Nơi con tim trở về - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-02-04 11:45:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sinh nhật, đội trưởng thôn dẫn một nhóm tìm đến gặp bố Tịch Nhung để bàn về kế hoạch mở đường xuyên núi Tết.

 

Đường Kiệm ở lầu trọn vẹn chuyện. Bố Tịch Nhung hề phản đối, thậm chí còn đồng ý quyên góp 100.000 tệ.

 

Trong thời buổi mà mười tệ thể tiêu như một trăm tệ, con “một trăm nghìn” đối với Đường Kiệm giống như một vì xa xôi — khái niệm cụ thể. Cậu ngơ ngác sang Tịch Nhung đang cắm cúi chơi game:

 

“Tịch ca… mười vạn là bao nhiêu tiền ?”

 

Tịch Nhung buồn lên:

“Bảo em học cho đàng hoàng thì .”

 

Đường Kiệm xích gần, ghé sát tai lải nhải:

“Rốt cuộc là nhiều cỡ nào? Em họ sắp mở đường qua núi , em đến tìm cần xa như nữa ?”

 

Thấy hưng phấn như thế, Tịch Nhung chỉ hời hợt gật đầu vài cái.

 

“Vậy em ban công thêm chút ?”

 

Tịch Nhung phẩy tay: “Đi .”

 

Đường Kiệm mở cửa, chạy ban công, bám lan can lớn chuyện. Vừa nghiêng đầu, bắt gặp Tịch Mộ — trai Tịch Nhung — đang ở khúc quanh cầu thang chằm chằm .

Motchutnganngo

 

Ánh mắt sắc lạnh đến đáng sợ.

 

Đường Kiệm cứng cả , trốn . Cậu định về phòng thì Tịch Mộ bước tới chặn đường.

 

“Nếu nhầm… quần áo đang mặc là của Tịch Nhung đúng ?”

 

Đường Kiệm thực sự đồ sạch, nên mang theo bộ quần áo Tịch Nhung tặng. Cậu nghĩ sẽ hỏi, nhưng ngờ là bằng giọng điệu chán ghét như .

 

Cậu cúi đầu thấp hơn.

 

Tịch Mộ khoanh tay:

“Tôi ngay mà.”

 

Rồi lạnh lùng cảnh cáo:

“Loại như gặp nhiều . Thấy em ngốc, bụng nên bám lấy để lợi. Tôi khuyên thức thời một chút — đừng ý đồ nên . Nó sớm muộn cũng sẽ rời khỏi nơi .”

 

Đường Kiệm chỉ “Ồ… ồ…” hai tiếng, như hiểu mà cũng như chẳng hiểu gì.

 

Tịch Mộ cho rằng lọt tai, xuống lầu.

 

câu duy nhất Đường Kiệm nhớ là: “Tịch Nhung sớm muộn cũng sẽ rời khỏi đây.”

 

Mây đen ngoài trời dường như phủ kín cả đáy mắt . Cậu chẳng còn tâm trạng chuyện lớn nữa.

 

 

---

 

Bố Tịch Nhung ăn Tết. Trước khi , họ dặn dò việc gì cứ gọi điện, nhét cho một phong bao lì xì thật dày. Đường Kiệm cũng cho một phong bao — tuy mỏng hơn.

 

Cậu còn kịp từ chối thì xe phóng . Tịch Mộ cũng rời cùng bố ; khi , hạ cửa kính xuống, nheo mắt Đường Kiệm như một lời cảnh cáo: “Tránh xa em .”

 

Đường Kiệm chỉ chằm chằm phong bao trong tay, để ý.

 

Ông bà nội từng dặn : nhận đồ của khác.

, run rẩy đưa phong bao cho Tịch Nhung.

 

Tịch Nhung nhận.

 

Cậu thấy ánh mắt đỏ lên — kiểu ánh mắt đầy tủi , đầy bất lực mà Đường Kiệm quá quen: đó là nỗi buồn vì ở bên bố .

 

Cậu vụng về học theo cách Tịch Nhung từng lau nước mắt cho , đưa tay lạnh lẽo gạt giọt nước mắt .

 

Tịch Nhung càng tức hơn, ném phong bao xuống đất, đầu chạy lên lầu và đóng sầm cửa .

 

Không cần đoán cũng , đang trong phòng.

 

Đường Kiệm dám lên làm phiền. Cậu nhặt phong bao lên, đưa cả hai phong bao cho bà nội đang bên cạnh.

 

Bà nhẹ nhàng đẩy tay :

 

“Tiểu Nhung… tính khí dữ ? Có làm con sợ ?”

 

“Không ạ… bà nội.”

 

sự lo lắng trong mắt , hiền:

“Nó từ nhỏ , cứ để nó một lát là thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/noi-con-tim-tro-ve/chuong-15.html.]

 

Cậu gật đầu.

 

Phong bao trong tay nóng như than. Bà nội gợi ý:

“Con cứ đưa cho ban đầu cho con là .”

 

Đường Kiệm nhớ rằng giờ tiền lì xì đều nộp cho lớn trong nhà. Nếu chậm một giây, họ sẽ hỏi dồn dập. Cậu luôn nghĩ: nhận bao nhiêu, bố trả gấp đôi — nên càng dám nhận tiền của nhà Tịch Nhung.

 

Vậy nên, khi chú đến đón về, lén nhét phong bao gối của Tịch Nhung.

 

 

---

 

Mỗi hộ trong thôn đều quyên góp một ít để làm đường. Mùa xuân đến, công trình khởi công, trai tráng trong làng đều xung phong giúp sức.

 

Chưa đầy ba tháng, con đường núi đổ bê tông chỉnh.

 

Ngôi làng hẻo lánh tên mới: “Thôn Tịch Phúc” — gần giống “Thôn Cầu Phúc.”

 

Mọi cái tên mang ý nghĩa chúc phúc cho cả thôn, mong nhà an lành hạnh phúc.

 

Chú thím kể với Đường Kiệm rằng riêng tiền của bố Tịch Nhung xây gần một nửa con đường, nên cả làng đều ơn ông. Tên thôn cũng bầu chọn thống nhất vì ông.

 

Nhờ con đường mới, dân làng thường mang gạo, trứng, nông sản đến biếu nhà Tịch Nhung. bà nội đều từ chối.

 

Việc từ chối dần dần khiến nhiều bực bội. Lời đồn lan khắp thôn: “Nhà họ giàu coi thường dân làng.”

 

Từ đó, qua nhà Tịch Nhung ngày càng ít, nhưng lưng họ gánh hàng trăm lời dị nghị.

 

Cũng hiểu và ủng hộ bà nội — cho rằng làm để tránh phiền phức cần thiết.

 

Đường Kiệm sát bên bà nội , tay khẽ chạm ngón tay đứa em họ mới ba tháng tuổi. Cậu hết chuyện, lòng nặng trĩu lo cho Tịch Nhung.

 

Cậu tìm , nhưng trời đổ mưa lớn.

 

 

---

 

Sáng hôm , đường bùn lầy nhão nhoét, đầy ếch nhái và giun đất.

 

Nhìn thấy những con giun ngọ nguậy, Đường Kiệm lập tức nổi da gà khắp , bước cứng đờ như robot. Tịch Nhung thấy thì to.

 

Một con giun bò sát gần — Đường Kiệm hoảng hốt nhảy phốc lên lưng Tịch Nhung, hai tay siết chặt cổ :

 

“Cứu em với, Tịch ca!”

 

“Đồ nhát cáy.”

 

Tịch Nhung cõng đến chỗ đất khô, thản nhiên nhặt con giun lên vung vẩy mặt :

 

“Có mỗi con giun mà cũng sợ? Nhìn , xử nó cho em!”

 

Cảnh tượng thật trái ngược:

— Đứa trẻ lớn lên ở nông thôn sợ giun.

— Đứa trẻ lớn lên trong thành phố chẳng sợ chút nào.

 

Đường Kiệm bịt mắt . Cậu vốn định hỏi xem Tịch Nhung buồn vì lời đồn trong thôn , nhưng rạng rỡ như bỗng thấy lo thừa.

 

Tịch Nhung cầm con giun bước về phía . Đường Kiệm hoảng loạn vẫy tay loạn xạ, lùi một bước — trượt ngã thẳng xuống bùn.

 

Cậu buồn nôn đến mức ói.

 

Tịch Nhung lập tức quăng con giun xa, xuống vỗ nhẹ lưng :

 

“Em chứ?”

 

Đường Kiệm xoa cổ họng, cố trấn tĩnh.

 

Câu đầu tiên trách móc, mà là:

 

“Em… thích giun.”

 

Trong mắt Tịch Nhung lóe lên vẻ áy náy hiếm hoi. Anh xin — và chỉ cần một lời xin , Đường Kiệm quên sạch sợ hãi.

 

Ba ngày liền mưa dứt.

Ba ngày , Tịch Nhung đều cõng Đường Kiệm học qua con đường lầy.

 

Bất cứ con giun nào ló đầu , đều đá văng thật xa để thấy.

Loading...