Nơi con tim trở về - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:29:55
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cục diện giằng co điều Tịch Nhung mong .
Sự né tránh như như của Đường Kiệm khiến trong lòng ngày càng bức bối.
Gần một tuần trôi qua, quan hệ giữa hai vẫn chỉ dừng ở mức – . việc Đường Kiệm do dự ký bản hợp đồng khiến Tịch Nhung âm thầm vui mừng.
Ban đầu tính toán sẵn — nếu Đường Kiệm ký, sẽ nhốt , nhốt đến khi chịu ký mới thôi. Đường Kiệm ký dứt khoát, khiến Tịch Nhung khỏi mơ tưởng về tương lai của họ.
Vậy mà một bữa cơm ăn dở, một món ăn kịp gắp, vẻ mặt hoảng hốt của Đường Kiệm… tất cả đều giáng mạnh sự tự tin của .
Thực tế đẩy họ tiến về phía , nhưng tính cách, suy nghĩ, thói quen đều đổi theo thời gian. Tịch Nhung bỗng nhận — còn nắm bắt suy nghĩ thật sự của Đường Kiệm như nữa.
Văn phòng của sâu nhất trong tầng lầu, ở giữa một bức tường ngăn cách. Ngoại trừ vị trí của Đường Kiệm, những khác đều tách biệt bên ngoài.
Xung quanh văn phòng đều là kính một chiều — bên trong thể ngoài, nhưng bên ngoài thể .
Mỗi lúc rảnh rỗi, Tịch Nhung đều đường hoàng chăm chú về phía Đường Kiệm qua lớp kính .
Chỗ của Đường Kiệm hướng về phía nam, nên chỉ thấy gương mặt nghiêng của . Cảm giác bất mãn nhiều thôi thúc xoay hẳn vị trí của Đường Kiệm đối diện với — nhưng làm quá lộ liễu, chỉ khiến sợ mà chạy xa hơn.
Cảm giác nắm mà nắm khiến Tịch Nhung nóng ruột.
Vì , đưa kế hoạch “sống chung” chương trình nghị sự.
Mấy ngày , phát hiện Đường Kiệm lên công ty lúc nào cũng như thiếu ngủ. Dùng chuyện tăng lương để dụ dỗ, cuối cùng cũng moi từ trợ lý Lưu tin tức rằng: ngoài giờ làm việc, Đường Kiệm đang tìm nhà trọ gần công ty.
khu vực giá thuê quá cao; nếu tìm xa hơn thì hoặc là môi trường kém, hoặc là giao thông bất tiện. Đường Kiệm tìm suốt một tuần mà vẫn chỗ phù hợp.
Tịch Nhung thấy thời cơ đến.
Một hôm cố tình giữ Đường Kiệm công ty. Đợi đến khi bộ nhân viên quẹt thẻ tan làm, cầm một tập tài liệu, thong thả bước đến bàn làm việc của , thẳng vấn đề:
“Đường Kiệm, dọn đến sống chung với .”
Ngón tay Đường Kiệm khựng bàn phím, biểu cảm như thể tai trục trặc.
Tịch Nhung bổ sung thêm một câu:
“Bảo mẫu ở nhà xin nghỉ .”
Đường Kiệm lập tức bình tĩnh , tiếp tục gõ máy tính, từ chối thẳng thừng:
“Tịch tổng, việc trong phạm vi công việc của . Anh nên tìm bảo mẫu mới .”
Tịch Nhung đoán chuyện sẽ dễ dàng.
Anh lật tài liệu đến trang thứ tư, dựng lên chỉ điều khoản, rõ ràng:
“Bên A nghĩa vụ phụ trách ba bữa ăn mỗi ngày và sinh hoạt hằng ngày của bên B, bao gồm nhưng giới hạn ở việc dọn đến nhà bên B ở, cùng ăn cùng ở. Trong thời gian sống chung, chi phí phát sinh đều do bên B chịu trách nhiệm.”
Đường Kiệm trợn tròn mắt, giật lấy hợp đồng, kỹ từng dòng. Cậu phát hiện thêm mấy điều khoản mà bản hợp đồng ban đầu .
Cậu trừng mắt Tịch Nhung — còn thì giả vờ đầu nơi khác.
“Vậy cố tình?”
Tịch Nhung làm bộ vô tội:
“Cố tình gì cơ?”
Rõ ràng đây bản hợp đồng ban đầu. Chẳng trách khi ký, trợ lý Lưu đột ngột nhắc “xem kỹ nội dung”.
Đường Kiệm từng nghĩ rằng Tịch Nhung thể vô sỉ đến mức . Trước đây rõ ràng luôn tỏ chính trực, còn mặt dày.
Đường Kiệm vẫn nhượng bộ:
“Tịch tổng, nghĩ thể thuê nhà gần chỗ ở, như cũng đủ để chăm sóc sinh hoạt cho .”
Tịch Nhung nhếch môi:
“Cậu quên ? Ngoài biệt thự hôm đó của , xung quanh làm gì còn nhà khác cho thuê?”
Đường Kiệm siết chặt nắm tay, tức giận hỏi:
“Tịch tổng, từng nghĩ đến cảm nhận của ?”
Tịch Nhung bình thản đáp:
“Đường Kiệm, đây là công việc.”
Anh khéo léo biến chuyện thành nghĩa vụ công việc. Nếu Đường Kiệm còn từ chối, sẽ trở thành cố chấp vì chuyện riêng tư.
Đường Kiệm nghiến răng:
“Vậy… thể cho suy nghĩ thêm ?”
Tịch Nhung vui vẻ đồng ý. Dù đợi nhiều năm như — chỉ cần Đường Kiệm chịu cân nhắc, nghĩa là vẫn còn đường lui. Anh vội.
Cuối cùng, Đường Kiệm vẫn đồng ý.
---
Tịch Nhung lái xe một tiếng đến chỗ Đường Kiệm thuê trọ.
Đó là một tòa nhà sáu tầng sơn xanh cũ kỹ, niên đại. Tường cầu thang bong tróc từng mảng. Đường Kiệm ở tầng hai, căn phòng chỉ 15 mét vuông, chất đầy hành lý gói gọn sẵn.
Đường Kiệm hẹn sẵn công ty chuyển nhà, nhưng Tịch Nhung nhất quyết bắt hủy.
Trong lúc chuyển đồ, còn cởi trần vì sợ làm bẩn áo.
Mỗi hai chạm mặt cầu thang, ánh mắt Đường Kiệm đều vô thức rơi xuống cơ bụng của — lập tức vấp bậc thang. Nghe tiếng Tịch Nhung trêu chọc phía , chỉ càng tức giận mà phớt lờ .
Hai chạy lên chạy xuống tổng cộng sáu lượt.
Sau khi chuyển hết đồ, Đường Kiệm giải quyết nốt thủ tục với chủ nhà. Hàng hóa chật kín ghế , nên buộc ghế phụ, kéo dây an thắt chặt hỏi:
“Nếu của công ty chuyển nhà đến thì chẳng tiện hơn ?”
Tịch Nhung đ.á.n.h lái đáp:
“Đồ của bao nhiêu , tốn tiền làm gì?”
Đường Kiệm càng nghĩ càng thấy kỳ quái.
Ba chữ “tốn tiền” phát từ miệng Tịch Nhung thật hợp lý — rõ ràng ban đầu còn bắt vứt hết đồ để mua mới.
Bốn năm , Tịch Nhung từng tặng một chiếc cốc pha lê gắn viên “kim cương hình quả xoài”. Nhìn thì lắm.
Đường Kiệm hỏi giá — mười hai vạn.
Số tiền còn hơn cả lương một năm của lúc đó. Chiếc cốc Đường Kiệm coi như bảo vật. với Tịch Nhung, nó chẳng khác gì đồ bỏ — món nào mang đến cũng ít nhất hai vạn trở lên.
Chỉ tiếc là … tất cả đều đập vỡ.
Motchutnganngo
Bóng phản chiếu cửa kính xe hiện lên nét buồn bã trong mắt Đường Kiệm.
Đến ngã tư đèn đỏ, Tịch Nhung dừng xe, sang thùng muối lớn ở ghế :
“Sao mua nhiều muối ?”
Đường Kiệm đáp khẽ:
“Để nấu ăn.”
Lượng muối đủ cho một gia đình ba ăn năm sáu năm — huống hồ chỉ một .
Bốn năm , trong phòng trọ của Đường Kiệm cũng từng hơn hai mươi bịch muối.
Tịch Nhung mơ hồ cảm thấy điều bất thường, nhưng vẻ mặt vui của , quyết định im lặng. Anh ép quá chặt.
---
Sau khi sắp xếp xong đồ đạc, Đường Kiệm đưa ba điều khoản:
1. Không phòng khi phép.
2. Ngoài giờ làm việc quy định trong hợp đồng, làm phiền .
3. Khi nấu ăn, quấy rầy, càng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/noi-con-tim-tro-ve/chuong-30.html.]
Tịch Nhung phản đối điều nào.
Cuộc sống chung chính thức bắt đầu.
Mỗi sáng, Đường Kiệm dậy sớm hơn một giờ, làm theo thực đơn mà Tịch Nhung đưa: nấu cháo, rán trứng ốp la và thịt xông khói, nhẹ nhàng gõ cửa gọi xuống ăn.
Điều kỳ lạ là — dường như Tịch Nhung luôn dậy sẵn. Cậu mới gõ hai cái, ăn mặc chỉnh tề mở cửa bước xuống.
Ăn xong, Đường Kiệm dọn dẹp, chuẩn cơm trưa mang công ty, xe của Tịch Nhung.
đến gần công ty, nhất quyết yêu cầu dừng :
“Đường Kiệm, thấy mệt ?” — Tịch Nhung hỏi.
Cậu đóng cửa xe, bình thản đáp:
“Không mệt. Cảm ơn sếp.”
Tịch Nhung tức tối đập nhẹ vô lăng.
Anh vốn cùng đến tận công ty — nhưng chỉ thể bóng khuất dần, tự nhủ: Không ép quá… ép quá…
---
Công ty thuê trọn tầng 5 và 6 của tòa nhà văn phòng.
Tầng 5: nghiên cứu thực phẩm, đóng gói, thử vị.
Tầng 6: phòng kinh doanh và sáng tạo — nơi Đường Kiệm làm việc.
Thời gian công ty sản phẩm mới, nên Tịch Nhung chủ yếu ở tầng 5 giám sát. Đường Kiệm thẻ lên đó, cũng gọi theo.
Mỗi ngày, trợ lý Lưu đón đưa Đường Kiệm làm và về nhà.
Trên xe, Đường Kiệm nhịn hỏi:
“Lúc công ty sản phẩm mới, Tịch tổng lúc nào cũng tăng ca kiểm tra như ?”
Trợ lý Lưu đáp:
“Đó là thói quen của từ ngày tiếp quản công ty đến giờ.”
Trong xe bỗng im lặng.
Trợ lý Lưu như :
“Cậu hỏi thêm gì ?”
Đường Kiệm biểu cảm đó là — cô bắt đầu tò mò.
“Không hỏi.”
Đến biệt thự, khi rời , trợ lý Lưu còn :
“Tôi theo Tịch tổng nhiều năm, khá hiểu sở thích của . Nếu gì rõ, cứ hỏi nhé.”
Đường Kiệm chỉ nhạt:
“Cảm ơn chị. Tạm biệt.”
Cậu rõ — trợ lý Lưu đang dò hỏi quan hệ của họ.
Đường Kiệm bắt đầu cảm thấy bất an.
---
22:00 tối.
Tịch Nhung mở cửa biệt thự — đèn tắt, nhưng tivi vẫn đang bật.
Anh bật đèn lên thì thấy Đường Kiệm cuộn tròn sofa như một con mèo nhỏ. Cậu dụi mắt:
“Anh về ?”
Mệt mỏi trong lòng Tịch Nhung bỗng tan biến như một bàn tay mềm chạm khẽ.
Giọng bất giác dịu :
“Ừ… còn ngủ?”
Đường Kiệm tắt tivi, bước gần:
“Tôi chuyện với .”
“Chuyện gì?”
Cậu bối rối bấu ngón tay, do dự lâu, mới :
“Tôi nghĩ… ở công ty chúng nên giữ cách. Ví dụ như giờ nghỉ trưa, nhất thiết ăn cùng .”
Chỉ trong hai phút — niềm vui của Tịch Nhung rơi thẳng xuống vực sâu.
Anh ôm trán, tiến sát gần Đường Kiệm, lạnh:
“Đường Kiệm, phát hiện từ bốn năm hiểu nổi nữa. Rốt cuộc gì?”
Đường Kiệm lùi dần đến sofa. Khi Tịch Nhung tiến quá gần, khẽ đẩy — nhưng ngược nắm chặt cổ tay.
“Cậu vẫn còn hận ?”
Đường Kiệm dám mắt , chỉ c.ắ.n răng lắc đầu. Tịch Nhung chịu buông tha:
“Hay vẫn còn trông chờ cái gia đình đó?”
Cơn đau từ cổ tay lan lên tim.
Đường Kiệm hất tay , mắt đỏ hoe nhưng giọng cố bình tĩnh mà run rẩy:
“Chuyện đó… liên quan đến .”
Tịch Nhung hiểu tại Đường Kiệm từng ở nhà cũ — nhưng đến giờ vẫn chịu nhận ai mới thật sự với .
Anh gần như gào lên:
“Đường Kiệm, đối với ? Tại nào cũng chọn họ mà chọn ? Tôi kém họ ở điểm nào?”
Đường Kiệm lộ vẻ đau khổ, như thể sắp điều thừa nhận:
“Tất cả đau khổ của … đều do gây .”
Tịch Nhung c.h.ế.t lặng.
Cơn giận tan biến, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe. Giọng khàn đặc:
“Vậy từng cho cơ hội bù đắp ?”
Đường Kiệm đáp:
“Anh giả vờ quen — đó là sự bù đắp nhất .”
Tịch Nhung hoang mang hỏi:
“Vậy tại còn ký hợp đồng?”
Đường Kiệm cũng đỏ mắt, nghẹn ngào:
“Bởi vì … đau khổ giống như .”
Nước mắt trượt xuống má Tịch Nhung.
Anh thẳng :
“Cậu thành công .”
Rồi xoay , đẩy cửa bước ngoài — cả đêm trở về.
Đường Kiệm cũng thức trắng đêm, c.h.ế.t lặng sofa.
Sáng hôm , đến công ty với hai quầng thâm mắt. Cả ngày… thấy bóng dáng Tịch Nhung .