Những câu chuyện không đầu không đuôi của tôi - Tôi Của Ngày Ấy Và Anh

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 15:46:34
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phần Chín: Tôi Của Ngày Ấy Và Anh 

Chồng là CEO của một công ty chuyên quản lý mẫu và hoa hậu. Thế giới của bao quanh bởi những nổi tiếng, những mẫu nóng bỏng. Bản cũng là một , dịu dàng, hòa đồng còn thành đạt. Trong giới, lòng .

Anh luôn gây thiện cảm cho đối diện, làm cho họ tin tưởng. Anh là một thành công trong công việc cũng như thứ trong cuộc sống. Ngoài những nổi tiếng kết hôn với thì vẫn còn nhiều bình thường ngưỡng mộ, mong thể đến với .

Hơn ba mươi tuổi, chính xác là năm ba mươi mốt tuổi, kết hôn. Và bạn đời hợp pháp của , một hướng dẫn viên du lịch quốc tế.

Chúng gặp yêu. Hôm , khi đưa khách về cửa khẩu, nước bạn tự thưởng cho bản vài ngày nghỉ lễ. Sau khi về khách sạn, tắm, sấy khô mái tóc chút dài của , đặt báo thức lên giường ngủ một giấc.

Tỉnh là hơn bảy giờ tối. Tôi một bộ đồ thoải mái, xách theo cái túi giấy nửa củ mua trong siêu thị, bên trong để điện thoại, ví tiền, giấy tờ, khỏi khách sạn. Nhịp sống về đêm nơi đây bắt đầu, xe cộ đường đông. Tôi quen lối rẽ một con ngõ, thuê một chiếc xe điện, bắt đầu hòa dòng .

Chợ đêm quá quen thuộc với , vì nơi đây là điểm đến đêm thứ hai trong lịch trình hướng dẫn viên của . Tìm một chỗ đỗ xe, xách cái túi giấy thong thả trong chợ.

Mua cho một ly nước ép lựu lớn, uống tranh thủ dạo, mua một phần bánh bao Cẩu Bất Lý. Tôi đến một quầy bán thịt nướng, chọn những thứ ăn đưa cho chủ quán, chọn một bàn dành cho hai xuống, mở phần bánh bao , bắt đầu ăn.

Bánh bao nóng, phần nhân bên trong mọng, nêm nếm đủ. Tôi mở phần nước chấm nếm thử. Nước chấm là xì dầu pha cùng giấm đen, thêm chút ớt chưng. Do lười, nên chan hết cùng bánh, ăn cho tiện.

Đang ăn thì thấy . Giày da, áo vest, tóc tai gọn gàng, quán. Anh đến quầy thịt, một lượt thấy bảng giá thì liền lên tiếng hỏi chủ quán.

“Please give me the menu” (Vui lòng cho thực đơn).

“你吃什么?” (Anh ăn gì?)

“I want to see the menu. Give it to me.” (Tôi xem menu, hãy đưa nó cho ).

“你吃啥,牛肉,羊肉还吃鱼,我们还有火锅。” (Anh ăn cái gì, thịt bò, thịt cừu cá? Chúng còn cả lẩu).

“How much is this fish?” (Con cá bán như nào, giá bao nhiêu?)

“你想吃鱼, 吃辣吗?二十块一份。” (Anh ăn cá, ăn cay ? Cá hai mươi tệ một phần).

“I can eat fish hotpot, right?” (Tôi thể ăn lẩu cá ?)

“可以,你吃辣还是不辣?” (Có thể, ăn cay ?)

Nhìn một màn "ông gà, bà vịt", thì sức hiệu cái menu còn chủ quán thì ngừng chỉ từng thứ quầy hàng, nhịn bỗng dưng nổi hứng bụng, tiến chỗ hai , nhẹ lên tiếng.

“老板,我来。” (Ông chủ, để ).

“哦,谢谢。你帮我问他想吃什么的。” (Ồ, cảm ơn, bạn giúp hỏi ăn gì nhé).

“Hi bro, what do you want to eat? Here there are grilled meat skewers and mushroom chicken hotpot.” (Chào bạn, bạn ăn gì? Ở đây thịt xiên nướng và lẩu gà nấm).

Tôi dùng vốn tiếng Anh đủ dùng của hỏi .

“I want the fish hot pot. How much?” (Tôi ăn lẩu cá. Nó bao nhiêu tiền?)

“Here is no fish hotpot.” (Ở đây lẩu cá).

“Really? Grilled skewers then? How much?” (Vậy ? Vậy xiên nướng bán như nào?)

“Blue skewer three yuan. Yellow five yuan, red ten yuan. Vegetable skewers are the same price: one yuan. Fish, crab, and leg of lamb are sold by weight.” (Xiên màu xanh thì là ba tệ, màu vàng năm tệ, màu đỏ mười tệ. Các loại xiên rau thì đồng giá một tệ, còn cá, cua, và đùi cừu sẽ bán theo cân).

“Ah, thanks.” (Ồ, cảm ơn bạn).

“If you want to eat grilled food, you choose what you want to eat and give it to them. Take a number on the table and wait for them to finish grilling; they will bring it to you.” (Nếu ăn đồ nướng, thì hãy chọn những món ăn, đưa cho chủ quán, nhận bàn chờ, họ nướng xong sẽ đem cho ).

“If you don’t eat grilled food, you can eat mushroom chicken hotpot; it’s not a bad choice either.” (Nếu ăn đồ nướng, thể ăn lẩu gà nấm, nó cũng là lựa chọn tệ).

Sau khi giúp chọn đồ xong, trở về chỗ . Bánh bao nguội bớt, nhai thêm hai cái thì ông chủ quán đem đồ tới cho . Bắt đầu chiến đấu, bật camera điện thoại chế độ time-lapse lên, bắt đầu . Cứ mải ăn còn kiểm tra tin nhắn, để ý thấy xuống đối diện.

“Xin chào, bạn là Việt Nam hả?”

Giọng trầm ấm của đàn ông làm giật . Bỏ điện thoại xuống, lên thấy mặt, dịu dàng, dùng tiếng Việt cùng chuyện.

“Anh là Việt?”

, cảm ơn khi nãy giúp gọi đồ.”

“Không , đừng ngại, nghề của mà. À, ngại quá, chào nhé. Tôi là Dinh, là hướng dẫn viên du lịch.”

“Chào Dinh, là Huỳnh, khách du lịch.”

Chúng bắt tay lời . Đồ ăn của cũng lúc đưa . Tập trung đồ ăn, chắc là đói nên cũng ăn gì. Tôi khi bụng lưng lửng, tốc độ ăn chậm , chậm rãi đối diện, nhẹ lên tiếng.

“Anh du lịch tự túc ?”

, nghĩ ở đây tiếng Anh phổ biến như .”

Tôi khẽ, nhịn ý , lên tiếng giải thích.

“Thực đến đúng nơi thôi. Chợ đêm mặc dù du khách đến nhiều đấy, nhưng mà vẫn chỉ là chợ đêm địa phương thôi. Để họ tiếng phổ thông nhiều khi còn khó, chứ đừng tiếng Anh.”

“Hình như hiểu nơi ?”

“Bốn năm, cách ba hôm đưa khách đến đây một , nó khác chứ. Hình như cay nhỉ?”

Tôi thấy ăn chậm , hít khí, liền lên tiếng hỏi.

“Có chút cay.”

“Để gọi cho một ly nước chanh.”

“Cảm ơn.”

Anh , tim bỗng hẫng một nhịp. Có chút ngại ngùng, lên mua nước giúp . Sau bữa ăn, chào mua thêm vài thứ để đêm về khách sạn nhậu. Lủng lẳng vài túi ni lông trắng, xách chỗ để xe, thấy bên đường, chắc là đang chờ xe thì lên tiếng chào.

“Anh chơi tiếp nữa hả?”

“Không hiểu tiếng, giao tiếp . Cậu về khách sạn ?”

. Anh gọi xe ? Tôi gọi giúp nhé.”

“Có phiền ?”

“Chắc . Anh ở khách sạn nào thế?”

“Đây là thẻ khách sạn.”

Anh đưa thẻ khách sạn cho . Tôi nhận lấy xem một chút, thấy cùng khách sạn, nhẹ lên tiếng.

“Chúng chung khách sạn , ngại ? Nếu thì lên xe, đưa về.”

Tôi chỉ con "chiến mã" điện thuê, , nhưng tay vẫn là mở điện thoại lên bật app.

“Có thể ?”

Tôi khựng vì lời mời vô tình của . Dừng việc đặt xe app, nhẹ, khẽ lên tiếng.

“Vậy chịu khó mười lăm phút nhé.”

“Cảm ơn.”

Cũng hơn mười giờ, đường vẫn còn đông. Hai trưởng thành đèo con xe điện. Điều gây đó là hề hợp cảnh một chút nào.

Áo vest, giày da, dáng cao lớn, khuôn mặt đáng tin cậy, chỉ cần dân phượt, khom gối xe điện, ngoan ngoãn để đèo .

Chạy một đường về đến nơi thuê xe, bảo chờ một chút, trả xe xong liền bộ để về. Vào một cửa hàng tiện lợi, mua hai két bia. Anh chủ động giúp xách đồ, nhưng quen , tự xách hết.

Đến khách sạn, nhân viên quầy lễ tân thể dùng tiếng Anh, nên chào thang máy . Lên phòng, tắm cho thoải mái, gọi nhân viên sử dụng dịch vụ giặt đồ. Vừa mở cửa đem đồ cho nhân viên thì phát hiện ở ngay phòng đối diện, đang chuẩn phòng.

“Anh Huỳnh cùng tầng luôn ?”

“À, Dinh hả? Đối diện phòng luôn .”

“Lát qua nhậu nhé.”

Tôi mời , chào đóng cửa phòng. Sau khi gọi về nhà chuyện với bố một lúc, thì mở đồ , bắt đầu bữa nhậu. Đã lâu lắm thoải mái như . Vừa nhai cổ gà tu bia, vắt chân lên bàn, nhạc nhậu. Khi lâng lâng, thấy tiếng gõ cửa.

Thông qua mắt mèo, thấy tới là . Chẳng thèm chỉnh áo choàng tắm chút xộc xệch, mở cửa, mắt lờ đờ lối , lên tiếng.

“Anh Huỳnh trai đến nhậu ?”

Ừ thì cũng nhậu đấy, nhưng hiểu kỳ nghỉ lễ của đấy luôn cùng. Vừa gặp yêu, chắc .

Tôi hề hỏi về công việc của , cũng chỉ làm việc ở trong Thành phố Hồ Chí Minh. Chúng vui vẻ chơi vài điểm du lịch nữa, chụp vài bức ảnh, cùng ăn cơm. Ngày cuối cùng, đưa về cửa khẩu. Trước khi lên xe, chúng chỉ lấy điện thoại cùng Zalo, chẳng về liên lạc , dù cho bật bảy bảy bốn mươi chín cái app VPN.

Quả nhiên liên lạc . Sau hôm đấy một tuần, trở về nhà hai tháng liên tiếp. Mẹ thấy đen, gầy thì miệng ngừng mắng. Nào thì xin làm, làm cái nghề đen sắp thành que củi cháy, nào thì như yêu.

Tôi quen, chỉ gác chân, bĩu môi, dài ghế mà . Sau bác hàng xóm bế cháu sang chơi, liền lủi xuống bếp nấu cơm tối.

Đang băm băm chặt chặt theo điệu nhạc giật giật, điện thoại liên tục báo tin nhắn từ lạ. Vì báo công ty sẽ tour nửa tháng nên vội xem tin nhắn. Nấu xong cơm, tắm giặt cho thoải mái, thong thả ăn cơm, chuyện với bố, mới phòng xem điện thoại.

Hơn mười một giờ, thấy thông báo tin nhắn từ lạ. Tôi dừng video đang xem, mở tin nhắn, một chút.

“Chào em.”

“Đến giờ mới thể liên lạc với em.”

“Là , em quên ?”

Tôi cái tên Henry Trần, ảnh đại diện là hình bóng đen trầm tư, suy nghĩ, lục tìm ký ức xem ai là Henry Trần.

“Xin , yêu và sắp kết hôn , nhu cầu chuyện với lạ.”

Quá lười để nghĩ, tách tách nhắn tin kéo chặn luôn. Lại mở phim xem. Chưa tới hai phút, điện thoại cuộc gọi đến. Tôi gạt thông báo, tiếp tục xem phim.

Số điện thoại gọi đến thêm hai . Tôi miễn cưỡng ấn nhận cuộc gọi, tính gào lên tắt máy, thì giọng đầu dây bên vang lên khiến khựng .

“Dinh, là Huỳnh đây.”

Huỳnh nào nhỉ? Mình quen ai tên Huỳnh ?

Mọi nghĩ sẽ hỏi như thế ? Ừ thì hỏi thế đấy, vì lúc đấy não hoạt động. Bộ nhớ như reset nên chẳng nhớ quen ai tên là Huỳnh.

“Em quên nhanh thế ? Mới tuần còn chơi với mà.”

“À.”

Tôi “” một câu nặng cũng chẳng nhẹ.

“Tuần tới em rảnh ?”

Hình như bận cả tuần, rảnh là đằng khác. Tôi uống sữa lướt lịch điện thoại.

“Vậy tuần hai chúng gặp nhé.”

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

“Không ở trong Hồ Chí Minh ?”

“Ngày mai lịch công tác ở Hà Nội.”

“Ồ, công tác luôn.”

“Vậy khi nào rảnh, lịch trình gì ?”

“Em đề xuất .”

“Nắng lắm, em chỉ ở nhà điều hòa hai sáu độ thôi.”

“Không giống em đấy nhỉ.”

“Vì cơm áo gạo tiền thôi. Nếu mà nghỉ ngơi, ai lúc nào cũng toe toét dù cho mệt lả chứ.”

“Vậy làm thể gặp em?”

“Đặt lịch hướng dẫn .”

“Vậy bao giờ em thể dành thời gian cho ? Anh đặt lịch một nơi mà em cảm thấy thích, một tuần. Không em thể sắp xếp .”

“Ồ, tháng ngoại trừ tuần thì em đều rảnh.”

“Mùng tám tháng . Nếu chốt lịch thì tự xin visa. Tối mùng bảy sẽ bay từ Nội Bài, quá cảnh ở đấy. Sáng hôm sẽ đáp chuyến sớm nhất đến Tân Cương. Lịch trình cứ thì sẽ rõ.”

“Được, cho đặt hai suất.”

“Không khi nãy bảo một ?”

“Một suất cho em.”

“Khách sộp, khách sộp.”

Người trong điện thoại bật . Tôi chốt một chuyến du lịch Tân Cương miễn phí.

Sau đấy, chúng liên lạc với , chỉ trừ những vấn đề liên quan đến chuyến du lịch. Mãi mới cả tháng đấy bận quản lý một cuộc thi quy mô quốc tế. Tại ư? Vì hôm đấy rảnh, về phòng trọ khá sớm, nên cứ để máy tính chạy cho phòng khỏi yên ắng. Rồi thấy lên trao vương miện cho một cô hoa hậu . Chỉ nghĩ là giống , nhưng khi khi tìm hiểu một chút, so sánh ảnh hộ chiếu gửi cho cách đây lâu, thì đúng là một . Tôi chẳng buồn quan tâm lắm. Chung quy vẫn là khách tour như thôi mà.

Ngày khởi hành đến. Hôm mặc một bộ đồ đúng chất chơi. Ngồi ở quán cà phê trong sân bay, chờ đáp chuyến bay nội địa. Gần hai tiếng máy bay, chúng xuống Nam Ninh. Mua vội hai phần bánh kẹp, nhanh chóng kéo làm thủ tục cho chuyến bay mười tiếng tiếp theo.

Bay nửa tiếng, tiếp viên bắt đầu phục vụ bữa ăn khuya. Anh gọi một phần mì thịt bò, còn chỉ gọi một ly sữa ấm. Hai chúng ăn vài chuyện liên quan đến chuyến . Mì bò vẻ cay, ăn một ít thì dừng đũa. Tôi ngại đưa cái bánh kẹp còn cho , nhẹ một cái.

“Không cay , ăn ngon lắm, là thịt bò hầm thôi.”

“Cảm ơn em.”

Ăn xong bữa khuya, chuyến bay bắt đầu ngủ. Tôi cũng , đeo tai , đeo miếng che mắt giảm ánh sáng, từ từ chìm giấc ngủ, mặc kệ cho bên cạnh đang làm gì. Bữa sáng phục vụ lúc bảy giờ sáng. Khi vẫn quá buồn ngủ nên thèm tỉnh để ăn sáng. Phải tới tám rưỡi, cơn buồn ngủ mới thoát khỏi . Tôi dậy, buồng vệ sinh rửa mặt, dùng nước súc miệng mang theo vệ sinh cá nhân một chút chỗ . Hai chiếc bánh bao cùng với một ly sữa còn ấm đưa tới mặt.

“Là bánh bao nhân nấm, cay.”

“Cảm ơn .”

Gần mười một giờ, chuyến bay hạ cánh. Chúng thuận lợi nhập cảnh bắt xe về khách sạn đặt . Sau khi tắm giặt, một bộ đồ thoải mái, kéo kiếm bữa trưa. Lịch trình chơi một tuần ở đây khá nhiều. Tới ngày thứ sáu, thấy hiện tượng thấm mệt nên quyết định nghỉ khách sạn một hôm khi về.

Tối đấy, tìm mạng đưa đến một khu chợ đêm. Ăn uống, mua sắm một vài thứ, chúng tản bộ một đoạn.

“Ngày mai là về nước đấy. Anh nữa ?”

Tôi lấy xiên thịt cừu chấm với bột gia vị đưa cho . Anh mỉm nhận lấy xiên thịt, nhẹ lên tiếng.

“Vất vả , cảm ơn em nhé.”

“Không cần khách sáo , đều là quan hệ công việc mà.”

Tôi trừ, xách túi xiên thịt cừu tung tăng .

“Anh thấy hài lòng với chuyến chứ?”

“Sau vẫn sẽ liên hệ với em để du lịch.”

“Cảm ơn .”

Chẳng hiểu khí cứ ngại ngùng. Trở về khách sạn, đặt ship đồ ăn với bia đem tới. Lại nhậu một . Khi ngà say, tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên. Tôi lảo đảo thứ siêu vẹo mở cửa. Hình ảnh mắt dần rõ ràng, là . Anh Huỳnh trai của .

“Anh Huỳnh trai đến nhậu ?” Tôi ngô nghê, chiếc áo choàng tắm chút xộc xệch.

Anh bước , đóng cửa . Ánh mắt hề vội vàng, nhưng sâu và sáng, như thể thấu suy nghĩ của . Anh gần ngay, mà dừng ở giữa phòng. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, động tác chậm rãi và điềm đạm đến đáng sợ.

“Anh em say Dinh,” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhung-cau-chuyen-khong-dau-khong-duoi-cua-toi-piqb/toi-cua-ngay-ay-va-anh.html.]

Người mặt bình tĩnh , giọng trầm hơn khi, mang theo sự thâm trầm của một nắm chắc phần thắng. Tôi nhíu mày: 

Thì ?

Anh từ tốn tiến gần, đặt tay lên vai , hề ý ép buộc, chỉ là một cái chạm vô cùng chắc chắn.

“Không cả. Chỉ là… Anh sắp bay về. Em cũng ,” 

Anh cúi sát xuống tai , thở ấm nóng cùng mùi nước hoa quyến rũ khiến rùng .

 “Dinh , Anh cần một thứ gì đó chắc chắn hơn là một liên hệ Zalo để ràng buộc em.”

Anh lùi một chút, thẳng mắt , ánh mắt như : Anh đang thách thức em.

“Anh trở thành một điều thể quên trong tâm trí em. Anh em cảm nhận , đêm nay, em thể dễ dàng cuộc sống cũ mà .”

Lời thoại của quá thẳng thắn, quá điềm tĩnh, khiến cơn say của như kích thích ngược, căng lên vì sự khiêu khích tinh tế . Tôi lắp bắp.

“Anh… nghĩ thể làm ?”

Anh mỉm , nụ nhẹ nhàng nụ khiến da sẩn lên như da gà.

“Anh đang cho em ,”

Anh , dùng sự thành thục của để nhẹ nhàng đẩy chiếc áo choàng tắm vai xuống một chút, lộ xương quai xanh.

 “Và đủ kỹ năng để khiến em tự nguyện làm theo mong của .”

Anh vồ vập. Anh dẫn dắt bằng sự từ tốn đến mức khiến phát điên. Cơn say của tan biến, đó là sự căng thẳng tột độ vì sự kiên nhẫn của . Anh hề nóng vội, chỉ dùng ánh mắt và đôi tay thành thục để khơi mở từng chút một giới hạn phòng ngự cuối cùng của .

“Đừng vội vã, Dinh. Anh em cảm nhận từng chút một. Mọi thứ.”

 Anh thì thầm, giọng trầm khàn như sợi xích siết chặt lý trí .

Anh hôn , nụ hôn sâu, mạnh bạo nhưng kiểm soát hảo, khiến mất khả năng chống cự. Anh chỉ là yêu, là một nghệ nhân đang điêu khắc cảm xúc cơ thể . Anh rõ nơi nào cần sự mãnh liệt và nơi nào cần sự ve vuốt kéo dài để đẩy đến bờ vực.

Tôi cảm thấy nhiệt bốc cháy, tế bào đều gào thét vì sự thỏa mãn dâng trào mà sự kiên nhẫn của mang . Anh khiến sướng đến mức cảm thấy nghẹt thở, quên mất cả tên , chỉ còn tiếng rên khẽ hòa tiếng thở dốc nặng nề.

Sáng hôm , tỉnh dậy. Với cái m.ô.n.g bỏng rát khó chịu sang đến hung thủ hành hạ cả một đêm. Anh thức dậy, đang bên mép giường , ánh mắt đầy yêu thương và chiều chuộng.

Tôi mỉm , lười biếng duỗi tay giọng như lệnh lên tiếng.

Anh chịu trách nhiệm.

Anh , cúi xuống hôn lên tay , giọng trầm ấm: Anh sẽ chịu trách nhiệm với em.

Chắc khi vẫn đang t.ì.n.h d.ụ.c chi phối nên sự thật là, đó, chúng hầu như liên lạc . Cuộc thi điều hành bùng nổ các trang mạng xã hội. Lần lượt đưa tin, một sáng tối như cũng liên tục tin tức. Anh ví là " chồng quốc dân", hàng nghìn ngưỡng mộ, còn , một hướng dẫn viên nhỏ cặm cụi cày cuốc làm giàu cho tư bản.

Bẵng một năm, già thêm một tuổi. Hai mươi chín Tết, khi đang nhàn nhã dài ghế ăn kem, lướt điện thoại, vô tình trúng ngay video nhận phỏng vấn. Ma xui quỷ khiến, vẫn là xem hết đoạn video. Đọng trong đầu cũng chỉ câu:

“Anh yêu , xin thể tiết lộ cho .”

Nhanh chóng tìm hiểu, yêu tin đồn của hóa là cô hoa hậu thuộc quyền quản lý của tập đoàn đang quản lý.

Liên tiếp là video tình cảm của hai do fan của họ cập nhật. Tôi lướt nhẹ vài cái, cuối cùng vẫn là trong lòng chút chua xót, tắt điện thoại.

Tôi thừa nhận thời điểm đó đem lòng thích . lâu như thế, chắc cũng chẳng còn nhớ là ai .

Sáng mồng ba, nhà khách. Khi còn đang ngon giấc giường đệm, nặng nhẹ dùng chìa khóa phụ mở cửa, khách khí kéo chăn, liên miệng gọi.

“Dậy , khách của con tới chơi kìa.”

“Ai thế ?”

“Bạn của mày làm tao .”

Tôi ngáp một cái, vươn dậy đ.á.n.h răng rửa mặt. Chẳng buồn bộ đồ khác, khoác thêm cái áo lông vũ phòng khách thì giật nhận vị khách mà . Thấy rụt rè vì lạnh, vẫn là nhẹ lên tiếng.

“Mùa miền Bắc lạnh quá em nhỉ.”

Chẳng nhớ nữa, thành yêu của . Hai chúng yêu xa. Tôi thường tranh thủ đưa khách nước ngoài du lịch ở Thành phố Hồ Chí Minh buổi tối cùng hẹn hò. Đi chơi, ăn, mua đồ. Cả hai chúng đều công khai đối phương, chỉ là thi thoảng đăng vài bức ảnh chứng minh mối quan hệ.

Lần đó nghỉ dài ngày. Sau khi bảo với bố thì hôm đành mua vé bay Đà Nẵng. Chúng hẹn tới nơi nghỉ dưỡng. Ở sân bay, mặc một bộ đồ thường ngày, thoải mái, đeo kính râm che nắng, chờ bên ngoài. Khi kéo vali thì đưa một ly nước ép, dịu dàng lên tiếng.

“Đi đường mệt ? Anh mua nước ép lựu như em dặn .”

Tôi nhận lấy ly nước, nhe răng trắng, lên tiếng.

“Em đói quá, ăn nhé.”

“Ừ, lên xe , em chỉ đường cho .”

Đem vali của cất cốp, ghế lái, khởi động xe rời .

“Anh thuê xe ?”

“Ở đây hai tuần nên thuê xe để cho tiện.”

“Thế cũng rẻ hơn tiền taxi .”

Chúng chợ Cồn ăn uống một chút về căn villa thuê đấy. Không nghĩ ngoài hai chúng thì còn thêm vài nữa. Tôi nhận ba trong những đó hóa là ba cô hoa hậu trực thuộc công ty .

Họ chào , cũng chào họ. Những ở đây khá là thiện. Đem đồ về phòng ngủ, khoanh tay ngực, đang giúp treo đồ tủ, nghiêm giọng hỏi.

“Không nghỉ dưỡng ? Sao cả nhân viên của cùng thế ?”

Bị hỏi như , bối rối. Đóng cửa tủ, , ôm lòng, hôn nhẹ lên trán, dịu dàng lên tiếng.

“Anh công khai em với một vài .”

“Ra là .”

Tối , bữa tối tự làm tại nhà. Tôi vì khi chiều chơi quá hăng hái nên về phòng tắm xong liền ngủ. Đến khi tỉnh thì phòng thấy còn ai. Đèn ngủ màu vàng nhẹ chiếu sáng nơi góc giường. Tôi điện thoại thấy hơn bảy giờ. Tôi mở máy lên định gọi cho thì tin nhắn mà gửi tới.

“Nãy thấy em còn ngủ, nỡ gọi. Dậy thì vườn cùng ăn tối nhé.”

Tôi bộ đồ khác, mang dép trong phòng lẹt quẹt vườn . Mọi đang cùng ăn tối. Ai cũng giản dị, ăn chuyện. Thấy , một liền vui vẻ lên tiếng trêu chọc.

“Người yêu Sếp dậy kìa, Sếp mau đón kìa.”

Anh sang . Tôi nhẹ tới. Anh dậy, ân cần kéo ghế giúp khẽ hỏi.

“Muốn ăn gì để lấy?”

“Món gì đó quá ngọt là .”

Anh lấy đồ đem , kéo ghế xuống cạnh , dù cho đấy ở chỗ khác. Mọi phen trêu chọc hơn. Tôi dù cho quen với cảnh lạ trêu đùa, nhưng vẫn là ngại ngùng, thể tự nhiên chuyện.

 

Ngày cuối ở Đà Nẵng, với trốn xem trình diễn Ký ức Hội An. Trên đường trở về, đưa tới một bãi biển vắng. Giữa nơi mấy , bất ngờ cầu hôn. Không hoa, pháo, khí náo nhiệt lãng mạn, chỉ tiếng sóng biển rào rào cùng với vài âm thanh xác định.

Anh nửa năm , khi dự án mới kết thúc, sẽ tới nhà xin cưới. Tôi đồng ý, để đeo nhẫn tay. Anh đưa ăn đêm thuê phòng ở ngoài qua một đêm.

Tôi bay về Bắc, vẫn cứ làm. Mẹ luôn cố gắng tra hỏi nguồn gốc cái nhẫn, chỉ bà từng gặp . Sáu tháng vèo cái tới. Hôm , khi kết thúc chuyến một tuần, trở về nhà với bố ba ngày nữa tới dạm ngõ.

Mới đầu ông bà tin, còn "chó nó lấy", nhưng khi bình thản gọi video chuyện với đưa điện thoại cho chuyện với ông bà, thì hai mới tá hỏa, quát lớn:

“Sao mày bảo sớm để bố còn chuẩn hả con?”

“Con bố tin con .”

Sau đó là chuyện thuê dịch vụ dọn nhà đến để dọn dẹp, sắp xếp hết đồ đạc trong nhà. Bố thì tất bật gọi điện bác cùng chú ở quê lên. Ông còn dặn cô mua vài thứ hôm đem lên để dùng.

ngày hẹn, cùng bố và vài họ hàng bê tráp trầu cau tới. Hai nhà hòa hợp nhanh, tới chuyện cưới hỏi. Bố chỉ mỗi là con, dù cho nỡ nhưng vẫn đồng ý. Lễ hỏi diễn đấy một tháng, đám cưới cách một tuần.

Đám cưới ngày bình dị lắm, xa hoa lộng lẫy như nhiều đám cưới nhà giàu khác. Bố sưng mắt từ Bắc tận Khánh Hòa, ông bà sụt sùi ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Tôi hạnh phúc trở thành bạn đời của . Chúng vui vẻ Trương Gia Giới ngắm tuyết, đấy bay về Thượng Hải để tiện công việc của .

Việc kết hôn tại lộ ngoài. Tôi công khai phận, nên một thời gian ngắn, tin tức bí mật kết hôn, đối tượng là ai bàn tán khá sôi nổi mạng. Tôi vẫn làm ở công ty cũ. Tôi xin chuyển hướng nhận đoàn nước ngoài tới Việt Nam. Dù cho thu nhập giảm nhiều, nhưng thể tranh thủ gặp bạn đời của nhiều hơn.

Anh về làm công ty của , nhưng từ chối. Dù cho thường xuyên ở nhà, nhưng vẫn cố cân bằng cuộc sống. Và vẻ cả đều mãn nguyện với những gì đang và sắp .

Bẵng cái ba năm lẻ bạn đời. Hôm là sinh nhật . Trước đấy một tuần, công tác. Sau khi hẹn ngày giờ, xin nghỉ làm ba ngày từ .

Hôm dậy sớm, chợ mua đồ về nấu cơm, tranh thủ bày biện một chút. Tôi chống tay lên bụng lớn, tay gõ gõ eo, miệng lầm bầm lên tiếng:

“Ai dà, gãy lưng , mỏi quá .”

Ừ thì t.h.a.i , còn là t.h.a.i đôi, bốn tháng. Khi phát hiện bản thai, báo cáo công ty, yêu cầu thuyên chuyển công tác. Sau khi t.h.a.i của là t.h.a.i đôi, thì phía công ty càng ưu ái để hưởng chế độ nghỉ các ngày thứ bảy và chủ nhật.

Chúng vẫn là ở hai nhà. Tôi vẫn ở nhà bố , còn vẫn ở căn nhà mua khi chúng kết hôn một năm. Hôm nay sinh nhật bạn đời , xin nghỉ ba ngày bay đây chuẩn nhiều thứ để tặng cho , nhưng kẻ kinh ngạc chính là .

Sáng bay , chiều mua đồ về nhà chuẩn . Sáu rưỡi chiều, khi đang bê bánh kem khỏi hộp đựng, thấy chuông báo cửa mở. Biết là về, cầm bánh tính chúc mừng thì...

“Anh về hả?”

Nhìn đàn ông của đang một cô gái lạ mặt ôm chặt cánh tay, vẫn bình thản, nhớ đến mấy tin tức gần đây, họ, nhẹ buông vài chữ:

“Em đây khi nào đấy?”

Bạn đời của chút kinh ngạc, nhưng vẫn bình tĩnh gạt tay cô gái , lên tiếng hỏi:

“Em sáng nay, để đón sinh nhật của mà.”

Tôi để bánh kem tay xuống bàn, tháo tạp dề , đến cạnh .

“Sao em gọi cho ?”

“Anh định em đang gặp chuyện gì mà hai thiết như thế ?”

Cô gái như thấy điều mới lạ, vui vẻ ngoài cửa, im lặng bình thản.

“Em giải thích ?”

“Anh em xem nào?”

“Đây là mới ký hợp đồng với công ty.”

“À, là cô á hậu mà cho em xem ảnh đó hả? Bảo quen mắt thế.”

Tôi nhớ chuyện hôm với , nhẹ "" một tiếng.

“Chào rể nhé, em là em con nhà của Huỳnh.”

Tôi tròn mắt đang tủm tỉm.

Hóa đó là em gái con út của . Sau đấy gì. Bạn đời của mỉm dịu dàng. Anh , cúi xuống hôn một cái lên trán của , nhẹ lên tiếng:

“Sau tự ý báo cho như , nhớ .”

Em con út cũng làm phiền. Sau khi nhận bộ nước hoa giống công tác mua về cho một bộ, thì vui vẻ gọi taxi về. Bữa tối hôm vẫn như ý định ban đầu mà thành. Đêm khi đang trong vòng tay của bạn đời, cứ lăn qua đảo mãi, chả thể ngủ, thì dậy giờ hiển thị màn hình điện thoại hơn mười hai giờ, thở dài một tiếng.

“Em làm thế, ngủ?”

Bạn đời của vốn là ngủ sâu, khi dậy cũng tỉnh. Thấy thở dài, bật đèn ngủ màu vàng sáng lên, dậy nhẹ lên tiếng:

“Em ngủ .”

Tôi thoải mái dựa lòng bạn đời, nhẹ lên tiếng:

“Bụng khó chịu chỗ nào thoải mái?”

“Em buồn ngủ.”

“Muộn , em ngoài ?”

“Có.”

Chỉ chờ , chúng đồ ngủ đang mặc lái xe ngoài. Thức muộn như chắc chắn sẽ đói. Anh đưa mua một vài thứ lái xe đưa đến một công viên lúc còn mấy .

Ngồi ở ghế đá, ăn phần súp cua vẫn còn ấm, thi thoảng đút ăn thêm mấy món khác. Lúc bụng chút căng, bắt đầu buồn ngủ. Vừa lên xe cái ngay lập tức ngáy o o, kệ cho đưa về nhà.

Qua ba ngày nghỉ, về làm. Mang t.h.a.i đến tuần ba mươi tư, bụng lúc lớn , xin nghỉ chế độ. Hôm đồng nghiệp tổ chức ăn, tặng nhiều quà cho hai em bé của .

Mọi tặng nhiều lắm, khi về đều là xách nặng hai tay mới xuể. Đồng nghiệp giúp gọi xe. Trong lúc tài xế đang giúp để quà của tặng băng ghế , thì một chiếc xe với biển bắt đầu bằng 59 đang từ từ .

Người xuống xe là bạn đời của . Anh khi mặc một bộ đồ đơn giản, đeo khẩu trang xuống, cạnh , nhẹ lên tiếng:

“Không em gọi xe ?”

“Anh lái xe đây ? Sao em ở quán mà tới tìm?”

“Anh đố em đấy.”

“Về nhà em đoán , chờ em một chút.”

Tôi đỡ bụng đến, mở cửa xe taxi, chuyện với tài xế một chút lên xe của cùng bạn đời về căn nhà thuê.

Tôi sinh con khi t.h.a.i kỳ ba mươi bảy tuần. Tôi sinh một trai và một gái. Cả hai đứa đều là đỡ tay. Ở viện ba ngày, thì đưa và hai con về nhà bố . Kiêng cữ sinh con đều chỉ dạy. Đêm đến cũng là chăm hai con nhỏ, tránh làm phiền đến .

Lần ở nhà bố lâu, họ hàng với hàng xóm tới thăm, khi mới cơ hội gặp gỡ cũng như chuyện lâu dài. Con đầy tháng, bố từ trong bay mừng hai cháu nhỏ, cũng ở chơi mấy ngày.

Con gần hai tháng, công việc bận rộn như đấy. Trước khi trong Thành phố Hồ Chí Minh, cẩn thận dặn dò chuyện với bố , nhờ chăm sóc ba bố con khi làm.

Anh cứ bay bay , lúc nghỉ dài thì sẽ tự lái xe với và hai con. Cứ như , đến khi hai con một tuổi, đêm khi hai con ngủ, phụ gấp đồ của con, nhẹ lên tiếng:

“Anh chuyển công tác . Từ tháng sẽ chuyển Hà Nội. Với cả cái là quà mừng sinh nhật của em.”

Chẳng từ , đưa cho một cái hộp nhung đen. Tôi mở là một chùm chìa khóa nhà. Không hiểu lắm, khựng , định hỏi:

“Anh mua nhà . Đã trả hết.”

Biết sẽ hỏi gì, liền thêm ba chữ .

“Anh quỹ đen hả?”

“Anh dùng mua nhà hết , em cho tiền tiêu hàng ngày nhiều một chút nhé.”

“Còn xem thái độ của như thế nào.”

Tôi cất hộp nhung ngăn kéo, dậy, khoanh tay ngực, giả vờ nghiêm túc. Anh nhẹ, vẫn là nụ dịu dàng làm say đắm lòng như . Kéo lòng , hôn vài cái mặt , nhẹ lên tiếng:

“Như ?”

“Tạm tha cho cái tội quỹ đen. Còn chuyện tiền tiêu hàng ngày để hẵng .”

“Ừ , yêu em.”

Lâu thấy từ , ậm ừ một chút cũng nhẹ nhàng lên tiếng đáp câu :

“Em cũng yêu nhiều.”

Hết truyện.

 

 

Loading...