Một lát Doãn Tầm cũng tới sân nhà Lục Thanh Tửu, trong tay câu xách theo một cái thùng, trong thùng chứa hai con cá, : “Lục Thanh Tửu, thả cá hồ nhà nha!”
Lục Thanh Tửu : “Cậu để trong ao làm gì?” Cậu qua hai con cá chép trong thùng nước, thoạt tinh thần, Doãn Tầm mang từ đến, gần đây cũng chỗ nào nước.
“Hồ chứa nước nhà nào cũng thả cá, quy tắc trong thôn đó.” Doãn Tầm , “Phòng ngừa nguồn nước ô nhiễm gì đó.”
“À.” Lục Thanh Tửu , “Vậy thả .”
“Vị là?” Doãn Tầm tới thả cá tất nhiên cũng thấy Chu Miểu Miểu bên cạnh Lục Thanh Tửu.
“Đồng nghiệp của , Chu Miểu Miểu, tới nhà chơi mấy ngày.” Lục Thanh Tửu , “Vị chính là Doãn Tầm, bạn của em, cùng lớn lên trong thôn Thủy Phủ .”
Chu Miểu Miểu chào hỏi Doãn Tầm.
“Trưa nay chúng ăn cái gì đó?” Doãn Tầm , “Trong nhà khách, nên làm một bữa ngon chứ?”
Lục Thanh Tửu : “Lấy miếng sườn heo mua làm sườn xào chua ngọt, bắt thêm một trong hai con cá ok ?”
“Được.” Doãn Tầm , “Đây là cá Uông Thông câu từ đập chứa nước bên , hương vị ngon lắm.” Uông Thông là bạn trong thôn của , với Lục Thanh Tửu nhưng quan hệ tồi với Doãn Tầm.
Lục Thanh Tửu : “Ngày mai chợ nhờ bác Lý mua giúp chúng chút thịt, trong nhà còn nhiều lắm.”
Doãn Tầm gật đầu.
Chu Miểu Miểu ăn một bữa cơm ở nông thôn, cảm giác chất lượng cuộc sống của Lục Thanh Tửu đúng là tồi, bấy giờ mới yên tâm, nơi non xanh nước biếc, chờ về cô nghỉ hưu cũng tới nơi đây sống. Lục Thanh Tửu cô chỉ chơi, thôn vắng vẻ, đừng tới phố buôn bán, ngay cả cơm hộp cũng , mua thịt còn lên trấn, cá tính như Chu Miểu Miểu nếu thể sống ở chỗ thật thì đúng là kỳ quái.
Có điều nếu chỉ đơn giản ở vài ngày, vui chơi chỗ mới mẻ cũng tồi.
Hôm nay đều vui, nhà bốn đủ một bàn mạt chược, Lục Thanh Tửu tìm thím hàng xóm mượn mạt chược, đây chính là bộ mạt chược quý giá duy nhất trong thôn, đó bốn bắt đầu xoa bài.
Mới đầu Bạch Nguyệt Hồ còn chơi, nhưng nhanh quen tay, Chu Miểu Miểu là tay chơi già đời, c.h.é.m g.i.ế.c ba tay mơ khác dễ như trở bàn tay. Lục Thanh Tửu miễn cưỡng thể theo kịp tiết tấu, còn Doãn Tầm thì ôm khuôn mặt đau khổ, cuối cùng vẫn hiểu tại thua t.h.ả.m như .
Kết thúc hoạt động giải trí, trở về phòng ngủ của , Lục Thanh Tửu cũng mệt mỏi, xuống giường một phát là mơ mơ màng màng ngủ thẳng cẳng, lúc ngủ còn đang suy nghĩ dở xem sáng sớm mai nấu món gì.
Cậu vốn định ngủ đến 6 giờ sáng, mà mới hơn 5 giờ, một tiếng thét chói tai t.h.ả.m thiết đ.á.n.h thức dậy.
“Má, má ơi!!” Chu Miểu Miểu điên cuồng đ.ấ.m cửa, dọa Lục Thanh Tửu đến nỗi kịp giày đến hỏi chuyện gì xảy , khi mở cửa liền thấy cô nắm lấy tóc mà rưng rưng, “Lục Thanh Tửu, con nó đúng là cha sinh của !”
Lục Thanh Tửu choáng váng, hiểu mới qua một đêm mà thêm đứa con gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-10-gieng-2.html.]
“Cậu quả thật còn hơn cả cha ruột của chị!” Chu Miểu Miểu ngướn cổ lên, “Cậu thấy ? Cậu thấy !!!”
Lục Thanh Tửu: “…… Được, thấy .”
Chu Miểu Miểu : “Tóc chị dài thật đó!! Tóc dài thật cả làng ơi!! Nhiều lắm, đen, dày lắm luôn!!”
Lục Thanh Tửu: “……” Luôn cảm thấy chỗ nào đúng lắm.
Chu Miểu Miểu vuốt tóc của , nước mắt lăn khuôn mặt, thật chứ cô bao giờ nghĩ sẽ dùng cách như để thực hiện ước mơ của , một bộ tóc đen xinh như thế, còn động lòng hơn cả đàn ông trai nhất giới.
Lục Thanh Tửu , : “Chị kích động như thế chắc khỏi ngủ nữa ha?”
Chu Miểu Miểu : “Sướng ngủ nữa chi cu em!”
Lục Thanh Tửu : “Vậy chị cho gà với heo ăn giùm em , em ngủ thêm chút nữa.”
Chu Miểu Miểu: “……”
Lục Thanh Tửu : “Có tóc cũng làm việc.”
Chu Miểu Miểu: “Cậu gì về mái tóc mới của ?”
Lục Thanh Tửu thành thật : “Không .”
“Tạm biệt.” Chu Miểu Miểu vô tình , “Cậu mất một bạn quý giá.”
Lục Thanh Tửu: “……”
Chu Miểu Miểu cắt đứt quan hệ xong , dịu dàng vuốt ve mái tóc đen của , tung tăng cho heo ăn.
Lục Thanh Tửu bất đắc dĩ ngáp một cái, về phòng quyết định ngủ tiếp một xíu.
Tác giả lời :
Lục Thanh Tửu: Ai mà một bộ tóc dài đen mượt chứ, cô thật đúng là yêu quái thành tinh hữu dụng nhất trong nhà .
Nữ quỷ: Nói chuẩn đó zai.
Bạch Nguyệt Hồ:………???
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])