Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng Vu tễ cũng dỗ Bảo Y trở về khu nội trú của Cục Nghiên cứu Dị tộc.
Vừa bước cửa, Bảo Y dáo dác quanh, chạy lăng xăng lục lọi khắp hang cùng ngõ hẻm trong nhà. Tìm mỏi mắt vẫn thấy bóng dáng Đoạn Lẫm , cõi lòng Bảo Y ngày một chùng xuống. Trước Đoạn Lẫm cũng báo cho một tiếng, mà cho dù , nhất định cũng sẽ về nhà buổi tối.
Vậy mà bây giờ Đoạn Lẫm chẳng thèm với câu nào, đêm khuya thế mà vẫn bặt vô âm tín.
Có Đoạn Lẫm cần Bảo Y nữa ?
Bảo Y dám tin suy nghĩ đó, nhưng đôi chân nặng trĩu. Cậu cất công tìm kiếm mãi mà vẫn thấy Đoạn Lẫm.
Vu tễ theo sát phía Bảo Y, yên. Anh báo cáo tình hình bên cho Chỉ huy trưởng để xin ý kiến chỉ đạo xem nên dỗ dành Bảo Y thế nào, nhưng tin nhắn gửi cứ như đá chìm đáy biển, gọi điện thoại thì tò te tí. Vừa nãy mới lân la hóng hớt từ đồng nghiệp thì bên khu vực sông Đậu đang phá sóng .
Vu tễ thở dài sườn sượt.
"Bảo Y , đừng sốt ruột, Chỉ huy trưởng chỉ là bận chút việc thôi..."
Bảo Y mặc kệ , ngoắt bỏ . Cậu sực nhớ chiếc điện thoại Đoạn Lẫm đưa cho , thể dùng thứ đồ chơi đó để tìm .
Bảo Y lóng ngóng chọc chọc màn hình, mãi một lúc mới gửi một đoạn tin nhắn thoại cho Đoạn Lẫm:
"Đoạn Lẫm đang ở đấy?"
Chờ một lúc lâu, hồi âm.
Bảo Y thất vọng cúi gằm mặt xuống. Cậu siết chặt hai bàn tay, móng tay bấu chặt da thịt đến rướm máu. Một lúc lâu , mới dè dặt gửi thêm một đoạn tin nhắn thoại nữa.
"Đoạn Lẫm ơi, xin ... Từ nay bao giờ giận dỗi nữa ..."
Giọng nghẹn ngào dần vỡ òa thành tiếng nức nở. Những giọt nước mắt nóng hổi thi rơi lã chã xuống màn hình điện thoại.
Bảo Y cứ đinh ninh rằng vì làm làm mẩy giận dỗi nên Đoạn Lẫm mới bỏ mặc , thèm đoái hoài gì đến nữa.
Cậu ngờ rằng chỉ vì chút hờn dỗi trẻ con mà nguy cơ mất Đoạn Lẫm. Cậu tự hứa với lòng , từ nay về sẽ bao giờ giận nữa.
Thế nhưng, Đoạn Lẫm vẫn biệt tăm biệt tích. Mặc cho Bảo Y lóc van xin, xin bao nhiêu cũng vô ích.
Thấy cảnh tượng đó, Vu tễ xót xa cầm lòng nổi nữa.
"Bảo Y , thật với nhé. Thực Chỉ huy trưởng đang thực hiện một nhiệm vụ dài ngày. Cậu đừng lo lắng quá, ngài tuyệt đối bao giờ bỏ rơi . Hiện tại đang do Chỉ huy trưởng chịu trách nhiệm thuần hóa, ngài là một vô cùng trách nhiệm, chắc chắn sẽ bỏ mặc ."
Lúc , Bảo Y mới rời mắt khỏi màn hình điện thoại, ngước lên Vu tễ: "Vậy Đoạn Lẫm với ?"
"Chắc là vì sợ lo lắng thôi..."
Gương mặt Bảo Y đờ đẫn cảm xúc. Cậu mặt , tiếp tục dán mắt màn hình điện thoại, lầm bầm tự hỏi: "Tại mà Đoạn Lẫm với Bảo Y một tiếng?"
Nhận thấy chẳng thể nào thuyết phục nổi Bảo Y, mà giờ cũng quá nửa đêm, bản còn vợ con ở nhà đang đợi, Vu tễ đành để một câu khuyên nhủ cuối cùng: "Bảo Y , cứ yên tâm ở đây ngoan ngoãn phối hợp điều trị nhé. Đợi khỏi bệnh, Chỉ huy trưởng sẽ trở về thôi."
Nói xong, Vu tễ rời .
Một lúc lâu , Bảo Y vẫn chằm chằm màn hình điện thoại, đôi mắt lờ đờ đảo quanh. Có lẽ... chuyện đúng như lời Vu tễ . Cậu cứ ngoan ngoãn phối hợp điều trị với Cục Nghiên cứu, Đoạn Lẫm sẽ trở về thôi.
Bảo Y lảm nhảm với chiếc điện thoại thêm một lúc lâu, gửi hàng tá tin nhắn thoại , mới chịu dậy, ôm khư khư chú thú bông lên giường .
Không Đoạn Lẫm ở bên, trằn trọc chợp mắt nổi. Cứ mở mắt là hình bóng Đoạn Lẫm hiện lên trong tâm trí. Trời dần sáng, tiếng gõ cửa vang lên. Bảo Y vẫn đờ đẫn chằm chằm lên trần nhà, khẽ cựa quậy cơ thể đang tê cứng lồm cồm bò xuống giường.
Biết là Đoạn Lẫm về.
Nghĩ đến đó, mắt Bảo Y sáng rực lên, bước chân cũng thoăn thoắt hơn hẳn. Cậu nhào tới mở toang cánh cửa, nhưng bên ngoài là Trương lão.
"Chào buổi sáng, Bảo Y. Cậu ăn sáng với , chúng bắt đầu quá trình điều trị nhé."
"Bao giờ Đoạn Lẫm mới về?" Bảo Y phớt lờ lời Trương lão, hỏi ngược .
Trương lão sững , ngẫm nghĩ một lát đáp: "Đợi khi nào lấy con chip trong , Đoạn Lẫm sẽ trở về."
Trương lão là mà Đoạn Lẫm đỗi kính trọng, nên Bảo Y cũng đặt niềm tin ông nhiều hơn.
"Ông chữa cho nhanh lên nhé, thế thì Đoạn Lẫm mới mau về ." Bảo Y vô cùng nghiêm túc và sốt sắng thúc giục Trương lão.
Trương lão dở dở : "Được , sẽ cố gắng đẩy nhanh tiến độ."
Ăn vội vài miếng bữa sáng qua loa, Bảo Y háo hức chui tọt phòng thí nghiệm. Dưới sự hướng dẫn của Trương lão, ngoan ngoãn bên trong chiếc máy quét.
Ngay khoảnh khắc lồng kính của cỗ máy khép , Bảo Y vẫn quên dặn dò Trương lão với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: "Ông nhanh lên đấy nhé."
Trương lão gật đầu lia lịa: "Biết , ."
Cỗ máy bắt đầu khởi động, quét và phân tích các chỉ cơ thể của Bảo Y, sẽ mất một lúc nữa mới xong. lúc , một nữ nghiên cứu viên vội vã chạy , thì thầm tai Trương lão: "Trương lão, bên Tổng cục cử mấy nghiên cứu viên xuống đây, họ đang đợi ngoài cửa ạ."
Trương lão giật kinh ngạc, đôi mày chau : "Nhanh ? Sao báo cho chúng một tiếng?"
Nữ nghiên cứu viên lắc đầu: "Chắc là chỉ thị khẩn từ cấp . Chúng cũng chỉ mới khi họ gõ cửa thôi."
"Xem họ quyết tâm nhúng tay việc nghiên cứu Bảo Y bằng ." Trương lão thở dài não nuột.
"À đúng Trương lão, ông còn nhớ Trình Giác ? Cái tự xưng là nghiên cứu viên của căn cứ phía Tây từng Chỉ huy trưởng Đoạn cứu mạng ? Cậu cũng mặt trong đoàn nghiên cứu viên của Tổng cục cử xuống đấy."
"Cô là... cũng tham gia việc nghiên cứu Bảo Y?" Tuy Trương lão mấy thiện cảm với nhân vật , nhưng ông cũng từng phong phanh vài lời đồn đại. Suy cho cùng, ông và Đoạn Lẫm mối quan hệ thiết, thi thoảng vẫn kể cho ông những câu chuyện xoay quanh Đoạn Lẫm, nên cái tên Trình Giác ông cũng quá xa lạ.
Ông còn phong phanh rằng Bảo Y và Trình Giác từng "choảng" một trận trò, suýt chút nữa thì lật tung cả Cục lên.
Trương lão chậc lưỡi, tình huống e là khó nhằn đây.