Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn Lẫm nhận Bảo Y giám sát vô cùng nghiêm ngặt, nhất quyết để lọt khỏi tầm mắt nửa bước.
Có vẻ thực sự sợ rằng con mồi của sẽ bỏ trốn. Con mồi mà mất thì Bảo Y sẽ chịu đói.
Dù Đoạn Lẫm thề non hẹn biển vô rằng sẽ bao giờ rời , nhưng Bảo Y vẫn chịu tin. Hắn cũng bám riết theo sát gót.
Thỉnh thoảng, còn dáo dác quanh với vẻ cảnh giác cao độ, sợ kẻ nào nhảy nẫng tay "con mồi" của . Thậm chí, Bảo Y còn cấm tiệt Đoạn Lẫm giao tiếp với khác.
Đoạn Lẫm đành ngoan ngoãn chôn chân trong phòng, nếu việc gì cực kỳ hệ trọng thì tuyệt đối bước chân ngoài.
Nếu , Bảo Y mà nổi giận thì banh chành cái nhà.
Đến bữa trưa, Đoạn Lẫm dọn một mâm cơm thịnh soạn. Bát, đĩa, đũa... tất cả đều mang về từ chỗ nhân viên nghiên cứu, làm bằng loại vật liệu siêu cứng.
Trước khi dùng bữa, Đoạn Lẫm quên nhắc bài ca quen thuộc: "Bảo Y, nhớ nhé, tuyệt đối ăn đĩa, ?"
Bảo Y liếc một cái, chẳng lọt tai chữ nào , cắm cúi ăn lấy ăn để.
Đến cuối bữa, Bảo Y vẫn no, ăn thêm nhưng tên con keo kiệt mặt chịu nấu thêm cho .
Cơn thèm ăn trỗi dậy, nhân lúc Đoạn Lẫm đang cúi đầu và cơm, Bảo Y vớ lấy cái đĩa, há to miệng c.ắ.n một phát rõ mạnh.