Còn ép ghế sofa, thực sự hiểu chuyện thành thế .
Tôi chằm chằm Ôn Hàn Chu, phân tâm để mắt tới phía Tần Thời Hiên.
Cả hai bên đều thể để xảy chuyện gì .
Lúc , Ôn Hàn Chu uống cạn bao nhiêu ly rượu từ những đến mời.
Cuối cùng cũng thể yên nữa, liền dậy sải bước tiến về phía , chen giữa Ôn Hàn Chu và đang cố gắng xin cách liên lạc của .
"Anh cùng ." Tôi xoay nắm lấy cổ tay Ôn Hàn Chu, "Về thôi."
Ôn Hàn Chu hợp tác lên theo , mới tiếp cận thấy liền bực bội lầm bầm: "Cái quái gì ? Là yêu của còn đây trêu đùa thiên hạ ."
"..."
Cái quán bar , ở thêm một giây nào nữa.
cũng thể bỏ mặc đàn Tần ở đây một .
Tôi đưa Ôn Hàn Chu chỗ : "Anh ngoan ngoãn đây đợi ."
Sau đó về phía đàn : "Đàn , chúng em về , để em gọi xe cho nhé."
Cảnh tượng kéo Ôn Hàn Chu ban nãy lọt hết mắt Tần Thời Hiên.
Anh bây giờ còn chẳng buồn , chỉ xua tay: "Hai cứ về , đừng quản ."
"Không , em thể để ở đây một ."
Tần Thời Hiên đột ngột ngẩng lên , ánh mắt gay gắt chút tủi : "Em xem em kìa, lúc nào cũng lo lắng cho khác như . trái tim em chỉ một, trao cho khác thì chẳng còn chỗ cho nữa, thì em quan tâm làm gì?"
Đây là hai chuyện khác , nhưng lúc chẳng còn lọt tai lời nào nữa .
Tôi đang định liên lạc với bên công ty của Tần Thời Hiên thì chủ quán bar xuất hiện: "Không , thuê phòng dài hạn ở lầu . Nếu say, sẽ đưa lên nghỉ ngơi. Ở quán của ai dám gây sự , cứ yên tâm."
Tần Thời Hiên nữa, cầm chai rượu lên lầu, chủ quán bar theo trao cho một ánh mắt trấn an.
Tôi thở phào nhẹ nhõm về phía Ôn Hàn Chu đang đợi.
Tất nhiên, thấy Tần Thời Hiên ở phía đầu , đôi mắt vốn đang say khướt bỗng trở nên tỉnh táo đến lạ, lặng lẽ theo bóng lưng lâu.
Tôi hối hả đưa Ôn Hàn Chu đang trong trạng thái nửa say nửa tỉnh về khách sạn.
Cái từ lúc rời quán bar lên xe là cứ dựa hẳn vai .
Anh uống rượu nên thở nóng hổi cứ phả cổ , ngứa nóng.
Khổ nỗi chẳng thể đẩy .
Đành c.ắ.n răng chịu đựng cho tới khi xe đến khách sạn, nửa dìu nửa ôm đưa về phòng xuống.
Sau một hồi chật vật, cả hai chúng đều lấm tấm mồ hôi.
rõ ràng lúc thể tắm ngay .
May là t.h.u.ố.c giải rượu mua vẫn còn một ít, lấy nước ấm cho uống.
Sau đó phòng tắm giặt khăn, bên giường lau mồ hôi cho .
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường.
Tôi cứ bận rộn mấy chuyến, cuối cùng cũng chịu yên, nhưng ánh mắt cứ chằm chằm rời.
Dưới cái nóng bỏng đó, cuối cùng cũng thu dọn xong xuôi.
Tôi cất khăn bảo: "Anh ngủ sớm , chiều mai mới bay, tắt báo thức cho , cứ ngủ nướng thoải mái."
Anh chớp mắt, nửa khuôn mặt vùi trong chăn nên giọng nghẹt : "Tôi say."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nien-nien-huu-han-chu/chuong-7.html.]
Tôi đáp lời lấy lệ: "Vâng , say."
Anh tỏ vẻ hài lòng: "Tôi thật, say."
"Được , mà." Tôi định dậy rời , nhưng giây tiếp theo, lời của khiến c.h.ế.t lặng tại chỗ.
"Lần lúc chơi trò chơi, cuối cùng cũng gập ngón tay . Cậu tò mò đàn ông hôn là ai ?"
Trong lòng chút phỏng đoán nhưng dám chắc chắn, khi cất lời giọng khàn : "Là ai ?"
Anh vươn một cánh tay khỏi chăn, ngón tay chỉ thẳng về phía : "Là ."
Quả nhiên, đó là mơ.
Tôi thốt lên: "Tôi xin . Nghe thì vẻ như đang biện minh, nhưng tối hôm đó sốt nên cứ nghĩ đang mơ, lúc đó phân biệt thực ảo nên mới mạo phạm . Là của ."
Ôn Hàn Chu càng càng nhíu mày: "Tôi hề thấy mạo phạm, đừng hở là xin như thế."
Tôi cảm thấy làm sai chuyện gì đó to tát lắm, chẳng dám ngước mắt lên mặt nữa.
Ôn Hàn Chu chịu buông tha cho : "Cậu phân biệt mơ và thực, nghĩa là trong mơ cũng hôn đúng ? Cậu bắt đầu nảy sinh tình cảm khác lạ với từ khi nào thế?"
Từ bao giờ ư?
Forgiven
Đến chính cũng rõ nữa, chỉ rằng khi nhận thức thì bắt đầu mơ về .
Đó là giấc mơ đầu tiên của , nhưng đó là 'giấc mơ' đầu tiên mà hôn .
Thấy im lặng, cũng giận, cứ thế tự tiếp: "Còn nhận tình cảm với từ lúc nào ư? Có lẽ cũng là tối hôm đó. Cậu sốt nên xin nghỉ làm, ở công ty mà cứ thẩn tha thẩn thơ. Mãi mới gắng gượng đến lúc tan làm để về nhà, về liền phòng ngay. Ban đầu chỉ định đo nhiệt độ cho thôi, nhưng trong đầu chợt nhớ tới mấy thông tin mạng đo bằng trán là trực tiếp nhất, thế là làm theo. ngờ đột ngột mở mắt . Lúc đó giật b.ắ.n , kết quả là giây tiếp theo hôn lên . Đáng lẽ đẩy , nhưng dung túng cho đằng chân lân đằng đầu trong chính cái gọi là 'giấc mơ' đó. Con một khi động lòng thì sẽ hành động ngay, chỉ tiếc là chẳng chịu hiểu cho. Cái hôm chơi trò chơi đó, thấy cũng gập ngón tay , khó chịu vui. Khó chịu vì nghĩ kẻ khác hôn , nhưng vui vì cũng là 'nhóm ' giống . Tôi cứ nghĩ lẽ cái đầu gỗ của thông suốt , sẽ dũng cảm một . Kết quả là, mới chỉ gần một chút thôi mà rụt trong vỏ ốc của . Tôi vốn dĩ định là chuyện cứ để mưa dầm thấm lâu, từ từ chinh phục chứ định mấy lời sớm thế ."
Anh tuôn một tràng dài như thế, còn thì càng càng giấu nhẹm mặt vì hổ.
Tôi cứ đợi tiếp, nhưng đột ngột im bặt.
Tôi ngước lên , thấy Ôn Hàn Chu đang đăm chiêu lên trần nhà, chẳng đang nghĩ gì.
"Thế tại bây giờ cho ?" Tôi kìm mà hỏi.
Anh thở dài một tiếng: "Tôi sợ nếu ngay, sẽ khác cuỗm mất. Cậu như , lúc nào chẳng dòm ngó."
Tôi cảm thấy hổ thẹn: "Tôi đến thế ."
Anh tỏ vẻ vui: "Tôi là , đang nghi ngờ mắt của đấy ?"
Tôi nhất thời cứng họng gì.
Trong phòng trở nên yên tĩnh.
Anh ngọ nguậy trong chăn, dùng ngón tay chọc chọc : "Thế cuối cùng nghĩ , cho một câu trả lời dứt khoát ."
"Câu trả lời gì cơ?" Lượng thông tin quá lớn khiến vẫn còn đang choáng ngợp trong niềm hạnh phúc bất ngờ.
Ôn Hàn Chu sốt sắng bật dậy khỏi giường: "Tôi mới bao nhiêu lời tỏ tình như thế, đồng ý thì cũng cho một câu xác nhận chứ."
Được thầm thương trộm nhớ tỏ tình, lẽ đây chính là điều may mắn nhất đời .
Tôi xán gần, nhanh như chớp hôn lên môi một cái: "Đây chính là điều em hằng mong ước."
Đôi mắt sáng rực lên, lập tức đè xuống giường, trao cho một nụ hôn nồng cháy và chân thành hơn bao giờ hết.
"Dư Tiểu Niên."
"Dạ?"
"Anh thích em lắm."
Tôi ôm chặt lấy , chỉ cứ thế chìm đắm mãi trong nụ hôn .
"Em cũng ."
Từ nay về , năm nào cũng Hàn Chu bên cạnh, nguyện cùng đến bạc đầu.