây với ớt xanh, hòa thịt gà nấu mềm ngon miệng, nước canh đậm đà chan cùng cơm quả thật là món ăn ngon.
Năm ăn sạch sẽ chú gà trống đáng thương , Bạch Nguyệt Hồ là chúa tể ăn gà, skill ăn nhả xương, bất kể là bộ phận nào thì cứ nhét sạch hết trong miệng, đó dùng hàm răng trắng nõn sạch sẽ cực kì chỉnh tề xinh nhai nhai, nhẹ nhàng nuốt trong bụng.
Lục Thanh Tửu phận của Bạch Nguyệt Hồ, Doãn Tầm thấy nhiều thành thói quen từ lâu, thật hai cảm thấy chẳng gì mới lạ, tuy nhiên Trương Sở Dương mới gặp chuyện kinh hãi lúc rạng sáng ngày hôm nay, khi âm thanh nhai xương của Bạch Nguyệt Hồ thì chịu nổi, nhỏ giọng hỏi Chu Miểu Miểu một câu: “Này, xương mà thể nhai dễ dàng ?”
Động tác của Chu Miểu Miểu dừng , móc từ trong miệng một cái xương đùi gà, : “Trương tổng…… Tôi là bình thường.”
Trương Sở Dương: “……”
Lục Thanh Tửu bên cạnh xong hiểu .
Hiển nhiên Bạch Nguyệt Hồ cũng cuộc đối thoại của Trương Sở Dương và Chu Miểu Miểu, nhưng hề ý đổi xíu nào, dùng đôi đũa kẹp miếng cổ gà lên, nhai răng rắc từng miếng nuốt xuống, khiến cho Trương Sở Dương bên cạnh mà run lập cập.
Trương Sở Dương cứ trong trạng thái nơm nớp lo sợ như suốt cả ngày, Lục Thanh Tửu từ bỏ việc làm đổi thái độ với .
Kết quả sáng sớm ngày hôm , Lục Thanh Tửu ở giường tiếng kêu quen thuộc, thanh âm tiếng kêu t.h.ả.m thiết, mà là tràn ngập vẻ vui mừng đầy bất ngờ và hy vọng tới.
“Tóc dài !!! Tóc dài !!!” Đã từng, cũng là khi sắc trời sáng thế , Chu Miểu Miểu cũng từng phát tiếng gào thét hưng phấn như , chỉ là lúc đây, hô hào biến thành Trương Sở Dương.
Khi Lục Thanh Tửu khỏi phòng, thấy Trương Sở Dương đang vui vẻ lòng vòng trong sân, nhưng khi thấy , vốn ánh mắt đang vô cùng hưng phấn đó đóng băng ngay lập tức, khoảnh khắc đó y như kiểu dội một chậu nước đá lên ngọn lửa đỏ đang bùng cháy .
“Lục .” Nụ Trương Sở Dương ngưng mặt, đó là sự thận trọng cẩn thận khó tả, “Ngài dậy .”
Tạm thời lúc đó Lục Thanh Tửu khó hình dung biểu cảm mặt Trương Sở Dương, nếu nhất định hình dung thì khi đó, ánh mắt Trương Sở Dương như một phi phàm , hơn nữa lúc trong cõi lòng của Trương Sở Dương đang chứa đầy sự kính sợ cùng đôi chút sợ hãi đối với phi phàm .
“Ừm.” Lục Thanh Tửu , “Trương tổng……”
“Ngài đừng gọi là Trương tổng! Gọi Sở Dương là .” Trương Sở Dương chen ngang lời của Lục Thanh Tửu, vội , “Ngài cần khách khí như !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-21-than-tien-3.html.]
Lục Thanh Tửu Trương Sở Dương, mắt là Trương Sở Dương bỏ cái mũ đầu xuống, mái tóc đen nhánh lộ bên ngoài, trừ việc tóc dài quá, còn những thứ khác gặp vấn đề gì, nếu nhất định xem tình huống dị thường nào , thì chỉ chuyện thế giới quan vốn tin mê tín của Trương Sở Dương hủy diệt một cách đau đớn ngay lúc đây.
Mới một đêm mà thôi, thật sự tóc dài thật .
Đối mặt với ánh mắt vô cùng sùng kính của Trương Sở Dương, Lục Thanh Tửu cảm thấy khó khăn khi giao tiếp với , vì thế ho khan mấy tiếng tìm cớ bếp để làm bữa sáng.
Không chỉ mỗi Lục Thanh Tửu Bị đ.á.n.h thức bởi tiếng kêu của Trương Sở Dương, Chu Miểu Miểu và Bạch Nguyệt Hồ cũng lục tục tới, Bạch Nguyệt Hồ lời nào khỏi cửa trồng rau, Chu Miểu Miểu ngáp một cái bắt cạnh ngay ánh nắng mặt trời, miêu tả tối hôm qua xảy qua chuyện thần kỳ gì.
Tuy là chuyện thần kỳ, nhưng thật chính là mơ thấy cái miệng giếng trong sân , còn cả một cô gái thấy mặt cạnh giếng…… Vốn là giấc mộng khủng bố, giờ trở thành câu chuyện cổ tích mỹ lệ phông nền khát vọng của mái tóc dài.
“Vậy thấy mặt cô hả, ?” Chu Miểu Miểu dùng ánh mắt quái dị Trương Sở Dương.
“Không thấy.” Trương Sở Dương , “Tôi chỉ thấy cái gáy của cô , cái gáy thôi mà cũng nhiều tóc lắm luôn.”
Chu Miểu Miểu câm nín, nhỏ giọng : “Vậy cái thấy là cái gáy, mà cái mặt chứ, nhỡ cả hai mặt cô đều như thế……”
Nụ Trương Sở Dương cứng đờ: “Không…… chứ?”
Chu Miểu Miểu nhún vai.
Không lâu Trương Sở Dương , ôn hòa : “Không hết, kể cả gặp ma, Lục cũng sẽ bảo vệ .”
Chu Miểu Miểu: “……” Hóa tự bổ não hình tượng kỳ quái gì đó đối với Lục Thanh Tửu ?? Đại sư giấu nghề bắt quỷ ở cái thôn vùng sâu vùng xa ?!
=====
Tác giả lời :
Trương Sở Dương Lục Thanh Tửu run bần bật: Đại…… Đại sư……
Lục Thanh Tửu: Tôi , , rõ ràng là một hết sức bình thường (Dỗi ghê ó!)
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])