Nhóc Đáng Thương Khóc Lóc Đòi Ôm, Đại Lão Mềm Lòng Rồi - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:40:47
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đi thôi."
Đoạn Lẫm dẫn Bảo Y bước ngoài.
Bầu khí giữa ba suốt đoạn đường đó ngày càng trở nên gượng gạo, kỳ quái. Cũng may Đoạn Lẫm chọn đồ dứt khoát và nhanh gọn nên buổi mua sắm kết thúc khá chớp nhoáng.
Vừa bước khỏi trung tâm thương mại, Tần Nhan chào hỏi hai vài câu vội vã rời .
Nhìn bóng lưng cô khuất dần, tâm trạng Bảo Y nháy mắt lên hẳn.
Đoạn Lẫm sang Bảo Y, thấy ánh mắt nhóc vẫn đang dán chặt bóng lưng Tần Nhan, nhịn ho khan một tiếng để thu hút sự chú ý.
"Đi thôi, về nhà nào."
Bảo Y ngoan ngoãn gật đầu, vươn tay níu chặt lấy vạt áo Đoạn Lẫm.
……
Bởi vì cổ họng Bảo Y tổn thương nên bữa tối nay vẫn tiếp tục ăn cháo. Chỉ điều Đoạn Lẫm đặc biệt hầm món cháo hải sản tẩm bổ cho , hương vị thơm ngon hơn hẳn mấy bữa .
Ăn xong bữa tối, Đoạn Lẫm một cuộc điện thoại. Cúp máy, sang với Bảo Y: "Ngày chúng sẽ xuất phát. Ngày mai ở nhà nghỉ ngơi chuẩn đồ đạc, cần đến cục nữa."
Hai mắt Bảo Y sáng rực lên. Cậu chỉ tay mũi sáp gần Đoạn Lẫm, mở to đôi mắt tròn xoe, chớp chớp trông mong .
Đoạn Lẫm vươn tay ấn giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang chực chờ dán sát mặt của Bảo Y. Hắn thừa hiểu đang hỏi gì, bèn đáp: "Có, sẽ dẫn theo."
Bảo Y sung sướng mặt. Cậu nhảy nhót xoay vòng vòng quanh Đoạn Lẫm, đó mừng rỡ chạy biến lấy t.h.u.ố.c bôi. Bảo Y vẫn luôn ghi nhớ khắc sâu trong lòng rằng ngoan ngoãn bôi thuốc, cơ thể khỏe mạnh thì mới trở thành gánh nặng ngáng chân Đoạn Lẫm .
Đoạn Lẫm cũng ăn ý theo Bảo Y phòng, chờ để bôi t.h.u.ố.c lên phần lưng cho .
"Hành động tổng cộng bảy tham gia. Trong đó hai dị tộc, một là , còn mang hình hài của một con báo." Đoạn Lẫm vắn tắt sơ qua về nhiệm vụ. Hắn rũ mắt tấm lưng với những vết thương lành lặn bảy tám phần của Bảo Y, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bảo Y thì chẳng quan tâm trong đội những ai, chỉ cần ở bên cạnh Đoạn Lẫm là mãn nguyện .
"Xong , nghỉ ngơi ." Đoạn Lẫm dậy định về phòng.
Bảo Y vội vàng níu lấy ống tay áo . Đoạn Lẫm dừng bước, đầu .
Chỉ thấy Bảo Y đang nhoẻn miệng , vui vẻ vẫy vẫy tay với . Chỏm tóc màu hồng đỉnh đầu cũng tinh nghịch vểnh lên, đung đưa theo từng nhịp tay của chủ nhân.
Trái tim Đoạn Lẫm kìm mà mềm nhũn . Hắn cảm thấy Bảo Y lúc trông chẳng khác nào một con búp bê nhồi bông mềm mại đáng yêu cả.
Có lẽ nhờ sống chung với ngần ngày, Đoạn Lẫm hình thành một sự ăn ý nhất định với . Hắn lờ mờ đoán hành động của Bảo Y là chúc ngủ ngon, vì thế cũng khẽ gật đầu đáp : "Ngủ ngon nhé, Bảo Y."
Bảo Y nhảy nhót trong lòng, thầm đáp lời: Ngủ ngon, Đoạn Lẫm.
Đêm đó Bảo Y ngủ ngon hơn hẳn thường ngày, thế nhưng nửa đêm mơ thấy ác mộng Tần Nhan đến cướp mất Đoạn Lẫm . Cậu tức giận đến mức choàng tỉnh giấc.
Mở mắt trời tờ mờ sáng, Bảo Y dứt khoát ngủ nướng nữa. Cậu lồm cồm bò dậy, gấp gọn chăn màn rón rén bước ngoài, chôn chân cửa phòng Đoạn Lẫm chờ thức dậy.
Thế nên lúc Đoạn Lẫm mở cửa , đập mắt đầu tiên chính là nụ tươi rói của Bảo Y. Đôi mắt cong cong hình trăng khuyết, ánh sáng lấp lánh bên trong như thể đang giấu cả một dải ngân hà.
Bảo Y vẫy vẫy tay chào buổi sáng với Đoạn Lẫm.
Tâm trạng sáng sớm của Đoạn Lẫm bỗng nhiên trở nên vô cùng . Hắn khẽ gật đầu, khóe môi cong lên. Giọng mới ngủ dậy còn mang theo vẻ khàn khàn lười biếng: "Chào buổi sáng, Bảo Y."
Bảo Y thỏa mãn nghiêng nhường đường cho .
……
Ăn sáng xong, Đoạn Lẫm bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn cho chuyến . Nhiệm vụ dự kiến kéo dài nửa tháng, mục tiêu là tìm kẻ phòng thí nghiệm bỏ hoang và điều tra rõ mục đích chế tạo dị tộc của chúng.
Vì tính chất nhiệm vụ tiện mang vác quá cồng kềnh, Đoạn Lẫm loay hoay thu dọn một hồi cũng chỉ nhét đầy nửa chiếc ba lô.
Bảo Y lăng xăng dọn đồ cùng Đoạn Lẫm. Cậu phệt tấm thảm, hai cắp chân thon dài thẳng tắp đan chéo . Đôi tất trắng muốt điểm xuyết những sợi lông tơ mềm mại chân trông hệt như hai chiếc móng vuốt mèo con nũng nịu, khiến chỉ đưa tay lên nắn bóp.
Bảo Y hề chú ý tới ánh mắt Đoạn Lẫm đang lướt qua , vẫn đang vô cùng cặm cụi dọn đồ.
Đoạn Lẫm cũng phát cho Bảo Y một chiếc ba lô, bảo cứ tự bề sắp xếp những đồ dùng cá nhân cần thiết.
Nhìn những món đồ la liệt xung quanh Bảo Y, Đoạn Lẫm bước tới gần xem thử. Hắn dở dở phát hiện , mớ đồ lộn xộn là đống đồ ăn vặt thì cũng là quần áo của , thậm chí... nhóc còn lôi cả quần lót của nữa!
Sắc mặt Đoạn Lẫm khẽ biến đổi: "Bảo Y, mấy món đồ của , lục lọi từ ?"
Bảo Y ngây ngô chỉ tay về phía căn phòng ngủ đang mở toang cửa của Đoạn Lẫm lầu.
Đoạn Lẫm: "..."
Một lúc , Đoạn Lẫm mới nghiêm giọng giáo huấn: "Bảo Y, nếu sự cho phép của , tự ý lấy đồ của ."
Bảo Y giật , động tác tay sững . Cậu bắt đầu luống cuống bấu chặt những ngón tay , cúi gằm mặt xuống, thi thoảng len lén ngước mắt lên dè dặt dò xét nét mặt .
Thực Đoạn Lẫm hề ý trách mắng Bảo Y. Hắn sực nhớ , ban nãy chính miệng bảo thể loanh quanh tìm đồ để mang theo, chứ hề căn dặn phép phòng lấy đồ.
"Được , trách . Chỉ là... gom mấy thứ của để làm gì ?"
Bảo Y chỉ Đoạn Lẫm, mím môi tủm tỉm.
Đoạn Lẫm: "... Định lấy cho mặc ?"
Bảo Y ngoan ngoãn gật đầu.
" tự chuẩn đồ xong xuôi , cần lo cho . Cậu mau dọn những đồ dùng cần thiết cho bản ."
Nói đoạn, Đoạn Lẫm liếc nửa túi nilon đựng đầy ắp đồ ăn vặt của Bảo Y, khóe miệng giật giật: "Đống đồ ăn vặt khá vướng víu đấy. Mang một ít theo ăn dọc đường thì , nhưng thể mang nhiều thế . Cậu lấy bớt ."
Cuối cùng, Đoạn Lẫm chỉ cho phép Bảo Y giữ một túi kẹo, một gói bánh quy nhỏ và hai chiếc bánh mì kẹp.
Bảo Y trơ mắt chiếc ba lô đầy ắp mồ hôi công sức của chớp mắt chỉ còn vài món đồ lèo tèo đáy. Cậu bĩu môi, vẻ mặt hờn dỗi vui hiện rõ mồn một.
Đoạn Lẫm bật : "Cậu mang theo một bộ quần áo để , một ít lương khô tiện lợi, và vài dụng cụ sinh tồn thiết yếu khi ở ngoài thiên nhiên hoang dã. Thế là đủ ."
Bảo Y rầu rĩ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng hậm hực. Cậu thấy bản chẳng cần đến dụng cụ sinh tồn, cũng chẳng cần mang theo đồ giặt. Loài rắn bọn họ làm gì thói quen tắm rửa đồ chứ!
Bảo Y chỉ một lòng mang đồ theo cho Đoạn Lẫm dùng. Mớ đồ ăn vặt là để cho ăn, quần áo cũng là mang cho mặc.
Bây giờ Đoạn Lẫm bắt đổi sang một đống thứ mà trong mắt là đồ thừa thãi vô dụng, Bảo Y đương nhiên là chẳng vui vẻ gì cho cam.
Đoạn Lẫm cũng chẳng thể đoán nổi rốt cuộc trong đầu nhóc đang tính toán điều gì. Nhìn thấy Bảo Y cứ mặt ủ mày ê mãi, suy nghĩ một hồi quyết định: mang theo bộ dụng cụ sinh tồn là đủ , dù đến lúc đó hai cũng thể dùng chung.
Thế là lôi bộ dụng cụ từ trong ba lô của Bảo Y , nhét đống đồ ăn vặt lúc nãy thế.
Thấy Bảo Y mới chịu vui vẻ trở . Đoạn Lẫm cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Kết cục là, ba lô của Bảo Y ngập tràn đồ ăn vặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhoc-dang-thuong-khoc-loc-doi-om-dai-lao-mem-long-roi/chuong-36.html.]
Còn ba lô của Đoạn Lẫm, ngoài những vật dụng sinh tồn chuẩn từ , giờ gánh thêm trọng trách chứa chấp cả đống quần áo giặt của Bảo Y, nhét chật ních đến mức sắp bung cả khóa.
Bảo Y mang theo hai bộ quần áo dự phòng. Đoạn Lẫm lo xa, nghĩ thương tích của vẫn bình phục nên cần đồ thường xuyên hơn một chút để tránh vết thương nhiễm trùng.
Chuẩn xong hành trang, Đoạn Lẫm hiếm hoi mới những giây phút thảnh thơi nhàn rỗi. Hắn chẳng cả, chỉ cùng Bảo Y ngoài phòng khách xem tivi, đó xắn tay áo bếp làm một chiếc bánh kem nhỏ xinh cho .
Tối đến, Đoạn Lẫm bắt đầu bận rộn họp bàn với cấp về kế hoạch tác chiến cho ngày mai.
Sáng hôm , khi trời còn kịp sáng, Đoạn Lẫm gọi Bảo Y dậy.
Lúc Đoạn Lẫm bước phòng, Bảo Y vẫn còn đang ngái ngủ. Đầu tóc rối bù xù vì sai tư thế, bộ đồ ngủ xộc xệch, cổ áo rộng trễ nải tuột xuống, để lộ bờ vai tròn trịa trắng trẻo.
"Bảo Y, dậy thôi nào." Đoạn Lẫm hạ giọng thật khẽ, ánh mắt vô tình dừng bờ vai trần mảnh khảnh của trong giây lát.