Nếu là lúc bình thường, đại khái Lục Thanh Tửu sẽ nghiêm túc suy nghĩ kỹ, nhưng giờ đầu óc đang cồn ăn mòn nên trong phút chốc thể nào tự ngẫm , vẫn duy trì trạng thái mơ hồ, chăm chú lên trần nhà, bao lâu ngủ.
Sáng sớm ngày hôm , Lục Thanh Tửu là một con mới tỉnh táo từ trạng thái say rượu, chuyện đầu tiên làm khi rời giường chính là chạy sân dạo một vòng.
Bạch Nguyệt Hồ dậy sớm hơn Lục Thanh Tửu một chút, hình như lúc đang định xuống ruộng tưới nước.
“Nguyệt Hồ ơi.” Lục Thanh Tửu chợt mở miệng.
Bạch Nguyệt Hồ về phía : “Hả?”
“Đêm qua……” Lục Thanh Tửu , “Đêm qua, chuyện gì xảy ?” Tuy rằng uống say, nhưng cũng nhớ một chút.
Bạch Nguyệt Hồ : “Không gì.”
Lục Thanh Tửu thầm than trong lòng, tưởng là Bạch Nguyệt Hồ nhiều lời, ai ngờ câu tiếp theo của chính là: “Chẳng chuyện lớn gì , ăn khuya thôi.”
Lục Thanh Tửu: “……”
Bạch Nguyệt Hồ thấy vẻ mặt khiếp sợ của Lục Thanh Tửu, nghĩ nghĩ, bổ sung một câu: “Hôm nay sẽ ngoài đến đây.”
Lục Thanh Tửu nơm nớp lo sợ: “Là khách ?”
Bạch Nguyệt Hồ : “Khách ?” Hắn im lặng một lát, như là đang tự hỏi xem dùng từ khách hợp lí , cuối cùng câu, “Xem tình huống .”
Lục Thanh Tửu: “……” Kỳ tích thật, thể hiểu ý của Bạch Nguyệt Hồ mới ghê chứ, check tình huống ở đây đại khái nghĩa là xem đến ăn ngon , nếu ăn thì miễn cưỡng thể coi như là khách, nếu ăn thì…… Kết cục chừng sẽ y như con chim lớn hôm qua .
Bạch Nguyệt Hồ xách thùng nước , Lục Thanh Tửu bóng dáng mới im lặng trở về nhà bếp làm bữa sáng, chờ lát Bạch Nguyệt Hồ tưới nước xong về ăn.
Bữa sáng hôm nay Lục Thanh Tửu tự nhào bột làm bánh trôi, gạo nếp làm bánh trôi mua về từ trong thôn, khi xay thành bột thì cho nước khuấy đều, đó nặn từng viên bánh trôi thả trong. Phần nhân bánh cũng là mua luôn từ trong thôn, là nhân mè đen. Đem phần nhân bỏ trong vỏ bánh trôi bọc , thả nước sôi nấu chín, thể bỏ bên trong thêm chút rượu gạo đ.á.n.h thêm quả trứng, một chén bánh trôi đơn giản thành.
Bạch Nguyệt Hồ giải quyết hết phiền phức trong ruộng rau, Lục Thanh Tửu nhẹ nhàng hơn ít, thể dùng nhiều thời gian hơn để nấu ăn. Có khi Bạch Nguyệt Hồ cũng nghĩ thế, bằng nhất định sẽ tích cực trồng trọt như .
Lục Thanh Tửu nấu xong bánh trôi, Bạch Nguyệt Hồ cũng sắp trở về, giờ đang cùng còn Doãn Tầm đang ngáp nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-17-con-chim-sieu-to-khong-lo-1.html.]
Doãn Tầm bưng chén bánh trôi trong sân cho ăn cho gà ăn, gà nhà bọn họ lớn nhanh, bình thường ví dụ như trường hợp gà mái bắt đầu lớn đẻ trứng ít nhất cũng đến nửa năm, nhưng gà nhà bọn họ như ăn chất kích thích , ăn ăn ăn lớn như bọn lợn. Doãn Tầm cũng cảm thấy lạ, hỏi gì Lục Thanh Tửu về chuyện , mà Lục Thanh Tửu cũng kinh nghiệm nuôi gà, cảm thấy gà nhà khác thường.
Đám gà con ríu rít vây quanh Doãn Tầm, thỉnh thoảng Doãn Tầm sẽ vứt một miếng bánh trôi cho tụi nó, tụi nó ăn cũng thấy vị ngon.
Bạch Nguyệt Hồ vẫn luôn sợ nóng như , một muỗng ăn bánh trôi tọt cái miệng, Lục Thanh Tửu mà lưỡi phát đau, tuy bánh trôi là đồ mua, nhưng cũng thơm, khi c.ắ.n phần gạo nếp nhân mè đen bên trong liền chảy , dùng đầu lưỡi cuộn , trơn tru nuốt bụng.
mà gạo nếp ăn nhanh đầy bụng, Lục Thanh Tửu ăn một chén no , Doãn Tầm ăn cũng nhiều, vì thế phần dư hết cái bụng của Bạch Nguyệt Hồ. Sau khi ăn xong, theo thường lệ đến cái ghế của ở trong sân, đặt m.ô.n.g xuống bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Lục Thanh Tửu : “Nguyệt Hồ, cần mua cho cái ghế bập bênh ?”
Bạch Nguyệt Hồ : “Ghế bập bênh?”
“Chính là cái loại thể lắc lư lắc lư nè, thoải mái lắm ó……” Lục Thanh Tửu .
Tuy rằng Bạch Nguyệt Hồ hiểu lắm, nhưng cũng phản bác gì, gật đầu xem như đồng ý.
Lục Thanh Tửu đến chuồng heo cho heo ăn, đang định cùng Doãn Tầm ruộng rau hái đồ nấu cơm trưa thì thấy phía cửa vang lên tiếng ô tô.
Thôn nhỏ, chỉ hai chiếc xe như , Lục Thanh Tửu thấy tiếng xe thì ngay ngoài đến, lập tức nhớ tới lời Bạch Nguyệt Hồ đó —— khách , xem tình huống .
Theo tiếng kẽo kẹt, cửa mở , ánh mắt đều dừng cánh cửa đẩy , một khuôn mặt chút quen thuộc ló phía cửa, Lục Thanh Tửu lập tức nhận phận của nọ: “Triều ?!”
Không sai, tới đúng là khách hàng lớn Triều Thiên Vũ mua hết cà chua của Lục Thanh Tửu gặp ngày hôm qua ở chợ, tuy rằng đó sẽ đến thăm nhà Lục Thanh Tửu, nhưng Lục Thanh Tửu ngờ rằng ngày hôm nay đến, hơn nữa vẻ mặt trông nôn nóng.
Triều Thiên Vũ : “Lục , làm phiền .” Anh ở cửa, ý , ánh mắt do dự ghé trong sân một lát, cuối cùng dừng Bạch Nguyệt Hồ ngủ.
“Vâng.” Lục Thanh Tửu , “Anh đến nhanh ?”
“ .” Triều Thiên Vũ , “Cậu phiền nếu nhà chuyện chi tiết với một chút ?”
Lục Thanh Tửu : “Có thể.”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])