NHỮNG NGÀY THÁNG LÀM VỆ SĨ CHO BẠN TRAI CŨ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-11-04 04:01:43
Lượt xem: 688

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14.

Khi xong việc trở về nhà họ Phong, báo cáo với Phong Tịch.

Trong thư phòng, Phong Tịch dựa ghế : “A Dật, dự án ở Liễu Thành, theo .”

Tôi : “Cảm ơn Nhị gia.”

Khi rời , Phong Tịch : “Hành Châu , nhất đừng nữa.”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi đồng ý.

Lúc rời , ngang qua vườn hoa. Phong Lăng bệ cửa sổ tầng hai, rụt rè gọi : “Anh Dật!”

Tôi đầu , Phong Lăng với một cái, xinh nhưng nhợt nhạt: “Em nhảy xuống từ đây, đỡ em ?”

Tôi nửa ngày, mới : “Phong Lăng, ai thể đỡ , đó là mạng sống của chính .”

Tôi lưng rời .

Trong gió, bắt một tiếng “Xin ”.

Phong Lăng chắc thích nhiều đến . Chỉ là coi là đồ vật của .

Mà đồ vật của , thì dù chỉ một chút cũng chia cho Phong Trình.

15.

Liễu Thành lớn. Nhỏ hơn Hành Châu nhiều.

Phong Tịch thu mua vài nhà máy lớn ở đây, qua là để làm Tổng giám đốc. Cũng xem như lên chức .

Lúc Phong Trình đến tìm , đang cởi trần vác hàng cùng một nhóm công nhân.

Hoàn là vì rảnh rỗi quá hóa rồ.

“Phong Tịch cho đến để quản lý, làm công nhân.”

Tôi đáp lời, lau mồ hôi bằng khăn.

Phong Trình bắt đầu chê bai văn phòng , bàn , ghế , ngay cả đồ trang trí nhỏ đặt tủ cũng chỉ trích tám trăm chữ.

Tôi chọc đến hết cả kiên nhẫn, rửa mặt xong hỏi: “Rốt cuộc làm gì?”

Phong Trình chằm chằm : “Muốn về Hành Châu với em.”

Tôi : “Không .”

Phong Trình giận dữ: “Anh xem cái cuộc sống đang sống ở đây là gì? Vốn dĩ trắng , giờ còn đen thêm mấy tông nữa, mặt em, em nghĩ là một thanh sôcôla hình đấy!”

Cậu sờ sờ mái tóc cắt ngắn của , đang tiếc nuối điều gì: “Tóc cũng cạo , kiểu tóc đây trai bao nhiêu. Bây giờ ở ruộng lúa, em còn phân biệt với làm nông!”

Tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhung-ngay-thang-lam-ve-si-cho-ban-trai-cu/chuong-8.html.]

Tôi Phong Trình : “Thiếu gia , vốn là như thế . Tôi vốn dĩ thuộc về tầng lớp , nên sống cuộc sống . Không mặc vest thắt cà vạt, là cùng loại với . Tôi vẫn may mắn, ít kiếm cái chức Tổng giám đốc, mạnh hơn nhiều . Tôi sống ở đây thoải mái, thoải mái hơn ở nhà họ Phong. Tôi bôn ba nửa đời , thời gian còn , chỉ sống yên cuộc đời . Hành Châu quá lớn, hợp với .”

Phong Trình còn nhảy nhót nữa, im lặng lâu, cúi mắt : “ em nhớ .”

Tôi nuốt nước bọt, ngoảnh mặt : “Quên sớm , Nhị gia còn chờ nối dõi tông đường đấy.”

Phong Trình ngước mắt, âm u : “Anh ơi, đôi khi em thật sự hôn nát cái miệng .”

Cậu chợt lao tới hôn : “Còn nối dõi tông đường? Em sẽ làm cho Phong Tịch tuyệt tử tuyệt tôn.”

Tôi túm tóc , tránh né miệng : “Không chê là sôcôla hình ?”

Phong Trình cởi quần : “Em thích ăn sôcôla, mau cho em ăn một miếng!”

16.

Phong Trình kể với , ngày mà kẻ thù của Phong Tịch bắt , Phong Tịch đang đợi con trai là Phong Lăng chào đời ngoài phòng hộ sinh của tình nhân.

Đợi đến khi Phong Tịch cứu , của còn mạng nữa.

Phong Trình hận Phong Tịch, Phong Tịch cũng yêu thương Phong Trình.

Phong Trình ôm chặt lấy , ôm chặt. Cậu : “Anh ơi, ai yêu em, ai quản em, ai bảo vệ em, ngoại trừ .”

“Không ai dạy em trân trọng bản , cũng ai dạy em cách yêu khác, khi gặp , em gì cả.”

“Em ấu trĩ lắm đúng ? Xin , ơi! Em quá chứng minh rằng sẽ mãi mãi yêu em.”

Tóc mai ướt đẫm, như đang mơ ngủ: “Anh ơi, đừng rời xa em, đừng bỏ rơi em, dạy em , em sẽ cố gắng học!”

“Học theo cách của , để yêu .” Chiếc gối ướt cả .

Cậu như làm bằng nước.

Tôi xoa xoa đầu Phong Trình, ôm , thở dài một : “Thôi nào, ngủ đồ mít ướt.”

Sáng hôm , Phong Trình Phong Tịch gọi điện thoại triệu về Hành Châu.

Tôi vẫn ở Liễu Thành uống , đánh bài, ngắm hoàng hôn, sống một cuộc sống của già.

Phong Trình cứ thời gian rảnh là đến Liễu Thành. Cậu đến, dành thời gian bên , chuyện. Cậu rời , cũng giữ, tiếp tục uống , đánh bài, ngắm hoàng hôn.

Có một rời , Phong Trình : “Anh ơi, em cứ cảm thấy còn yêu em như nữa.”

Tôi nhận thấy sự thất vọng của Phong Trình. Cậu hai mươi sáu tuổi, ánh mắt vẫn nồng nhiệt, vẫn bồn chồn lo lắng như mười tám tuổi năm nào.

Tôi Phong Trình gì. Tôi , là vì sợ hãi.

Sợ cho quá nhiều, bắt đầu phí phạm. Tôi còn vốn liếng để phí phạm nữa .

, sẵn lòng thẳng thắn.

Tôi : “Phong Trình, yêu em nữa, mà là em lừa đến sợ . Em quá nôn nóng xác nhận yêu em, bao giờ em nghĩ rằng, cũng sẽ bất an ?”

Phong Trình một lát, ấn trán , mũi chạm mũi, “Không ơi, cần bận tâm, cần yêu em quá nhiều cũng . Anh chỉ cần ở đây, để em yêu .”

Loading...