Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 20.4

Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:08:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Thanh Tửu đến sân tiếp tục công cuộc trồng nho của , giàn nho cố định thì dây nho mới thể men theo cái giá bò lên . Cây nho thường phát triển trong vòng một năm, năm thứ hai mới thể thu hoạch. mà đồ ăn trong nhà Lục Thanh Tửu đều lớn nhanh, cây nho thể lớn nhanh như rau trong ruộng , nếu như thế thật thì quá, Lục Thanh Tửu quen với những điều dị thường trong nhà , thậm chí còn chút chờ mong mùa hè sẽ nho ăn.

Sau khi làm xong giàn nho, vốn Lục Thanh Tửu định lên núi thêm một chuyến, nhưng đúng lúc cửa Bạch Nguyệt Hồ gọi .

“Cách đó chỉ thể dùng một .” Bạch Nguyệt Hồ ghế bập bênh của , tuy lười biếng nhưng vẫn như một bức tranh, “Làm thứ hai sẽ trêu chọc tới thứ .”

Bước chân Lục Thanh Tửu dừng , nghĩ nhất định Bạch Nguyệt Hồ sẽ rõ những thứ mà khác , : “Không còn cách khác ?”

Bạch Nguyệt Hồ : “Cậu cái gì?”

Lục Thanh Tửu : “Tôi …… chuyện gặp khi còn sống.”

Bạch Nguyệt Hồ mở bừng mắt, thực đôi mắt của bình thường màu đen tuyền, mà là màu nâu sẫm, nhưng đôi mắt của là đen thuần, giống như bầu trời đêm mất nguồn sáng, khiến sợ hãi một cách khó hiểu, : “Không ?”

Lục Thanh Tửu nhíu mày: “Tôi ——”

“Cậu .” Bạch Nguyệt Hồ , “Đáp án ẩn trong những thứ thấy.” Hắn xong lời thì dậy rời , để cho Lục Thanh Tửu một bóng lưng với câu khó hiểu.

Đáp án ẩn trong những thứ thấy? Lục Thanh Tửu suy nghĩ một lát bỏ cái balo lưng xuống, nếu Bạch Nguyệt Hồ như thì nhất nên lời , tránh cho cái vòng lưới trong tay thật sự sẽ mang đến thứ gì đó .

Sáng sớm ngày hôm , khi Lục Thanh Tửu làm xong cơm sáng thì liền tranh thủ lái xe lên thị trấn, tầm chín giờ tàu của Chu Miểu Miểu sẽ tới ga xe lửa trong thị trấn, đúng lúc thể đến đón .

9 giờ 20, Lục Thanh Tửu bên ngoài nhà ga thấy Chu Miểu Miểu và một đàn ông cao lớn từ nhà ga , Chu Miểu Miểu vẫn là dáng vẻ như đó, vẫy tay với . Người đàn ông cao hơn Chu Miểu Miểu, đầu đội một cái mũ lưỡi trai màu đen, chính là Trương Sở Dương mà Lục Thanh Tửu từng gặp mặt một . Tuy rằng Trương Sở Dương và Lục Thanh Tửu từng hợp tác, nhưng hai cũng chỉ giao tiếp giới hạn trong công việc, tính là quen.

“Thanh Tửu!” Chu Miểu Miểu tủm tỉm dẫn Trương Sở Dương tới.

“Ăn sáng ?” Lục Thanh Tửu hỏi cô.

“Ăn .” Chu Miểu Miểu , “Chúng thôi, Trương tổng, bên .”

Trương Sở Dương gật đầu, cùng Chu Miểu Miểu lên xe vận tải của Lục Thanh Tửu. Xe thể ba , Chu Miểu Miểu ở giữa, Trương Sở Dương ở cửa sổ bên .

Mặc dù thị trấn nhỏ, nhưng vẫn thể thấy dân thị trấn phố, tuy nhiên chỉ khỏi trấn nhỏ lên đường núi thì còn thấy bóng dáng nào nữa, dường như chung quanh chỉ còn rừng cây rậm rạp và những bãi đất hoang vắng.

“Tại về nơi ?” Trương Sở Dương hỏi Lục Thanh Tửu một câu. Anh lớn hơn Lục Thanh Tửu mười tuổi, ấn tượng khá là với thanh niên vẻ ngoài tuấn tính cách điềm đạm , tuy rằng tiếp xúc nhiều cho lắm, nhưng cũng thể cảm giác đây là một trong ít thanh niên thể làm việc. Nếu Lục Thanh Tửu tiếp tục ở công ty, chắc chắn sẽ nhiều đường thăng chức, nhưng đột nhiên công ty đuổi việc, rời như . Có nhiều lời đồn trong công ty bảo rằng do chọc giận ông chủ lớn, nhưng rốt cuộc chọc giận cái gì thì chẳng một ai .

Tất nhiên, đây là chuyện mà mấy cấp như bọn họ mới , cấp nhân viên như Chu Miểu Miểu thì đều nghĩ Lục Thanh Tửu tự từ chức. Chắc hẳn Lục Thanh Tửu cũng sự thật cho bạn bè , khi là sợ bọn họ lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-20-4.html.]

“Muốn làm chút chuyện mới mẻ thôi.” Lục Thanh Tửu đường phía , , “Cả đời chỉ chôn chân một chỗ cảm thấy thú vị.”

Trương Sở Dương nhướng mày, gì nữa, nhưng ánh mắt đặt chỗ ghế lái của Lục Thanh Tửu, nghi hoặc : “Xe của trông là lạ thế nào ?”

Lục Thanh Tửu : “Lạ gì cơ?”

Trương Sở Dương : “…… Xe vận tải khá cổ điển nhỉ, chẳng qua nhớ rõ chỗ là cần gạt chứ.”

Lục Thanh Tửu nhớ tới gì đó, gượng hai tiếng: “À ừ.”

.” Trương Sở Dương , “À khoan, đúng, mà đến cái cần gạt xe cũng chứ.” Sau khi kỹ một lượt thì ánh mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên, “Vậy điều khiển tốc độ xe ?”

Lục Thanh Tửu : “Tôi dùng chân ga……” Kỳ thật con xe cần gạt cần , cũng giới hạn tốc độ, chỉ cần đặt tay lên vô lăng là , gia tốc giảm tốc đều là do nó tự điều khiển, bình thường thuộc làu làu thao tác như , còn Doãn Tầm thì lái xe xíu nào, tạm thời thể nào phát hiện chiếc xe vấn đề gì khác thường.

Trương Sở Dương nghĩ đến những phương hướng kỳ quái mà : “Có mua nhầm hàng giả ?”

Lục Thanh Tửu tỏ vẻ bình tĩnh: “Không , dùng là ok , mua lúc sang bên , tiện lợi, dùng khá mà……”

Trương Sở Dương nhíu mày câm hẳn, vẻ là nghiên cứu cấu tạo bên trong chiếc xe .

Lục Thanh Tửu chỉ thể đường phía , làm bộ như chuyện gì.

Trương Sở Dương ngắm nghĩa một hồi, hình như tìm manh mối gì nữa, : “Tôi , mua xe thì đừng ham xe rẻ, bình thường thì vẫn , lỡ xảy chuyện gì liên quan tới tính mạng thì , xe mà cũng hàng giả …… Kỳ quái.” Anh xong lời , đưa tay gõ hai cái lên mặt kính, giọng điệu chút ghét bỏ, “Tôi thấy vẫn nên đổi chiếc khác .”

Lục Thanh Tửu chỉ tủm tỉm , hình như Trương Sở Dương còn tiếp, đột nhiên sửng sốt, ngay đó sắc mặt trở nên kì lạ. Vốn Lục Thanh Tửu cho rằng còn gì đó nữa, nhưng một lúc Trương Sở Dương vẫn im lặng, hơn nữa cái dáng như kiểu yên ở xe, thỉnh thoảng cứ ngoái đầu chỗ .

“Sao ?” Chu Miểu Miểu bên cạnh nghi hoặc đặt câu hỏi.

“Không……” Trương Sở Dương nhíu mày , yết hầu lúc lên lúc xuống, “Cứ cảm giác ghế thứ gì đó.”

“Thứ gì ?” Chu Miểu Miểu chỗ của Trương Sở Dương, “Gì ?”

Trương Sở Dương nữa.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

Loading...