Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 1: Về nhà bán khoai lang đỏ (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-08 10:57:59
Lượt xem: 16
Khi Lục Thanh Tửu xuống xe lửa thì trời tối sầm , vốn đang kéo theo cái vali nặng nề nên thuê một chiếc taxi, nhưng ai tài xế taxi đến nơi thì từ chối quyết liệt.
“Chỗ Thủy Phủ đó xa lắm, .” Tài xế taxi Lục Thanh Tửu từ xuống , trong ánh mắt thêm chút cảnh giác.
Lục Thanh Tửu đ.á.n.h giá nên đang khó hiểu, : “Tài xế, thêm tiền cũng ?”
Tài xế do dự một lát: “Cậu từ nơi khác đến ?”
Lục Thanh Tửu gật gật đầu: “ , từ thành phố A về đây.” Cậu chỉ cái vali bên cạnh .
Tài xế thấy vali của Lục Thanh Tửu, c.ắ.n răng : “Cậu thêm bao nhiêu tiền?”
Lục Thanh Tửu tính nhẩm lộ trình, : “Hai trăm chốt đơn nhé?”
Lúc tài xế mới chấp nhận: “Được , lên .”
Trong lòng Lục Thanh Tửu nhẹ nhõm hẳn, nhanh chóng đặt hành lý cốp xe, vị trí phó lái.
Lúc gần đến rạng sáng, đường phố vắng tanh, thỉnh thoảng thấy một vài chiếc xe thuê vội vã lướt qua, mới xuân nên thời tiết còn chút lạnh, Lục Thanh Tửu mặc áo ngắn tay chà xát cánh tay chút lạnh của .
Nơi cách thành phố A xa, thuộc về tỉnh ngoại thành, kinh tế phát triển bằng thành phố A, kiến trúc xung quanh phần lớn đều tương đối thấp bé, lộ hương vị cổ xưa.
Tài xế lái xe phía , luôn miệng hỏi vài câu lặt vặt, Lục Thanh Tửu cũng đáp hết một lượt, nhờ thế mới rõ nguyên nhân tài xế Thủy Phủ.
Thủy Phủ là một ngôi làng nhỏ tương đối hẻo lánh, cách khá xa với huyện thành chỗ bọn họ, thời gian hai tài xế taxi c.h.ế.t tại chỗ đó, đến nay vẫn còn tìm hung thủ. Sau đó chút lời đồn rằng hai tài xế g.i.ế.c, mà là do đụng thứ gì đó dơ bẩn, cho nên mấy tài xế ở đây đều đến đó, đặc biệt là buổi đêm đen như mực thế ……
Nếu Lục Thanh Tửu trả thêm hai trăm đồng tiền , khi hôm nay thật sự ở huyện thành cả đêm luôn.
“Từ thành phố A mà trở về đây làm gì thế?” Tài xế về phía , chuyện phiếm với Lục Thanh Tửu, “Quê quán ở đây ?”
Lục Thanh Tửu : “ , cuộc sống bên chẳng mấy suôn sẻ nên chẳng thà từ chức luôn, nghĩ đến trong nhà vẫn còn mấy mảnh ruộng đấy .”
Tài xế : “Nơi thâm sơn cùng cốc làm gì mà dễ sống như , trẻ tuổi, thấy ở nơi lâu .”
Lục Thanh Tửu cũng chỉ , lên tiếng. Lần trở về suy nghĩ cặn kẽ, là nhất thời nông nổi.
Xe cứ thẳng một đường chạy về phía , vun vút qua những con đường nhỏ chật hẹp nơi nông thôn, cảnh xung quanh càng ngày càng hẻo lánh, đến cuối cùng còn thấy một chút ánh sáng nào ở xung quanh nữa, chỉ còn bóng đêm vô tận.
Lục Thanh Tửu xe lửa suốt cả một ngày, chuyện với tài xế trong chốc lát thấy buồn ngủ, khi đôi mắt dần nhắm thì tự dưng tài xế phanh gấp một cái.
Lục Thanh Tửu đột nhiên bừng tỉnh, nghi hoặc hỏi: “Sao thế?”
“Cậu…… Cậu thấy cái gì mặt ……?” Lúc sắc mặt tài xế khó coi c.h.ế.t, đôi mắt trừng lớn, còn run nhè nhẹ, một bộ dạng thể sẽ ngất xỉu bất cứ lúc nào.
“Cái gì?” Lục Thanh Tửu sửng sốt, về phía , ngay khi rõ ràng thứ ở phía đầu xe thì biểu cảm mặt cũng y như tài xế.
Chỉ thấy một vật thể màu trắng đang lơ lửng con đường núi nhỏ hẹp, bởi vì cách chút xa nên rõ lắm, nhưng mơ hồ thể thấy chắc là một ……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-1-ve-nha-ban-khoai-lang-do-1.html.]
“Đây là trò đùa gì thế?” Giọng điệu tài xế quả thực như là tới nơi, nếu nơi thật sự quá hẹp tài nào xe nổi thì chừng ông đầu chạy ngay .
Lục Thanh Tửu: “……”
“A a a a, thứ đó đang bay tới kìa!” Tài xế sợ quá nắm lấy cánh tay Lục Thanh Tửu.
Lục Thanh Tửu: “Anh bình tĩnh một chút, đời ma !” Cậu mới xong câu , tài xế bên cạnh kêu t.h.ả.m thiết lên, : “Thứ đó đang tới gần chúng kìa!!”
Lục Thanh Tửu về phía , phát hiện bóng màu trắng đúng là đang thật sự tới gần bọn họ, tiếng của tài xế bên cạnh kêu la y như tiếng heo lên thớt , như thế thật đúng là khí của phim kinh dị ghê.
“Hình như đó là một !” Khi bóng trắng đến gần , Lục Thanh Tửu là thấy rõ bóng trắng đó đúng thật là , tuy rằng rõ mặt mũi lắm, nhưng hẳn là thứ quái lực loạn thần gì.
“Là mà.” Lục Thanh Tửu cảm thấy cánh tay sắp tài xế bẻ gãy tới nơi , thét lên , “Bác tài, đừng bóp nữa, đó thật sự là đó.”
“Người?” Có vẻ bác tài xế bình tĩnh một ít.
Bóng chậm rãi tới mặt bọn họ, nương theo ánh đèn xe, cuối cùng Lục Thanh Tửu cũng thấy rõ dáng vẻ của bóng trắng đó, hóa là một đàn ông mặc một bộ đồ màu trắng, vẻ ngoài vô cùng trai, mặt biểu cảm gì, bước chân ngừng ở bên vị trí ghế phụ xe taxi.
“Tiên sinh?” Xác định đây là mà thứ dơ bẩn kỳ quái gì, trong lòng Lục Thanh Tửu khẽ thả lỏng, hạ cửa sổ xe xuống, lộ nửa khuôn mặt, mở miệng : “Trời trễ thế hơn nữa nơi như , chuyện gì ?”
Tên đàn ông liếc mắt Lục Thanh Tửu, tài xế taxi run bần bật bên cạnh Lục Thanh Tửu, khẽ , : “Không việc gì, buổi tối ngủ , đây tìm chút đồ để ăn thôi.”
Lục Thanh Tửu nghĩ thầm trễ thế ở trong rừng núi hoang vắng thì tìm cái gì mà ăn chứ, nhưng mà dù thì nơi nào mà chả mấy thằng kì dị, cũng rảnh xen sở thích của khác, vì thế liền lễ phép : “Được , chú ý an nha.”
Người đàn ông , đột nhiên vươn tay vỗ nhẹ cửa xe taxi, đó liền xoay rời , dần dần biến mất trong màn đêm đen kịt.
Đến khi biến mất hẳn, tài xế bên trái Lục Thanh Tửu mới nổ máy nữa, tiếp tục chạy về phía . Chỉ là lẽ do dọa ác quá, nửa lộ trình gần như câu nào.
Chuyện thật cũng để ấn tượng gì lắm trong lòng Lục Thanh Tửu, khi xuống xe thì cám ơn tài xế, móc từ trong bóp tiền hai trăm đồng đưa cho tài xế.
Tài xế nhận tiền xong lời nào phóng xe thẳng, trông cái dáng cứ như như ma đuổi sát đít, xem còn lâu mới chuyến nào đến cái thôn Thủy Phủ .
Nhìn dáng vẻ chạy trối c.h.ế.t, Lục Thanh Tửu nhịn mà bật .
Bây giờ chính là thời điểm tối nhất trong ngày, nhà lầu xung quanh đều ẩn trong bóng tối, chỉ thể thấy tiếng côn trùng râm ran trong tĩnh lặng, Lục Thanh Tửu kéo vali, dựa theo ký ức đến ngôi nhà cũ của . Cậu ba năm về, về gần đây nhất chính là để tham gia lễ tang của bà ngoại. Sau đó căn nhà cũ cũng bỏ hoang đến bây giờ, lúc biến thành thế nào .
Các kiến trúc xung quanh chút đổi, nhưng phương hướng đại khái vẫn đúng, hơn hai mươi phút, cuối cùng Lục Thanh Tửu cũng tìm mục tiêu của .
Căn nhà cũ quả nhiên hoang vắng y như dự đoán, cánh cửa màu đỏ treo một chiếc ổ khóa gỉ sét, Lục Thanh Tửu lấy chìa khóa , nhét vặn vài mới mở khóa, duỗi tay đẩy cửa thì một đống bụi bặm rơi đầy xuống như tuyết, khiến cầm lòng đậu ho khan vài tiếng.
“Đã lâu về .” Lẩm bẩm thì thầm một câu, Lục Thanh Tửu mở cửa tầng một thấy bài trí trong phòng.
Vì lúc với hàng xóm rằng sẽ , nhờ họ giúp thanh toán tiền điện, cho nên vẫn điện để dùng, Lục Thanh Tửu mở đèn điện lên, thấy rõ ràng bài trí trong phòng.
Không gì đổi nhiều, gần giống y như đúc với trí nhớ của , chỉ khác là tất cả đồ đạc đều phủ thêm một lớp tro bụi dày đặc, Lục Thanh Tửu chỉ dọn dẹp qua cái giường để ngủ qua đêm. Cậu giường gỗ cứng, mạng nhện treo đầy trần nhà, nghĩ thầm ngày mai sẽ mất khá nhiều thời gian để dọn dẹp nhà cửa đây...
Xoang mũi tràn ngập mùi vị cổ xưa, Lục Thanh Tửu chìm giấc ngủ.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])