Nơi con tim trở về - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-02-10 10:18:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tịch Nhung khẽ thở dài.
Tính cách của Đường Kiệm vốn nhiều khuyết điểm, trong đó cả sự cứng miệng. Dù ở thời khắc yếu đuối nhất, cũng từng một lời cầu mềm. May mà điều , Tịch Nhung sớm thấu từ lâu.
chính một hảo như khiến nảy sinh ý nghĩ “cả đời cũng với tới ”. Rõ ràng là Đường Kiệm từng đuổi theo , mà , khi là chủ động thổ lộ, chính Đường Kiệm — kẻ trông như thể rời xa — thẳng thừng từ chối.
Tịch Nhung cúi đầu đang yếu ớt trong lòng . Hàng lông mày của Đường Kiệm nhíu chặt vì khó chịu; đổi tư thế ôm, đến khi trán giãn mới dừng .
Họ ở trong nhà vệ sinh bao lâu, Tịch Nhung xoa bụng cho bấy lâu. Đến khi sắc mặt Đường Kiệm dịu đôi chút, mới bế về nhà.
---
Khi Đường Kiệm tỉnh , đang trong phòng ngủ của Tịch Nhung. Áo sơ mi và quần âu thành đồ mặc nhà rộng rãi.
…Là Tịch Nhung cho ?
Đường Kiệm tựa đầu giường, ngửa dựa gối. Quần áo rộng, trượt khỏi vai một chút.
Trong lúc mơ hồ ngất , nhớ mang máng Tịch Nhung liên tục đút nước cho , xoa bụng cho , bế ngang xe. Những chuyện đó, còn nhớ rõ.
Đường Kiệm cầm điện thoại tủ đầu giường, bên còn kẹp một tờ giấy nhỏ.
> “Công ty còn việc. Tỉnh thì xuống ăn cơm. Đặc cách cho em nghỉ một ngày, nghỉ ngơi cho .”
Đường Kiệm siết tờ giấy trong lòng bàn tay.
Màn hình hiện tin nhắn của Lưu thư ký:
> “Xin Đường trợ lý, ? Tịch tổng khỏe nên cho nghỉ hôm nay.”
“Xin , là quá nhiều chuyện, hứa sẽ như nữa. Cậu đừng giận nhé.”
Đường Kiệm co chân , gõ chữ trả lời:
> “Tôi , đừng xin , là vấn đề của . Hôm nay công việc chậm vì ?”
“Xin .”
Lưu thư ký trả lời nhanh:
> “Nữ thần Từ Duyệt lịch thương mại khác nên tạm hoãn . Cậu thật sự chứ?”
> “Ừ, . Hôm khác mời ăn cơm, xin nhé.”
> “Được.”
Đường Kiệm tắt điện thoại, xỏ giày xuống lầu ăn cơm.
---
Nhiệm vụ tạm thời đình chỉ. Đường Kiệm trở làm trợ lý. Dưới thái độ cứng rắn của Tịch Nhung, ba bữa mỗi ngày đều ăn xong sự giám sát của .
Công việc chuẩn bữa sáng vốn thuộc về Đường Kiệm một dì mới đến thế.
Tịch Nhung sợ áp lực, nên đường hoàng rằng dì chỉ vài ngày; chờ khỏe hẳn, dì sẽ nghỉ việc.
Đường Kiệm phản kháng, cũng cố chống đối — lặng lẽ chấp nhận sắp xếp của Tịch Nhung.
---
Đến ngày phát lương, đó kết quả bỏ phiếu là sẽ phát thưởng.
Buổi trưa ăn xong, Đường Kiệm ngoài một chuyến, với một phong bì dày trong tay.
Phong bì còn kịp ấm tay đặt thẳng lên bàn làm việc của Tịch Nhung.
Tịch Nhung ngẩng lên phong bì, xác nhận đó ba chữ “đơn từ chức”, lúc mới hỏi:
“Đây là gì?”
Motchutnganngo
Anh bóc phong bì — bên trong là tiền.
Sắc mặt lập tức sa sầm.
Đường Kiệm thật thà :
“Tịch tổng, mấy ngày nay đều là dì nấu ăn, khối lượng công việc của giảm, nên phần tiền lương tương ứng. Phiền ngài đối chiếu giúp.”
Hóa những ngày qua Đường Kiệm ngoan ngoãn như là đang chờ ở đây.
Tịch Nhung bật che mặt, hàm răng nghiến chặt để kìm cơn giận, giọng trầm xuống lệnh:
“Ra ngoài.”
Đường Kiệm rõ, vẫn nguyên chỗ.
Tịch Nhung sợ rằng nếu còn ở riêng với , sẽ làm chuyện hối hận, nên đột ngột quát lớn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/noi-con-tim-tro-ve/chuong-35.html.]
“RA NGOÀI!”
Cửa phòng lẽ đóng, tiếng quát vang vọng cả tầng. Nhân viên bên ngoài thò đầu — họ từng thấy Tịch Nhung nổi giận, nhưng đây là đầu thấy bùng nổ như . Ai cũng Đường Kiệm với ánh mắt ái ngại.
Đường Kiệm cũng dọa sợ.
Cậu tư cách để tủi . Đã chọn bước khỏi tương lai của Tịch Nhung, thể để lộ dù chỉ một tia tình cảm dư thừa.
khi thấy Tịch Nhung siết xấp tiền đến biến dạng, mặt tránh , khóe mắt Đường Kiệm vẫn tự chủ mà cụp xuống.
Lời xin nghẹn trong cổ họng.
Cuối cùng, lặng lẽ rời khỏi tầm mắt .
---
Cửa đóng, Tịch Nhung ném mạnh xấp tiền ngăn kéo.
Anh vốn định vứt thẳng thùng rác — nhưng nghĩ đến đây là tiền Đường Kiệm vất vả kiếm , nghĩ đến tình thế tiến thoái lưỡng nan hiện giờ vốn do gây …
Anh rốt cuộc làm gì với Đường Kiệm đây?
Mỗi Đường Kiệm rạch ròi ranh giới khiến nhớ đến mối nhân quả từ năm lớp tám.
Nếu năm đó gia đình biến cố, nếu trút giận lên Đường Kiệm, liệu tình cảm của họ bớt trắc trở hơn ?
---
Năm tám tuổi, Tịch Nhung rời khỏi ngôi làng nghèo nát đó. Càng lớn, nỗi u uất trong lòng càng tích tụ.
Anh từng tin rằng Đường Kiệm khác với những khác — sẽ đạp khi ngã, sẽ về phía . Dù đối xử với Đường Kiệm : cho ăn, cho mặc, cho dùng; những gì , Đường Kiệm cũng một phần.
quá ngây thơ.
Ngâm trong lời đồn đại lâu ngày, thứ gì cũng sẽ biến chất.
Sự né tránh của Đường Kiệm đ.â.m sâu tim . Anh tin rằng phản bội lời hứa của họ.
---
Thiếu niên thường dễ để lộ tâm sự.
Bà nội thấy Tịch Nhung ngày nào cũng cửa sổ thẫn thờ. Bà xoa đầu cháu trai:
“Bảo bối của bà làm ? Vì chuyện của ba ?”
Tịch Nhung nắm tay bà lắc nhẹ, giọng buồn bã:
“Bà ơi, cháu hiểu. Vì trong làng rõ chuyện vội đồn bậy?”
Bà hiền:
“Nhân tính phức tạp. Có con sống hơn họ, nhưng cũng thật lòng mong con hạnh phúc. Sau lớn lên con sẽ hiểu.”
Tịch Nhung siết răng:
“ ba quyên góp nhiều tiền như , họ chẳng ơn gì cả — đúng là một lũ vong ân bội nghĩa!”
Bà thở dài:
“Không ai thể đoán tương lai. Chuyện xảy thì cứ thuận theo tự nhiên thôi.”
Tịch Nhung bỗng buột miệng:
“Vậy tại ngay cả Đường Kiệm cũng giống họ? Cháu đối xử với như thế mà.”
Bà nội lúc mới hiểu — hóa vòng vo cả buổi, cháu bà chỉ Đường Kiệm nghĩ gì.
Bà dịu giọng:
“Đứa nhỏ đó nhiều tâm cơ. Lại sinh trong ngôi làng khép kín, nhiều chuyện do nó quyết định .”
Rồi bà giả vờ trách móc:
“Những thứ đó đều là cháu nhét cho nó ? Bà thấy mấy bộ quần áo còn mới tinh.”
Tịch Nhung đỏ mặt:
“Cháu bạn mặc đồ rách rưới. Quần áo để trong tủ cũng chỉ phủ bụi, cho là .”
Bà nghiêm túc hơn:
“Ý thì đúng, nhưng khi phản tác dụng. Nếu gia đình đứa nhỏ đó thương yêu nó, cháu tặng đồ là chuyện , thậm chí họ còn đến cảm ơn. nếu như … những thứ đó sẽ trở thành gánh nặng cho nó.”
---
Những lời khiến Tịch Nhung nhớ căn nhà tranh rách nát của Đường Kiệm:
– những vết thương nhỏ chằng chịt tay,
– làn da rám nắng vì lao động,
– công việc ruộng đồng làm hết,
– đôi giày quá rộng, quần áo bẩn cũ.
Cậu từng kể với gia đình đối xử với .
Tịch Nhung sống trong giàu sang, khó thể cảm nhận cảnh của Đường Kiệm. Và ở tuổi tám, càng hiểu: chỉ là tặng vài món đồ cần, vì trở thành “gánh nặng” như bà .