Không ! Hay là dỗi hẳn bảy ngày !
Lại một ngày nữa khi ánh hoàng hôn buông xuống.
Hứa Khả tại "vị trí làm việc" của , gục đầu ngủ gật.
Cậu thật sự buồn ngủ lắm .
Forgiven
Cậu theo vị tổng tài bá đạo nào đó làm suốt hai tuần ! Từ công ty con lớn đến nhỏ đều dạo qua một lượt.
Hu hu hu, làm mệt quá mất.
Nhóc ngốc còn là một nhóc ngốc vui vẻ nữa .
Cậu mượn của chị đồng nghiệp một xấp tài liệu thật cao, dùng cái giá sách mua mạng giá 9.9 tệ dựng lên bàn, xếp vô cùng ngay ngắn.
Vừa vặn che khuất tầm mắt của Alpha.
——Đây chính là kỹ năng bắt buộc để lười biếng.
Hứa Khả tặc lưỡi, đầu gục xuống, bắt đầu ngáy khò khò như chỗ .
Alpha: "..."
Vị tổng tài tiện tay đắp chiếc áo khoác của lên .
Đây là đầu tiên Alpha làm việc suốt ba tiếng đồng hồ tiếng ngáy khò khò .
"Khụ khụ." Gần đến giờ tan làm, Alpha đột nhiên lên tiếng.
"Rầm!"
Cậu dọa cho giật , theo bản năng xoa xoa đôi chân đau nhức thôi.
"Tiên sinh." Hứa Khả ngoan ngoãn dậy, trông uể oải thiếu sức sống.
"Ngày mai cần đến công ty nữa." Alpha lạnh nhạt .
KHÔNG!!! CẦN!!! ĐẾN!!! CÔNG!!!! TY!!!!
!!!
Hứa Khả dụi dụi tai, cả lập tức tỉnh táo hẳn lên!
Hu hu hu, câu đúng là niềm hạnh phúc nhất của dân làm công.
Cậu vui đến mức lúc tan làm còn nhảy chân sáo.
Ngày hôm Hứa Khả vẫn thức dậy từ sớm.
Đừng hỏi tại , hỏi thì chính là cái đồng hồ sinh học đáng thương của kiếp làm thuê đấy.
"Chào buổi sáng ," khỏi phòng ngủ của , mặc bộ đồ ngủ hình gấu, dụi mắt lảo đảo về phía nhà bếp.
Mọi khi Thịnh Trình đều dậy sớm, khi tập thể d.ụ.c xong sẽ chuẩn bữa sáng đơn giản cho cả hai.
thật kỳ lạ, hôm nay nhà bếp trống .
"Tiên sinh?"
"Tiên sinh ơi?"
"Tiên sinh?"
Hứa Khả vòng quanh biệt thự một lượt mà chẳng thấy bóng dáng Alpha .
Ơ? Sao trong khí mùi gì ngòn ngọt thế ?
Cậu rướn cổ lên hít hà.
Mùi kẹo bông gòn!
Hứa Khả nhúc nhích mũi, theo mùi hương tới phòng ngủ của Thịnh Trình.
, là phòng ngủ của Alpha.
Kể từ khi thấy bản hợp đồng "liên hôn" , còn ở chung với nữa. Anh là chồng của , đương nhiên dám đòi dính lấy .
Cậu thật sự sợ, sợ đuổi khỏi nhà.
cũng may căn biệt thự rộng, nhanh chóng tìm một căn phòng khác. Căn phòng lớn lắm, ánh sáng cũng chẳng bằng phòng cũ, đỏ hoe mắt dọn dẹp lâu, tranh thủ lúc về để chuyển hết đồ đạc qua.
Cậu thu xếp đồ đạc gọn gàng, dù gương mặt nhỏ nhắn dính đầy bụi bẩn lem luốc.
Cậu tự rửa sạch mặt.
Tiên sinh chắc là sẽ lau mặt cho nữa .
Thế nên Hứa Khả thật ngoan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhoc-ngoc-nghech-ket-hon-roi/chuong-8.html.]
Chỉ cần một chiếc giường nhỏ, cơm ăn, thỉnh thoảng mua cho một bó hoa, ở cũng hết.
Tiểu ngốc nghếch thật sự dễ nuôi mà.
Nên là, xin đừng bỏ rơi em mà, ?
Quay thời điểm hiện tại.
Lần theo mùi hương kẹo bông gòn, cuối cùng cũng cửa phòng Alpha.
Hửm? Trong đầu hiện một dấu chấm hỏi lớn.
"Tiên sinh?" Cậu gõ cửa thêm nữa.
Vẫn tiếng trả lời.
Hứa Khả thò đầu , khẽ đẩy cửa .
"Tiên sinh ở đó ạ?" Giọng mềm nhũn.
Vẫn ai đáp , nhưng mùi kẹo bông gòn dường như nồng đậm hơn.
Cậu đột nhiên vểnh tai lên ngóng.
Trong tủ quần áo phát tiếng sột soạt.
Ơ kìa?
Cậu hì hục kéo cửa tủ quần áo .
Bên trong bừa bãi vô cùng, quần áo các loại nhồi thành một cái ổ.
Thịnh Trình co rùm một góc, xung quanh là quần áo của . Anh vùi đống đồ của , trong lòng còn ôm khư khư chiếc áo khoác mới mặc hôm nay.
"Tiên sinh?" Đầu óc phản ứng chậm chạp, mùi kẹo bông gòn giống như những bong bóng cầu vồng, thi tuôn trào.
Thật là ngọt.
Alpha cảm nhận cửa tủ mở , ngước mắt lên, ánh mang đầy tính công kích hề che giấu. khi rõ tới là ai, gương mặt vốn lạnh lùng cứng nhắc bỗng chốc trở nên đầy tủi .
Alpha chớp mắt một cái, một giọt nước mắt rơi xuống.
"Hức... bà xã..." Thịnh Trình sụt sịt đưa tay về phía .
Mặt Hứa Khả bỗng chốc đỏ bừng lên.
"Không, ——" Cậu vội vàng xua tay, giải thích cho hiểu.
kịp hết câu, thấy nước mắt Alpha rơi lã chã.
Thịnh Trình túm lấy tay áo : "Bà xã... bà xã đừng bỏ rơi ..."
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y , năng lộn xộn đầy ấm ức như đang tố cáo: "Bà xã quan tâm , còn... còn làm bánh hoa quế cho ... cũng gọi là chồng... còn chẳng thèm hôn nữa...Hu hu hu... bà xã cần nữa ..."
Cậu thở dài: " chúng kết hôn, hợp đồng là——"
"Chúng kết hôn ," Alpha lôi từ trong đống quần áo giấy tờ tùy của , giống như một đứa trẻ đang cầu xin khen ngợi: "Muốn, sống cả đời với bà xã cơ."
Nhìn đàn ông đang nghiêm túc cầm giấy tờ, ánh mắt thiết tha , lòng Hứa Khả chút phức tạp.
Nói nhỉ, nhóc ngốc cũng thấy vui vui nha.
Kết hôn đó! Là kiểu kết hôn để sống với cả đời luôn đó!
"Kết... kết hôn với ?" nhóc ngốc nghếch chớp chớp mắt, ngây ngô hỏi nữa.
"Muốn cùng vợ..."
"Kết hôn, đăng kí, một đám cưới thật lớn, thật lớn, còn đặt thật nhiều thật nhiều hoa nữa..." Alpha bắt đầu lảm nhảm ngừng.
"Được ," Nhóc ngốc nghếch nắm lấy tay Alpha, "Đủ, đủ mà."
Nhóc ngốc nghếch dễ dỗ dành lắm cơ.
Cậu cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán Alpha, đáp bằng giọng lí nhí: "Vậy... chào nhé, chồng ơi."
Miếng dán ức chế gáy nhóc ngốc nghếch bóc , mơ màng Alpha bế bổng lên.
......
Khi kỳ nhạy cảm sắp kết thúc, vị tổng tài bá đạo vẫn cứ dính như kẹo kéo, ở nhà thì dán chặt lấy vợ, làm cũng bắt vợ cùng.
Trên đường đến công ty.
"Lúc vợ chẳng thèm quan tâm đến , hu hu hu——" Vị tổng tài nào đó bắt đầu lôi chuyện cũ ăn vạ.
"Em quan tâm mà." Bàn tay mềm mại của nhóc ngốc nghếch vỗ vỗ lên đầu chú ch.ó bự.
Alpha trong kỳ nhạy cảm mà lắm lời thế .
"Hu hu, vợ ơi, hôn hôn." Alpha xáp gần nhóc ngốc nghếch, cố gắng nhồi nhét hình mét tám của lòng .