Vì bộ tóc dày mới mà Chu Miểu Miểu vui vẻ lâu, cuối cùng cũng thể cần đội mũ bất cứ lúc nào nữa . Đương nhiên, khi nỗi cảm động vô bờ qua , Chu Miểu Miểu nảy sinh cảm xúc vô cùng tôn thờ đối với cái giếng nhà Lục Thanh Tửu, cứ hỏi lặp lặp Lục Thanh Tửu xem thật là cái giếng c.h.ế.t , mà khi là thần……
Đối mặt với nghi vấn của Chu Miểu Miểu, Lục Thanh Tửu cũng chút bất đắc dĩ, giải thích chuyện xảy trong cái giếng , hơn nữa tỏ vẻ ngay cả cũng tại cái giếng đó tác dụng như .
“Mặc kệ thế nào nữa, dù tóc chị cũng dài .” Chu Miểu Miểu , “Sau chị thể dẫn khác đến đây chữa hói ……”
Lục Thanh Tửu : “Cũng thôi, nhưng mà khi đến chị rõ ràng với , chắc sẽ sợ hãi đấy!?”
Chu Miểu Miểu: “Ừa.”
Tuy rằng thể làm cho tóc dài , nhưng dù trong giếng cũng từng hai c.h.ế.t, lẽ sẽ thể chấp nhận , tuy nhiên đối với cô mà , hói đầu còn đáng sợ hơn nữ quỷ trong giếng nhiều.
Để chúc mừng tóc dài , Chu Miểu Miểu còn cố ý chụp mấy tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè, so sánh với cái đầu thưa thớt lúc , đại đa bình luận phía đều dò hỏi cô thể làm , trong đó thiếu ý kiến hỏi Chu Miểu Miểu lén cấy tóc ……
Chu Miểu Miểu lướt bình luận trong vui vẻ, thật cả đời cô từng nghĩ sẽ một ngày tóc dài như hoa nở đến thế. Kỳ nghỉ của cô dài, chỉ bốn ngày, nếu mất công tới nơi xa xôi như , tất nhiên ngắm phong cảnh thiên nhiên một chút, cho nên nhờ Lục Thanh Tửu dẫn cô dạo thăm thú loanh quanh.
Lục Thanh Tửu đồng ý, dẫn Chu Miểu Miểu vài vòng trong thôn, Chu Miểu Miểu rừng cây rậm rạp gần thôn, hỏi: “Chị lên núi chơi, ?”
Vốn Lục Thanh Tửu , nhưng chợt nhớ tới vũng nước gặp khi lên núi với Bạch Nguyệt Hồ, do dự một lát mới : “Để em hỏi chút .”
“Hỏi cái gì?” Chu Miểu Miểu nghi hoặc .
“Đôi khi núi dã thú xuất hiện.” Lục Thanh Tửu , “Hỏi cho chắc, xem lên núi an .”
“Được .” Chu Miểu Miểu cũng nghĩ nhiều.
Lát Lục Thanh Tửu về nhà hỏi Bạch Nguyệt Hồ, hỏi bây giờ lên núi gặp chuyện gì , Bạch Nguyệt Hồ thời tiết, : “Trời nắng thế thì , khi trời nắng nó sẽ xuất hiện, kể cả xuất hiện thì cứ mặc kệ, các thấy thì đừng tới gần, vòng qua luôn là .”
Bấy giờ Lục Thanh Tửu mới yên tâm, hẹn Chu Miểu Miểu buổi chiều sẽ dẫn cô lên núi dạo.
Mà cần Doãn Tầm làm dẫn đường, Lục Thanh Tửu cũng kéo theo luôn.
Hôm nay thời tiết khá , mây trắng bồng bềnh trời xanh, từ cao xuống thể thấy đồi núi trập trùng, rừng cây xanh mướt. Trong rừng tiếng chim hót lanh lảnh, những bụi cây thấp tô điểm cho những loài hoa dại phong phú, thỉnh thoảng còn thể thấy mấy bụi quả dại tên ở ven đường, thể ăn, nhưng đại đa đều chua.
Doãn Tầm hái cho Chu Miểu Miểu hai quả hoa hồng, cô ăn chua đến nỗi nhăn hết cả mặt , : “Trái dùng để ngâm rượu thì , nhưng ăn thì ngon lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-11-len-nui-1.html.]
“Vậy còn cho ăn.” Nước mắt Chu Miểu Miểu sắp chảy đến nơi.
“Chẳng là vì thấy ánh mắt khát vọng của chị .” Doãn Tầm , “Lúc chị đưa lên miệng c.ắ.n cũng chút do dự nào .”
Chu Miểu Miểu: “…… Ai bảo trông nó ngon quá làm chi.”
Tính cách hai họ đều là kiểu hướng ngoại, nên làm quen nhanh.
Ba càng càng sâu, rừng rậm cũng càng thêm sum xuê, cây cối cao to che khuất ánh mặt trời, chỉ để vệt bóng đen loang lổ mặt đất, Lục Thanh Tửu thấy thời gian cũng tầm tầm nên : “Đi thôi, về nhà nào, ngày hôm qua mua chút thịt sườn khô và thịt muối bên nhà hàng xóm, về hầm cho ăn.”
Chu Miểu Miểu vui vẻ gật đầu.
Ba liền bắt đầu xuống chân núi, nhưng đúng lúc ngang qua một mảnh rừng cây rậm rạp, Chu Miểu Miểu chợt dừng bước chân, cô : “Này, các thấy âm thanh gì ?”
“Âm thanh gì?” Lục Thanh Tửu sửng sốt.
“Chính là……” Hình như Chu Miểu Miểu sợ hãi, nhỏ giọng , “Tiếng của đứa trẻ.”
“Không .” Lục Thanh Tửu , “Em thấy……” Cậu định thấy thì từ chỗ sâu trong rừng cây truyền đến tiếng nỉ non đứt quãng của đứa trẻ, tiếng nỉ non giống như là đứa trẻ sắp hết .
“Tôi cũng thấy.” Lục Thanh Tửu sửa lời .
“Có đứa nhỏ nhà nào trong thôn ?” Doãn Tầm cũng thấy tiếng đứa trẻ , nhíu mày .
“Bị lạc đường ?” Chu Miểu Miểu lo lắng , “Chúng qua xem .”
Môi Doãn Tầm giật giật, hình như gì đó, nhưng cuối cùng chẳng gì, chỉ thêm: “Hình như bên trong khó , là để xem, hai ở đây chờ ?”
“Tôi với .” Lục Thanh Tửu , “Miểu Miểu, chị chờ ở đây, em và Doãn Tầm qua đó xem thử.”
Chu Miểu Miểu sờ sờ cánh tay của , tại cảm thấy cả rét run, cô : “Đừng, sợ mà, đừng để một , cùng các .”
“Được .” Lục Thanh Tửu xoắn xuýt nhiều, bởi vì tiếng của đứa trẻ trong rừng cây càng ngày càng mỏng manh, cảm giác như ngay đó sẽ biến mất .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])