Những câu chuyện không đầu không đuôi của tôi - Đứa nào thích nhai thủy tinh thay đường thì nhảy.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-05 16:26:51
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phần sáu: Bách Lạc Thuần x Viêm Cân

Tôi một cái xe đẩy chuyên bán bún thang cùng phở tíu.

Tôi là Viêm Cân, là một dân thuộc tầng lớp lao động tay chân trong xã hội . Tôi một cái xe đẩy bán hàng rong chuyên bán bún thang và phở tíu.

Tôi là trẻ mồ côi lớn lên ở khu gầm cầu thủ đô, khi còn bé sinh vứt gầm cầu với một tờ giấy ghi chú tên là Viêm Cân, lớn lên trong sự cưu mang, bữa đói bữa no của dân nơi gầm cầu, nhờ một thầy giáo già dạy chữ miễn phí mà cùng đám bạn đồng trang lứa nơi gầm cầu tính toán cơ bản.

Mười hai tuổi chiếc xe đẩy bán hàng đầu tiên nhiều năm làm nhiều nghề để dành dụm tiền.

Đầu năm nay đổi sang một chiếc xe lớn hơn, với sức chứa nhiều hơn, vẫn là loại xe đẩy bằng sức .

Ngày nắng cũng như ngày lạnh đều chăm chỉ đẩy xe hàng của từng con phố bán cho hết hàng mới về xóm gầm cầu ngủ và nghỉ.

Hôm đấy là một ngày mưa lớn, Cơn mưa mùa bão khiến cũng giống như nhiều bán rong cùng cảnh ngộ. Hàng hóa ế ẩm, cả ướt lạnh, chờ cơn mưa tạnh đẩy xe tiếp.

Hơn một giờ đêm vẫn đẩy xe hàng bán, đẩy xe rao bán. Tiếng Rao vần ý chỉ vỏn vẹn mấy chữ, “ai bún thang ?”. Tiếng vang vọng trong đêm lặng, dù cho chậm nhưng cũng thấy tiếng hồi đáp.

Tiếng bánh xe chẳng lọc cọc lạo xạo, vì bốn bánh xe đẩy bơm thật căng vòng bi của chiếc xe đẩy cũng mới tra dầu hai ngày hôm . Nội thành thủ đô luôn nhộn nhịp hôm nay tĩnh lặng đến lạ.

Tiếng nước chảy tọc tạch mái tôn, tiếng lá cây xào xạc khi gió nổi khiến cảm thấy khá lạnh. Trên con đường chỉ còn ánh đèn đổ bóng xuống nền đường rao đẩy cuối cùng đến một con ngõ đông nhà dân sinh sống.

Đèn trong con ngõ sáng lắm, khi trong ngõ cũng vài lớn tuổi đang một chỗ bàn tán gì đấy khá náo nhiệt

Tôi tò mò, bỏ cái đẩy tới ngó.

Thì một đàn ông cao lớn đ.á.n.h đến bất tỉnh, chảy m.á.u thật nhiều .

Đám đông bỏ , đàn ông nọ một cái cũng đẩy xe hàng qua luôn.

.

Tôi thấy đó, cả nhếch nhác dính mưa ướt nhẹp cùng vết m.á.u loang lổ. Khi giống một con ch.ó đ.á.n.h đập bỏ rơi ngoài đường.

Thật là tội nghiệp.

Anh dùng ánh mắt đáng thương , khẩn thiết giúp đỡ. Tôi sâu đôi mắt khi tràn ngập sự sợ hãi, van nài, cầu xin liền chút d.a.o động và do là thương lên tiếng hỏi han đó.

Anh ăn một bát bún nóng chứ.

Anh đến đôi bàn tay chai sần của một lúc khẽ gật đầu.

Chỉ vì một cái gật đầu đưa về nhà, về cái chòi dựng chân cầu của thành phố.

Anh đánh, đ.á.n.h đến ngu , tên, tuổi, địa chỉ đều nhớ còn giấy tờ tùy nên khi về đây dân ở cái xóm gầm cầu cứ gọi là thằng ngố.

Sau khi những vết thương khỏi hết, thấy , họ đều với rằng lẽ đây cuộc sống của , nên lớn lên mới như , dần dần họ gọi bằng cái tên Vỹ Diện.

Chỉ từ khi quyết định đưa về cùng đều chỉ gọi bằng một tiếng “Anh”. Tôi cũng tại gọi như nhưng mỗi khi gọi một tiếng "Anh ơi" đều sẽ mỉm dịu dàng đáp bằng nhiều cách.

Anh ngốc lắm, cái gì cũng bảo, chỉ dạy, nhưng phát hiện đối với chuyện nấu nướng thành thục, nó như bản năng , nên thường giúp sơ chế đồ để đẩy xe hàng đem bán.

Chúng sống cùng ba năm , vẫn hàng ngày cùng đẩy xe bán hàng, dọc các con phố ngang nẻo đường ở nơi , ngày khi chúng đẩy xe qua con phố hàng ngày vẫn thì một nhân viên nam của một nhà hàng gần đấy tất tưởi chạy đến.

Họ mua hai phần phở tíu. Ấy mà họ đem ví.

Thôi , quên cầm ví chờ chút nhé cửa hàng lấy ví trả tiền cho .

Nhìn theo bóng nhân viên nọ chạy cửa hàng xa , lờ mờ thấy tấm áp phích trưng bày bên ngoài quán.

Nhìn thật giống với đàn ông da đen ngăm theo thời gian đang cạnh .

Anh rắng xe, em qua bên quán lấy tiền nhé.

Đi cẩn thận.

Cẩn thận dặn dò trông xe băng qua đường đến nhà hàng, tấm áp phích rõ từng dòng ghi chú tấm áp phích.

Bách Lạc Thuần con trai độc nhất nhà họ Bách là một đầu bếp nổi tiếng khắp nước mất tích ba năm.

Chuyển cảnh về cái xóm gầm cầu.

Anh Cân, Cân ơi.

Ai ? Chờ một chút.

Đang gấp quần áo cất cái tủ nhựa cũ rích phai màu trong cái chòi xập xệ, tiếng gọi là của bé Chăm nhà hàng xóm.

Qua tìm việc gì thế gái?

Mẹ em bảo đem cái qua cho , hôm nay đường về em mua giá rẻ lắm.

Con bé gầy nhỏ làn da đen nhẻm, đôi mắt sáng ngời , nó lộ hàm răng đang răng sữa miệng liến thoắng, còn tay thì đưa bộ chăn gối màu đỏ buộc trong một cái túi bóng đen lớn.

À, là chăn gối nhờ em mua hộ, cảm ơn nhé.

Vâng ạ, em về nhé.

Khoan .

Nhận lấy túi lớn, con bé định chạy ngay nhưng vội gọi . Vào nhà cầm lấy nửa quả dưa hấu khi chiều mua đường về đem nhẹ lên tiếng dặn con bé.

Cầm về cẩn thận, dưa còn mát bảo bổ ăn luôn nhé.

Em cảm ơn.

Để cho con bé , Bách Lạc Thuần khi mới từ cái bếp , bê mâm cơm chuẩn xong đặt cái bàn nhựa dùng để bán hàng, dịu dàng lên tiếng gọi.

Mau ăn cơm, nấu xong hết .

Vâng, em rửa tay luôn ạ.

Chúng ăn cơm, bữa cơm vẫn đơn bạc như ngày nhưng cảm thấy khó nuốt quá.

Em hôm nay ? Cơm hôm nay dở ?

Không , cơm nấu ngon lắm, chỉ là tâm trạng em .

khiến em vui ?

Ừm là làm em vui.

Nhìn đàn ông trưởng thành ngày ngày ngây ngốc bên hóa thế lớn như bản nên làm gì, địa vị của khác quá, nó như là trời và vực .

tham lam lắm, vì ba năm qua chung sống, yêu .

Mới đầu khi nhận cái tình cảm đều khéo léo đ.á.n.h lảng sang chuyện khác, khi mà những dân xung quanh trêu đùa rằng đem chồng về nuôi. ba năm qua nhận bản thể sống mà thiếu nữa .

Cái tình yêu ngày cứ càng lớn, nó khiến mơ mộng đến một tương lai xa vời, cùng chung sống, chúng sẽ cùng già c.h.ế.t mà hôm nay phận của , dù cho chỉ là mấy thông tin cơ bản.

Vài ngày bán, qua nhiều cách hết chuyện về , kể cả chuyện tại biến thành thằng ngốc trong con ngõ xa lạ gặp .

Cầm mẩu giấy điện thoại của Bách Lạc Thuần, khó nhọc bằng cách nào thể về đến nhà, cái chòi ở gầm cầu mới đúng.

Thấy mệt mỏi, lo lắng lắm, nấu cháo cho , thức cả đêm ngủ, chỉ thể trong lòng ngừng suy nghĩ.

Tôi nên ích kỷ nhỉ, cho bản nhỉ.

Ấy một thời gian ngắn đấy sự thật.

Bắt đầu bằng cách gọi Bách Lạc Thuần bằng Anh nữa, với tên thật của là Bách Lạc Thuần, dặn nhớ cái tên trong trí nhớ.

Tôi với , là một đầu bếp nổi tiếng.

Gia đình giàu .

Nói với chuyện tại mất trí nhớ.

Người đàn ông mắt hiểu , tin tưởng và nhớ kỹ từng lời .

Hoàn tin tưởng.

ngày đưa về phận cũ đến.

Anh ở đây, khi nào em xa hẵng tiến trong, với nhân viên ở đó là Bách Lạc Thuần nhé.

Em định ?

Em gọi cho của , họ sẽ đón về nhà.

Sẽ đón cả em chứ?

Sẽ.

Em lừa ?

Tôi im lặng, trả lời kệ cho hoài nghi theo rời . Từ xa thấy dù cho hoài nghi nhưng vẫn làm như lời dặn đấy.

Sau một cuộc gọi nhờ điện thoại từ một xa lạ, thấy của đến, họ vui mừng ôm lấy , chỉ còn chua xót rời trong nước mắt.

Hết ròi.

 

 

 

 

 

 

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LƯỜI TÝ THÔI BÊN DƯỚI CÒN NHÉ.

Tôi là Bách Lạc Thuần, là một đầu bếp nổi tiếng nhiều nhà hàng lớn cả nước.

Tôi là đứa cháu trai chính thống duy nhất của nhà họ Bách.

Năm ba mươi tuổi, vì quyền thừa kế đám con cháu họ Bách ngoài giá thú hãm hại.

Ngu ngu ngơ ngơ đến ba năm, lưu lạc ở bên ngoài.

Sau khi khôi phục trí nhớ quên hết chuyện trong ba năm , bố kể một trai nọ giấu mặt giúp tìm gia đình.

Bố thể trai nọ tình cảm với . Nên khi luôn miệng nhắc chăm lo cho thật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhung-cau-chuyen-khong-dau-khong-duoi-cua-toi-piqb/dua-nao-thich-nhai-thuy-tinh-thay-duong-thi-nhay.html.]

Ông bà cũng tìm đến nọ để lời cảm ơn.

Mặc dù nhờ nhiều mối quan hệ nhưng vẫn thể tìm tung tích của nọ.

Cái thể thấy chỉ là bóng lưng nhỏ bé trong chiếc áo phông rộng, cũ sờn vải, cô độc mà rời ngày hôm .

Anh Thuần, tin tức .

Đứa em họ của tất tưởi chạy văn phòng của , nó thở hồng hộc .

Cái gì tin tức .

, chút tin tức , từng gặp nọ.

, mau đến chỗ họ.

Tôi kích động đến mức quên mất bản đang cuộc họp online với các cửa hàng trưởng. Phải đến khi em họ nhắc nhở mới nhớ để thông báo ngừng cuộc họp.

Một nhân viên của cửa hàng chi nhánh đưa đến. Sau khi nhân viên đó mới trai nọ là một bán hàng rong bằng xe đẩy. Lâu lâu mới đẩy xe qua con phố bên chi nhánh nọ, gần đây còn thấy nữa.

nọ bán bún thang và phở tíu?

.

Anh nhớ ?

Trong vô thức mở miệng hai món ăn quen thuộc khiến cho nhân viên nọ cùng đứa em họ khỏi kinh ngạc, nhưng thể nhớ gì thêm nữa.

Tối đó mơ về những chuyện của ba năm , con trai trong mơ thật là nhỏ, em đối với dịu dàng.

Tôi mơ thấy em cùng sống trong một gian nhỏ hẹp, cuộc sống của chúng hề khá giả, nhưng bữa cơm đạm bạc, nhưng đêm mưa thức trắng thể ngủ, ngày nắng, ngày lạnh đẩy xe hàng bán.

Em thương lắm, cái gì em cũng nhường, cũng để phần hơn cho , dù cho chỉ ngốc ngốc ngu ngu làm theo chỉ dẫn của em.

Em em thương lắm, em mong và em cứ thế sống với tới già.

thấy em , em bó gối lưng với , bóng lưng em đơn bạc, cô đơn lắm.

Thấy em liền an ủi.

Khi chạm em, em liền tan biến, khi mới nhận thấy thể thấy mặt em.

Sáng ngày hôm , theo giấc mơ đến một địa điểm, đứa em họ của đến nhà hàng thấy làm thì gọi nhiều cuộc điện thoại đến, đều bắt máy.

Tôi ở băng ghế dòng hối hả qua , chiếc xe đẩy bán bún thang phở tíu nào ngang qua.

Ngày qua ngày đều dựa giấc mơ đến từng nơi tìm kiếm nhưng ông trời quả thật trêu ngươi, khi gặp Chăm, cô bé hồi xưa là hàng xóm của và em thì mới em chuyển , còn sống ở khu gầm cầu nữa.

Lần nữa nơi từng sống với em, mới hiểu thì em lo sợ thế của em sẽ ảnh hưởng đến . Nên là em chọn biến mất.

Không ai em , nữa rơi bế tắc. Không manh mối , vẫn tìm em, Viêm Cân.

Một năm

Anh , đây là bát bún thang thứ mười hôm nay ăn đấy.

Không vị .

Tôi húp một miếng nước dùng bát bún thì buông đũa.

Đã hơn một năm tìm em, dọc nam bắc các tỉnh thành nhưng vẫn tin tức của em.

Bún thang, phở tíu một năm ăn nhiều, hầu như ngày nào cũng ăn, nhưng hề thấy hương vị quen thuộc do em làm.

Bố khuyên can nhiều nhưng vẫn tìm, tìm em để trả ân em cưu mang mà là ở bên em.

Tôi cho em một gia đình, em còn vất vả nữa.

Có lẽ sự kiên trì của cảm động ông trời .

Tối đó thấy trong thoải mái, lái xe đến phố bộ của thành phố, đêm muộn cũng còn đông nữa.

Tôi chọn một ghế đá chỗ vắng , hút thuốc, khi mới hít hai hai chợt thấy một bóng quen thuộc qua. Người nọ bán đồ ăn vặt.

Là bóng lưng , bóng lưng luôn thấy trong mỗi giấc mơ, chỉ là chắc là em .

Dụi điếu t.h.u.ố.c mới đốt, lẳng lặng theo bóng lưng đến khi họ bán hết hàng, rôi theo bóng lưng đấy về, nhưng nọ phát hiện.

Cứ bộ mãi qua vài con ngõ xa phố bộ, đến một ngôi nhà bỏ hoang lâu quét dọn sạch sẽ bóng lưng mới dừng .

Trong căn nhà hoang thêm một bé gái sáu bảy tuổi cùng một đứa trẻ nhỏ đầy một tuổi, thằng bé từ lúc thấy nọ thì quấy ngừng đòi lớn bế bồng.

Đứa bé gái hiểu chuyện bảo lớn tắm rửa , bản nó thì dỗ đứa nhỏ giúp đỡ nọ cất đồ đạc dùng để bán hàng.

Tiếng trẻ con quấy, tiếng lớn cùng trẻ nhỏ chuyện hàng ngày của một lớn một nhỏ khiến cứ thế tập trung .

Một giọng quen thuộc nhưng thể khẳng định đó là em.

Tôi lặng lẽ quan sát, cho đến khi ánh sáng từ bóng đèn dùng pin mặt trời tắt phụt thì vẫn .

Không còn tiếng trẻ con , cũng tiếng lớn cùng trẻ nhỏ chuyện, lấy điện thoại nhắn một tin nhắn cho đứa em họ rời , chuẩn cho ngày mai.

Nói là rời nhưng một nhà nghỉ gần nơi đó, sáng sớm sáu rưỡi sáng từ căn nhà hoang thấy họ rời để mưu sinh, khi dò hỏi xung quanh thời gian nọ đến đây sống gần trùng khớp với quãng thời gian tìm gia đình.

Đứa bé gái là do nọ nhận nuôi lâu khi tới, còn đứa bé nhỏ xuất bí ẩn đều rõ.

Nghe xong chuyện thêm chắc rằng nọ thể là em.

Đi căn nhà hoang quá khó khăn để phía trong căn buồng những vật dụng cơ bản để đáp ứng những nhu cầu cơ bản của cuộc sống sắp xếp gọn gàng bỗng thấy cách bày biện thật quen thuộc.

linh cảm của đúng, tấm ảnh nọ để trong một cái khung nhựa màu kem lên tất cả, nọ chính là em luôn tìm.

Mẹ ơi, con tìm em .

Tìm thấy , tìm thấy , họ đang ở , mau cho .

Sau khi dồn nén khích động trong lòng lấy điện thoại gọi cho , bà tìm thấy thì cũng kích động kém, vội nơi , chỉ dặn chuẩn sẵn thứ để khi đưa em về thể liền dùng tới.

Hơn năm giờ chiều, từ xa thấy tiếng chuyện, vẫn là giọng quen thuộc kèm theo tiếng ê a của đứa trẻ nhỏ. Giọng bé gái liên miệng chuyện xảy đấy.

Đứa bé gái sai chợ tiến trong nhà,  bên ngoài chỉ còn em cũng đứa nhỏ đang bế tay.

Tôi hề lao , chỉ c.h.ế.t chân tại chỗ đối diện em, khó khăn mở miệng lên tiếng.

Viêm...Cân. Cuối cùng cũng tìm thấy em .

Em kinh ngạc, em hoảng sợ, em tỏ thái độ đề phòng ôm chặt đứa nhỏ trong lòng lên tiếng cảnh cáo.

Tại đến đây?

.......

Anh gì, em rời để ảnh hưởng đến ?

.......

Tại , chỉ là ích kỷ giữ đứa con của thôi mà, cần đuổi cùng g.i.ế.c tận đến ?

Em cái gì, đứa bé ....

Tôi như vặn công tắc, thức tỉnh chuyện, cứ khẳng định phận đứa bé mà nhanh chóng tiến nắm lấy vai em nữa lên tiếng.

Viêm Cân, xin em đừng kích động, hề ý .

Vậy tìm đến tận đây để làm gì, làm ơn đừng đem đứa nhỏ khỏi tay em xin .

Em gạt lùi , sợ hãi lên tiếng.

Em hiểu nhầm ý , em bình tĩnh chúng chuyện , xin em đừng lùi .

Không, buông tha bố con em , nó tội, thể đem nó .

Không, làm ơn em ....

Viêm Cân mất bình tĩnh , lý do là gì mà khiến em sợ hãi đến như .

Trong lúc giằng co, con của chúng dọa sợ mà , cũng vì mà buông tay khỏi của em.

Em ôm con chạy , còn cách nào khác cứ đuổi theo, đến khi mệt em liền dừng hướng quỳ xuống, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt, giọng lạ cầu xin buông bỏ.

Xin , đừng đem con .

Tôi vội vàng đỡ em dậy, nhân tiện ôm em và con lòng, miệng ngừng những lời thật lòng.

Viêm Cân, em bình tĩnh , hôm nay đến đây cướp con, tìm em hơn một năm nay , sợ em gây phiền phức cho , là đón em về cùng sinh sống.

Lời là thật.

Viêm Cân vẫn là sợ hãi giãy khỏi cái ôm của lên tiếng hỏi .

Có con ở đây, lời đều là thật, tìm em hơn một năm nay .

.....

Xin để em chờ lâu đến như .

♡♡♡♡♡♡

Em là song tính, khả năng m.a.n.g t.h.a.i và sinh con nếu như cùng nam giới phát sinh quan hệ.

Tôi sốc, khi phận của đứa bé trong lòng em.

Là con đẻ của và em, thằng nhóc tên gọi Viêm Dưỡng, tên ở nhà gọi là nhóc mập.

Vui vẻ kinh ngạc qua chỉ trong phút tắc, chợt nghĩ đến quá trình m.a.n.g t.h.a.i cũng như tình cảnh khi em sinh con, điều đó làm lo sợ.

Và quả nhiên là như nghĩ, em chịu khổ nhiều.

☆☆☆☆☆

Ngày đón em và con về nhà là một ngày mưa nhẹ, em ôm con trai nhỏ, nắm tay bé gái dè dặt, dò hỏi, khép nép theo nhà.

Bố chuyện bản lên chức thì khỏi phấn khởi, càng thúc giục đưa em cùng con về nhà.

Vừa thấy em, hai vốn đến, ân cần hỏi han quan tâm, nhưng do em vẫn sợ nên mất đến hai hôm nữa ông bà mới thể bế cháu nhỏ.

Bé gái nhận nuôi tên gọi Viêm Nhuận Ngọc, sáu tuổi, khi thương lượng cùng em quyết định cũng đón cô bé trong nhà, vốn nghĩ bố sẽ chấp thuận đứa nhỏ m.á.u mủ , mà tự nhiên thêm một cô em gái, kém đến hai mươi tám tuổi.

Do phận của em chút phức tạp ngày cùng em đăng ký kết hôn cũng là ngày con trai nhỏ của đăng ký khai sinh, đứa nhỏ tên Bách Viêm Dưỡng, chỉ là thêm họ của tên của con đấy.

Bố thôi thương em lắm, hai luôn căn dặn nhắc nhở chăm sóc cho em thật , bù thời gian đấy.

Dù cho vẫn thường xuyên suy nghĩ đến thế của , nhưng do bố , cùng với ngừng cho em hiểu, dần dà em mở lòng hơn, em chủ động cùng bố chuyện, thi thoảng sẽ cùng tham gia những bữa tiệc trong dòng họ.

Đám cưới của chúng chỉ là đơn giản tổ chức, em đòi hỏi ở cái gì, thậm chí ngày em còn báo chuyện bản t.h.a.i thứ hai.

So với đứa nhỏ thứ hai may mắn hơn trai của nó nhiều.

Bố vui nhất, vì họ mỗi sẽ bế một đứa nội, ông bà còn bảo cứ sinh thêm con, nuôi dưỡng hai lo nhưng khi chứng kiến em sinh con hai, hai thẳng thừng ép triệt sản, khi em thể phẫu thuật .

Về và em chung sống hòa hợp, hạnh phúc. Chúng hai con trai ngoan ngoãn, lời, hiểu chuyện và hiếu thuận.

Khi chúng trưởng thành giao việc làm ăn để chúng nó quản lý, cùng bạn đời của lái xe du lịch dọc đất nước.

Năm bảy mươi ba tuổi, em năm mươi tám, em chẩn đoán ung thư m.á.u cuối giai đoạn ba.

em bao giờ lóc về việc .

Hàng ngày đều ở với em ở bệnh viện, cùng em trải qua đau đớn khi trị liệu, nhưng ông trời ghen tị với hai chúng nên em thể khỏi.

Ngày đó em mệt, khi các con về em với về nơi xưa, khi là một ông lão ngoài bảy mươi lái xe đưa bạn đời về nơi cũ.

Xóm chân cầu còn, thời gian qua nơi đây cũng đổi nhiều, tất cả chỉ còn trong ký ức.

Em bảo nghỉ, lấy hai cái ghế xếp ở trong cốp xe cùng em ở ven bờ dòng nước chảy.

Anh , thật khi mà đời em gặp .

Tôi lặng im lắng em .

Giả sử như âm phủ thật, thì em ở cầu nại hà chờ cùng đầu t.h.a.i nhé.

Em tựa đầu vai nhẹ thủ thỉ. Âm thanh cứ bé dần.

Nếu kiếp , chúng vẫn làm bạn đời nhé.

Ừm, sẽ vẫn là bạn đời.

Tôi ôm em lòng, cơ thể em dần thả lỏng, mí mắt em dần khép nhưng vẫn cố tiếp.

Vậy em , chờ đầu cầu nại hà.

Ngày mất em mưa rơi xối xả, em khi tròn tuổi năm chín. Còn bảy mươi tư.

○●○●○●

Chả nhớ theo em xuống đây khi nào, chỉ nhớ như lời em đầu cầu nại hà em chờ .

Chờ để thêm một kiếp nên duyên bạn đời.

Hết á.

Bye nha!

Nhà hem giấy lau . Lấy vạt áo lau tạm he.

 

Loading...