Nhóc Đáng Thương Khóc Lóc Đòi Ôm, Đại Lão Mềm Lòng Rồi - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:55:03
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi trực thăng quả nhiên nhanh hơn gấp bội. Chỉ mất đúng một ngày đường, bọn họ hạ cánh an xuống căn cứ phía Đông.
Vừa đáp xuống, Đoạn Lẫm lập tức dẫn Bảo Y và Bạch Tiểu Bảo lao thẳng đến Cục Nghiên Cứu.
Dạo gần đây Cục Nghiên Cứu bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi. Trương lão cũng túc trực ngày đêm ở đây để hỗ trợ. Những mẫu vật và tài liệu thu thập từ nhiệm vụ mang cho họ những bước tiến đột phá, nhưng đồng thời cũng kéo theo một khối lượng công việc khổng lồ đổ ập xuống đầu các nghiên cứu viên.
Vừa đặt chân đến nơi, Đoạn Lẫm các chuyên gia tại đây cập nhật tình hình nghiên cứu mới nhất. Quả thực một tổ chức ngầm đang lợi dụng gen của biến dị thể để nhân bản và tạo những chủng loài mới sức chiến đấu vượt trội hơn. Bọn chúng còn tinh vi cấy ghép những con chip siêu nhỏ não bộ của các biến dị thể mới nhằm kiểm soát và thao túng ý thức của chúng.
Và Bạch Tiểu Bảo cá thể đưa về - chính là đối tượng nghiên cứu mang tính then chốt. Cậu bé cũng cấy chip , nhưng vẻ như công nghệ đó vẫn thiện, nên bọn chúng mới định mang Bạch Tiểu Bảo theo để tiếp tục nghiên cứu, cuối cùng đành c.ắ.n răng vứt bỏ dọc đường.
Đoạn Lẫm phỏng đoán, Bạch Tiểu Bảo thể là nguyên mẫu thành công đầu tiên cấy chip, vì thế bọn chúng mới coi trọng bé đến .
Hắn bàn giao Bạch Tiểu Bảo cho các chuyên gia nghiên cứu. Thế nhưng, nhóc mắc chứng "bám đuôi" Bảo Y vô cùng nghiêm trọng. Hễ cứ rời Bảo Y nửa bước là bé xù lông nhím, tấn công bất cứ ai gần. Cũng may đợt Bảo Y cũng phối hợp làm vài xét nghiệm liên quan đến biến dị thể, thế là hai đứa nhóc xếp chung một phòng.
Sắp xếp thỏa việc ở Cục Nghiên Cứu xong, Đoạn Lẫm vội vã về tổng cục để xử lý núi công việc đang chất đống, thể nán thêm phút nào.
Thiếu vắng Đoạn Lẫm, Bảo Y lập tức trở nên mất tập trung, thẫn thờ như mất hồn. Cậu chẳng còn tâm trí mà phối hợp làm nghiên cứu nữa, chỉ một mực chạy về tìm Đoạn Lẫm mà thôi.
Bảo Y khoanh chân chiếc giường bệnh lạnh lẽo trong phòng thí nghiệm, đôi mắt to tròn cứ chằm chằm dán chặt cánh cửa lớn đóng kín mít, khắc khoải mong chờ bóng hình Đoạn Lẫm xuất hiện.
Ở chiếc giường bên cạnh là Bạch Tiểu Bảo. Cậu nhóc cũng một đôi mắt to tròn y hệt Bảo Y, chỉ khác là ánh mắt của nhóc ghim chặt Bảo Y rời.
Trương lão cầm lăm lăm cây kim tiêm sắc lẹm bước tới, gõ gõ thành giường: "Nào, đến giờ lấy m.á.u xét nghiệm . Đưa cánh tay đây cho ."
Những ký ức kinh hoàng từ kiếp ùa về khiến Bảo Y mắc chứng ám ảnh cực độ với kim tiêm. Vừa đến hai chữ "lấy máu", sắc mặt nhóc tái mét còn giọt máu, cả co rúm rụt rụt về phía góc giường, từng tế bào cơ thể đều biểu tình phản đối kịch liệt.
Trương lão tưởng Bảo Y mắc chứng sợ tiêm thông thường, bèn sang định bụng lấy m.á.u Bạch Tiểu Bảo để làm gương. Ai dè sắc mặt thằng bé lúc cũng trắng bệch chẳng kém cạnh gì Bảo Y.
Trương lão bất lực thở dài thườn thượt: "Thôi nào, hai ráng chịu đau một chút . Nhắm mắt , mặt chỗ khác là xong ngay mà."
Dù thế nào chăng nữa thì lượng m.á.u hôm nay ông vẫn bắt buộc lấy cho bằng .
Thấy vẻ mặt hoảng loạn của hai đứa trẻ, Trương lão đành xuống nước dỗ ngọt: "Ngoan nào, lấy m.á.u xong là hai về nhà , tạm thời Cục cần dùng đến hai nữa ."
Nghe câu " về nhà", tức là sẽ gặp Đoạn Lẫm, hai mắt Bảo Y mới ánh lên vài tia hy vọng leo lét. Cậu nhóc khẽ gật đầu đồng ý.
Bảo Y nhắm tịt mắt , c.ắ.n chặt răng chờ đợi. Chỉ một thoáng , một cơn đau nhói truyền đến từ cánh tay khiến khẽ nhíu mày.
Những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm rịn trán Bảo Y.
May thao tác của Trương lão vô cùng chuyên nghiệp và dứt khoát. Ngay lúc Bảo Y định hé mắt , một vật gì đó ngòn ngọt, thơm thơm bất ngờ nhét tọt miệng .
Bảo Y ngơ ngác mở bừng mắt . Đập mắt là một chiếc kẹo mút xinh xắn, và bàn tay đang cầm chiếc kẹo đó thon dài, những đốt ngón tay rõ ràng, vô cùng đẽ.
Nương theo bàn tay lên, khuôn mặt tuấn tú, góc cạnh quen thuộc của Đoạn Lẫm hiện rạng rỡ mắt .
Trái tim đang căng như dây đàn của Bảo Y lập tức thả lỏng, một cỗ vui sướng tột độ dâng trào trong lồng ngực.
"Đoạn... Đoạn Lẫm!"
Bảo Y bao giờ dám mơ đến một niềm hạnh phúc bất ngờ nhường . Hai mắt mở to tròn xoe vì kinh ngạc, kìm mà lao bổ lòng Đoạn Lẫm, cái đầu nhỏ dụi dụi liên hồi vòm n.g.ự.c rắn chắc của như một con mèo nhỏ làm nũng.
Đoạn Lẫm khựng , chút lúng túng đẩy nhẹ Bảo Y : "Được , thôi, cùng về tổng cục nào."
Thực lúc nãy Đoạn Lẫm lên xe đường về tổng cục . vô tình thấy túi kẹo mút ghế phụ, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an thể giải thích, lo lắng cho Bảo Y ở một nên xe .
Bảo Y lúc sướng rơn cả , vui đến mức nhảy cẫng lên khỏi giường bệnh. Đôi mắt cong cong hình trăng khuyết, miệng ngậm kẹo mút tít thò lò, cứ thế bám rịt lấy chân Đoạn Lẫm cọ xát mãi buông.
Ở bên cạnh, Bạch Tiểu Bảo với khuôn mặt liệt cảm xúc cũng bắt chước Bảo Y, lẽo đẽo theo áp sát .
Chứng kiến cảnh tượng ngộ nghĩnh , Đoạn Lẫm bật thành tiếng. Hắn sang chào Trương lão một tiếng dắt theo hai "cái đuôi" rời khỏi Cục Nghiên Cứu.
Mấy ngày làm nhiệm vụ, khối lượng công việc ùn ứ ở tổng cục chất cao như núi. Đoạn Lẫm lao xử lý công văn tài liệu thoăn thoắt. Mải mê làm việc, ngoảnh ngoảnh đồng hồ điểm sáu giờ tối.
Bụng Bảo Y bắt đầu réo lên những tiếng "ục ục" biểu tình. Đoạn Lẫm dừng bút hỏi nhóc đói , mà Bảo Y vẫn cố chấp lắc đầu quầy quậy bảo đói.
Thường thì mỗi đợt công tác dài ngày, Đoạn Lẫm sẽ cấp cho nghỉ phép vài hôm để xả . Biết tỏng Bảo Y đang cố chịu đói, liền tắt máy tính, thu dọn đồ đạc đúng giờ tan tầm dẫn về.
Lúc chuẩn lên xe, Đoạn Lẫm mới để ý đến Bạch Tiểu Bảo nãy giờ vẫn bám riết lấy Bảo Y rời nửa bước. Thằng bé trầm mặc ít , sự hiện diện vô cùng mờ nhạt, nếu để ý kỹ thì dễ quên mất sự tồn tại của nó.
Thế là bây giờ đèo bòng thêm cả Bạch Tiểu Bảo về nhà luôn ?
Đoạn Lẫm nhíu mày suy nghĩ.
thấy Bảo Y hề dấu hiệu bài xích nhóc , Đoạn Lẫm cũng đành nhắm mắt làm ngơ, ý kiến gì thêm.
Về đến căn biệt thự quen thuộc, Đoạn Lẫm chằm chằm "một lớn một nhỏ" hai con rắn đang chễm chệ sofa nhà , tự hỏi bằng thế lực siêu nhiên nào mà bản rơi cảnh éo le thế .
Bây giờ đường đường là một Quan chỉ huy uy vũ, bếp nấu cơm hầu hạ cho hai con rắn!
Đoạn Lẫm buông tiếng thở dài đầy bất lực, xách tạp dề bước bếp.
Bảo Y thấy cũng lật đật chạy giá treo đồ, lấy chiếc tạp dề của tròng cổ lon ton chạy theo đuôi Đoạn Lẫm.
Bạch Tiểu Bảo ghế sofa, hai họ tung tăng trong bếp, lia mắt chiếc giá treo đồ trống trơn. Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé bỗng chốc tối sầm .
Bọn họ ai cũng tạp dề, chỉ mỗi là . Thật là bất công!
"Cậu ăn món gì đặc biệt ?" Đoạn Lẫm sang hỏi Bảo Y đang lăng xăng phụ bếp.
Bảo Y lắc đầu cái rụp: "Đoạn Lẫm nấu món gì... cũng ăn hết!"
Lại là cái câu trả lời quen thuộc đến mức thuộc lòng .
Đoạn Lẫm khẽ nhếch khóe môi, mở tủ lạnh lấy nguyên liệu làm vài món xào đơn giản.
Nấu xong, đưa đĩa thức ăn cho Bảo Y bê bàn. Bảo Y hai tay nâng khay đồ ăn cẩn thận như nâng trứng, rón rén từng bước một chậm hơn cả rùa bò vì sợ làm đổ. Hai lòng bàn tay nhỏ xíu đĩa thức ăn nóng làm cho đỏ ửng cả lên mà vẫn c.ắ.n răng chịu buông.
Thấy , Đoạn Lẫm vội vàng giật lấy khay đồ ăn từ tay , nhất quyết cho động tay việc bưng bê nữa.
Lúc dọn cơm lên bàn, Bảo Y lon ton kéo ghế sát rạt bên cạnh Đoạn Lẫm. Đoạn Lẫm cũng mặc kệ nhóc thì , thi thoảng còn gắp thức ăn bỏ bát cho .
bữa cơm hôm nay thêm sự góp mặt của Bạch Tiểu Bảo.
Cậu nhóc nhỏ nhắn chễm chệ ngay đối diện, đôi mắt to tròn cứ chằm chằm Bảo Y và Đoạn Lẫm chớp mắt. Sự tồn tại của nhóc trong khoảnh khắc bỗng chốc trở nên cường điệu đến mức đáng sợ.
Dù mặt Bạch Tiểu Bảo biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng bằng một trực giác nhạy bén, Đoạn Lẫm thể cảm nhận rõ rệt nhóc đang hầm hầm tức giận.
Bạch Tiểu Bảo ưa cái sự mật, quấn quýt giữa Bảo Y và Đoạn Lẫm. Cậu nhóc chỉ chiếm hữu Bảo Y cho riêng mà thôi.
Nhận vấn đề nan giải , sắc mặt Đoạn Lẫm cũng trầm xuống, chút vui.
Bạch Tiểu Bảo lấy tư cách gì mà quản lý Bảo Y chứ? Lấy tư cách gì mà tỏ thái độ bất mãn với hành động của bọn họ? Đoạn Lẫm chợt nhận bắt đầu thấy phiền phức và khó chịu với cái đuôi nhỏ lúc nào cũng lẽo đẽo bám theo Bảo Y . Hắn chỉ tống khứ nhóc khỏi tầm mắt Bảo Y cho rảnh nợ.
Sự xuất hiện của kẻ thứ ba trong nhà khiến Đoạn Lẫm cũng thấy ngứa mắt.
Ăn xong bữa tối và nghỉ ngơi một lát, đồng hồ cũng điểm chín giờ. Đoạn Lẫm giục Bảo Y ngủ sớm.
Bảo Y ngoan ngoãn lời Đoạn Lẫm răm rắp, lập tức về phòng chuẩn tắm rửa nghỉ ngơi.
Bạch Tiểu Bảo thấy thế cũng lạch bạch chạy theo định chui phòng tắm cùng Bảo Y. Chuyện tắm rửa mang tính riêng tư như , làm Đoạn Lẫm thể để yên cho Bạch Tiểu Bảo theo ?
Hắn vươn tay tóm gọn cổ áo Bạch Tiểu Bảo kéo giật , ép nhóc xuống ghế đối diện với .
"Tôi vài lời cần với ." Đoạn Lẫm gằn giọng lạnh lùng.
Bạch Tiểu Bảo vốn ác cảm với Đoạn Lẫm, nay bắt ép riêng với , nét mặt bé càng thêm lạnh lùng, cứng nhắc như tượng đá.
"Tại cứ bám dính lấy Bảo Y như ?" Đoạn Lẫm thẳng vấn đề vòng vo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhoc-dang-thuong-khoc-loc-doi-om-dai-lao-mem-long-roi/chuong-47.html.]
Bạch Tiểu Bảo câm như hến, ngoắt mặt chỗ khác thèm Đoạn Lẫm lấy một cái.
Đoạn Lẫm sa sầm mặt mũi, nghiêm giọng cảnh cáo: "Cậu thể tạm thời ở đây, nhưng nhắc , cấm tuyệt đối phá vỡ cuộc sống riêng tư của và Bảo Y. Nếu lời, sẽ lập tức tống cổ nhà giam dị tộc."
Nghe đến hai chữ "nhà giam", nhịp thở của Bạch Tiểu Bảo bỗng chốc trở nên dồn dập, gấp gáp.
Những lời Đoạn Lẫm khiến lửa giận trong lòng nhóc bốc lên ngùn ngụt.
Tên con khốn kiếp đang âm mưu chia rẽ và Bảo Y!
Xem nhanh chóng tìm cách thuyết phục Bảo Y rời xa gã đàn ông tồi tệ thôi. Con vốn dĩ đều xảo trá, gian ngoan, chẳng thể nào tin tưởng . Hơn nữa, rõ ràng gã đàn ông mặt yêu thương gì Bảo Y.
Nghĩ trong bụng thì Bạch Tiểu Bảo vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh te, để lộ chút sơ hở nào.
Đoạn Lẫm cũng chẳng trông mong gì việc Bạch Tiểu Bảo sẽ mở miệng đáp lời. Căn thời gian ước chừng Bảo Y tắm xong, mới buông tha cho nhóc rời .
Tối đó, Đoạn Lẫm sang phòng bôi t.h.u.ố.c cho Bảo Y. Những vết thương đáng sợ nay khép miệng , chỉ còn để vài vết sẹo mờ nhạt. Bôi thêm t.h.u.ố.c mỡ chừng hai ngày nữa là những vết sẹo cũng sẽ tan biến mất tăm.
Lúc , Bảo Y thể tha hồ biến hóa thành một chú rắn nhỏ xinh xắn, nhẵn nhụi.
Nghĩ đến những vất vả mà Bảo Y chịu đựng trong nhiệm vụ qua, Đoạn Lẫm nán lâu làm phiền nghỉ ngơi. Hắn ân cần nhắc nhở Bảo Y ngủ sớm lưng bước khỏi phòng. Trước khi đóng cửa, quên phóng một ánh mắt sắc lẹm, đầy tính cảnh cáo về phía Bạch Tiểu Bảo đang chầu chực phía Bảo Y.
Bạch Tiểu Bảo thản nhiên đối diện với ánh mắt của Đoạn Lẫm, khuôn mặt vẫn phẳng lặng như tờ nhưng sâu trong đôi mắt ánh lên vẻ thách thức ngông cuồng.
Đợi bóng Đoạn Lẫm khuất hẳn cánh cửa, Bạch Tiểu Bảo mới chậm rãi bước tới đối diện với Bảo Y. Lần đầu tiên kể từ lúc gặp , bé vô cùng nghiêm túc mở miệng câu đầu tiên.
"Rời xa tên con đó , hề yêu ."