Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 17: Con chim siêu to khổng lồ (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-30 15:25:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Triều Thiên Vũ mới nhẹ nhõm thở , đến bên cạnh Lục Thanh Tửu, ngay khi đến giữa sân, mũi hít hít, như là ngửi thấy mùi gì, ngay đó sắc mặt đổi liên xoành xoạch, : “Lục !”

Lục Thanh Tửu : “Vâng?”

Triều Thiên Vũ : “Là mắt thấy Thái Sơn, xin Lục tha cho con chim của !”

Lục Thanh Tửu tình huống làm cho hết hồn, sửng sốt ba giây, vẫn hiểu rõ ý của Triều Thiên Vũ: “Anh cái gì?”

Sắc mặt Triều Thiên Vũ xanh mét, như kiểu cảm thấy Lục Thanh Tửu đang giả bộ hồ đồ, : “Lục , ngài điều kiện gì thì cứ cho , nếu thể thỏa mãn nhất định sẽ đáp ứng!”

Hình như Lục Thanh Tửu nhớ tới cái gì đó, hổ ho khan một tiếng: “Con chim của là con chim mỏ đỏ lông trắng …… hôm qua ?”

Triều Thiên Vũ trịnh trọng gật đầu.

Lục Thanh Tửu : “À……” Cậu lặng lẽ liếc mắt Bạch Nguyệt Hồ một cái, thấy từ đầu tới cuối Bạch Nguyệt Hồ vẫn hề mở mắt, khỏi càng thêm chột . Đối mặt với ánh mắt sắc bén của Triều Thiên Vũ, loại cảm giác như thú cưng nhà cẩn thận c.ắ.n c.h.ế.t thú cưng nhà khác……

Có vẻ Triều Thiên Vũ manh mối nào đó từ vẻ mặt của Lục Thanh Tửu, kêu lên: “Lục ?”

Lục Thanh Tửu : “Việc …… Là như thế , , tuy rằng đêm qua thấy con chim đó, nhưng mà lúc bay mất tiêu .”

Triều Thiên Vũ: “……”

Lục Thanh Tửu chột giả lã: “Thật đó.”

Sắc mặt Triều Thiên Vũ càng thêm âm trầm, : “Vậy xin Lục trả lời một câu hỏi của .”

Lục Thanh Tửu : “Vâng?”

Triều Thiên Vũ : “Nếu nó bay thì xin hỏi tại trong sân của Lục , mùi m.á.u của con chim nhà ?”

Lục Thanh Tửu: “Anh ngửi nhầm ……”

Cậu còn xong, Bạch Nguyệt Hồ vốn đang nghỉ ngơi chợt mở bừng mắt, vẫn là cặp mắt màu đen , vẫn cảm xúc gì như cũ, nhưng thể Triều Thiên Vũ đột nhiên chấn động, cảm giác như ánh mắt của Bạch Nguyệt Hồ là thứ gì đó đáng sợ .

“Tôi chim của .” Bạch Nguyệt Hồ , “Cậu gặp nó ?”

Triều Thiên Vũ miễn cưỡng : “Không vị là……”

“Đây là bạn .” Lục Thanh Tửu , “Tên Bạch Nguyệt Hồ.”

Triều Thiên Vũ: “Bạch Nguyệt Hồ……” Anh tỉ mỉ load cái tên , trong ánh mắt lộ sự nghi hoặc cực mạnh, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Không đúng……”

Bạch Nguyệt Hồ lạnh lùng cắt ngang : “Có cái gì đúng?” Hắn lên, đến mặt Triều Thiên Vũ, nữa, “Cậu đến ở cùng với chim của ?”

Rốt cuộc Triều Thiên Vũ hiểu ý của Bạch Nguyệt Hồ, trợn tròn đôi mắt, run lên lập cập, lập tức xoay khỏi, nhưng Bạch Nguyệt Hồ đè bả vai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-17-con-chim-sieu-to-khong-lo-2.html.]

“Đi nhanh như làm gì thế.” Bạch Nguyệt Hồ lạnh lùng .

Mặc dù Lục Thanh Tửu xảy chuyện gì, nhưng rõ ràng thể cảm giác Triều Thiên Vũ sợ hãi, sợ đến nỗi dám đối diện với ánh mắt của Bạch Nguyệt Hồ, há miệng thở dốc, giọng khàn khàn: “Bạch ……”

“Không tới mua cà chua ?” Bạch Nguyệt Hồ .

Triều Thiên Vũ lộ vẻ ngạc nhiên, đúng kiểu thể nào ngờ Bạch Nguyệt Hồ câu như .

Bạch Nguyệt Hồ thấy Triều Thiên Vũ lời nào, trông chút vui, : “Sao đây, mua?”

Không ai mua cà chua = tiền mua thịt = thịt ăn = sẽ đói…… Ánh mắt Bạch Nguyệt Hồ hạ xuống độ âm.

“Không , mua, mua hết.” Triều Thiên Vũ giật một cái, lớn tiếng , “Tôi mua hết!”

Lúc Bạch Nguyệt Hồ mới lòng thả lỏng cánh tay đang tóm lấy bả vai , xoay mất.

Đột nhiên Triều Thiên Vũ thở hắt một , còn sức lực : “Lục …… Tôi mua hết tất cả cà chua……”

Lục Thanh Tửu phát hiện hai bên tai hai hàng nước chảy xuống, trông vẻ hù đến nỗi chảy mồ hôi lạnh, trong lúc nhất thời chẳng gì cho .

“Có thể mạo hỏi một câu.” Sau khi trạng thái căng thẳng của Triều Thiên Vũ qua thì chợt nhớ đến gì đó, nhỏ giọng hỏi Lục Thanh Tửu một câu, “Cà chua do Lục trồng ?”

“Cà chua? Không .” Lục Thanh Tửu lắc đầu.

“Vậy ai trồng?” Triều Thiên Vũ hỏi.

“Là Bạch Nguyệt Hồ đó.” Lục Thanh Tửu thành thật .

Triều Thiên Vũ lộ biểu cảm khó thể diễn tả, bởi vì biểu cảm quá phức tạp, Lục Thanh Tửu rốt cuộc nó ý nghĩa gì, điều sự hỗn loạn kinh ngạc bên trong vẫn thấy rõ ràng.

“Mua, mua hết.” Triều Thiên Vũ , “Có bao nhiêu mua hết…… Ngài, ngài đừng khách sáo với !”

Lục Thanh Tửu: “…… Này, cần miễn cưỡng ?” Cậu sợ Triều Thiên Vũ rén chuyện liên quan đến Bạch Nguyệt Hồ nên mới tay mua. Ai ngờ mới xong câu đó, Triều Thiên Vũ liền kích động : “Không miễn cưỡng, miễn cưỡng! Làm phiền cứ bán hết cà chua cho , nếu ai dám giành với —— quyết sống mái với nó——”

Lục Thanh Tửu: “……” Ơ, dạo loài khó hiểu vl.

=====

Tác giả lời :

Bạch Nguyệt Hồ: Hoặc là mua cà chua, hoặc là c.h.ế.t.

Triều Thiên Vũ: Tôi mua!!!

Đứng xem bộ quá trình, Lục Thanh Tửu tỏ vẻ hiểu nổi các .

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

Loading...