Nhóc Đáng Thương Khóc Lóc Đòi Ôm, Đại Lão Mềm Lòng Rồi - chương 13: Bánh kem nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-11 12:53:20
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Y mấy vòng từ trong ngoài biệt thự, mệt đến mức thở hồng hộc.

Cậu chán nản nghĩ, ngoài Đoạn Lẫm , thế giới lẽ còn thứ gì khiến hứng thú nữa.

Bảo Y xuống ghế bàn trong thư phòng, buồn chán lật vài cuốn sách bàn.

Dù là truyện tranh truyện chữ, cũng hứng thú, chẳng chữ nào.

Bảo Y gập sách , chỉnh ngay ngắn đặt về đúng chỗ kệ. lúc , khóe mắt thoáng thấy một cuốn album khuất trong góc.

Trên bìa album là một tấm ảnh chụp chung mờ tối, nhưng chỉ thoáng qua, Bảo Y nhận Đoạn Lẫm.

Đôi mắt lập tức sáng lên. Cậu vội vàng bước tới, lấy album khỏi kệ.

Cuối cùng, Bảo Y cũng tìm thứ khiến thích thú.

Một tiếng , Đoạn Lẫm trở về đúng giờ.

Mở cửa , thấy Bảo Y chạy với đôi mắt sáng lấp lánh như khi.

Đây lẽ là đầu tiên Đoạn Lẫm thấy Bảo Y ngay khi bước nhà, cũng giọng líu ríu gọi tên .

Điều đó khiến thấy lạ. Chẳng lẽ chỉ trong một giờ ngắn ngủi, tình cảm của Bảo Y dành cho đổi?

Nếu thật sự như … thì cũng .

Đoạn Lẫm giày, bước phòng khách, thấy Bảo Y đang bò rạp sàn, mặt là một tờ giấy trắng và một hộp bút sáp màu. Cậu đang cầm bút, vẽ gì đó.

Hắn bước gần, dừng mặt Bảo Y, cúi xuống . Trên giấy là một – nét vẽ , chỉ miễn cưỡng nhận hình , giống như tranh của trẻ con mới tập vẽ. Đoạn Lẫm vẫn thấy vẽ nghiêm túc, từng chi tiết bộ đồ mặc đều tô tỉ mỉ.

“Bảo Y.”

Đoạn Lẫm khẽ gọi.

Bảo Y lúc mới hồn, vẽ quá chăm chú.

“Đoạn, Đoạn Lẫm, về .” Đôi mắt sáng lấp lánh, thấy liền vui vẻ mặt.

dậy, bởi vì Bảo Y cảm thấy chuyện đang làm còn quan trọng hơn.

Đoạn Lẫm càng thấy tò mò: “Cậu tìm việc thích ? Thích vẽ tranh ?”

Bảo Y vội gật đầu: “Thích.”

“Vậy đang vẽ gì?”

Nghe , Bảo Y chống tay dậy, để lộ bức vẽ .

Đó là một mặc quân phục chỉ huy, bên cạnh đặt cuốn album mở sẵn chính là album Đoạn Lẫm mặc quân phục chụp nửa . Bảo Y đang chép bức ảnh đó.

Đoạn Lẫm: “…”

“Đoạn Lẫm, vẽ, ?” Bảo Y kích động ngẩng lên , giơ bức vẽ lên khoe.

Đoạn Lẫm im lặng. Thứ nhất, tranh vẽ thật . Thứ hai, nên gì cho , trong lòng chỉ bất đắc dĩ.

“Bảo Y, đang cố tình lách luật ?” Hắn nhíu mày hỏi.

Bảo Y ngơ ngác: “Không, lách luật, chỉ đang vẽ tranh thôi, thật sự .”

Đoạn Lẫm thở dài: “… Thôi .”

Bảo Y vốn tâm tư tính toán. Cậu tìm album của vẽ tranh, quả thực chỉ là trùng hợp.

Đoạn Lẫm nghĩ thầm, rời nhà, lẽ cần cất hết những thứ liên quan đến .

“Đoạn Lẫm, thưởng ? Tôi tìm thứ thích .” Bảo Y khua khua bức tranh mặt , vẻ mặt đầy mong chờ.

Đoạn Lẫm , thần sắc phức tạp, chậm rãi nên lời.

Bảo Y bắt đầu cuống lên: “Đoạn Lẫm, đừng , là lừa Bảo Y nhé?”

Đoạn Lẫm : “Đương nhiên .”

Cũng đúng, là do rõ quy tắc, đầu tiên huấn luyện, cứ để Bảo Y qua .

Nghĩ , tiếp: “Nhiệm vụ của thành, thể một phần thưởng nhỏ, gì?”

Bảo Y vui vẻ, mắt cong cong, ôm bức tranh vẽ xong, nghiêm túc nghĩ ngợi, một lúc lâu mới : “Tôi… làm cho một cái bánh kem nhỏ.”

“Chỉ thôi ?”

Bảo Y gật đầu lia lịa: “Ừm ừm!”

Cậu vốn quá thèm đồ ăn, nhưng đồ ăn làm thì khác.

Nhìn bánh kem, sẽ ăn, nhưng nếu là Đoạn Lẫm làm, ăn.

Vừa nãy khi xem album, Bảo Y thấy làm sinh nhật cho khác, vây quanh chiếc bánh kem thật , bởi vì ở đó, cảm thấy nhất định chiếc bánh sẽ ngon.

“Vậy ăn bánh kem vị gì?”

Hắn hỏi lấy tạp dề treo bên giá áo.

Bảo Y vội lật cuốn album trong tay, chỉ bức ảnh chiếc bánh kem to đùng thấy, : “Cái .”

Đoạn Lẫm theo, thấy chiếc bánh năm tầng trong ảnh, liền ngay: “To quá, ăn hết .”

Hơn nữa đó là vị chocolate, đoán cũng ăn quen, vẻ thích đồ ngọt hơn.

Bảo Y lập tức ỉu xìu thấy rõ: “Vậy… làm cho ?”

“Không , ý thể chọn cái khác.”

còn loại nào khác…”

Hắn , trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh trái dâu, liền : “Bánh kem dâu tây, ?”

“Được, làm gì cũng .” Bảo Y tươi rạng rỡ.

Đoạn Lẫm từng làm bánh kem, nhưng dễ thất bại, nấu cơm còn làm ngon , một chiếc bánh kem nhỏ chắc cũng thành vấn đề.

Hắn tìm xong video hướng dẫn bắt đầu làm bánh.

Bảo Y cực kỳ mong chờ, nhịn tò mò, cứ dán sát theo .

Hắn cảm thấy bếp cùng thì vướng víu, liền : “Cậu vẽ xong bức tranh .”

Bảo Y lí nhí: “Tôi… thể xem làm bánh kem xong vẽ ?”

Hắn lắc đầu: “Phải vẽ xong mới ăn.”

Bảo Y phồng má: “Anh… tính thật đó…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhoc-dang-thuong-khoc-loc-doi-om-dai-lao-mem-long-roi/chuong-13-banh-kem-nho.html.]

Đoạn Lẫm chỉ nhướn mày, đáp.

Cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngoài, bảo vẽ thì sẽ vẽ cho xong.

Thế là Bảo Y bò xuống đất, cầm bút sáp vẽ càng nhanh, chỉ mong mau vẽ xong để ăn bánh kem làm.

Nửa tiếng vẽ xong, nhưng vẫn làm xong.

Chiếc bánh nhỏ chắc mất cả tiếng.

Bảo Y bếp nữa mà thư phòng, sắp xếp bút sáp và giấy vẽ gọn gàng, cuối cùng cũng lưu luyến cất cuốn album lên kệ.

Nửa tiếng nữa trôi qua, Đoạn Lẫm bưng bánh kem dâu tây khỏi bếp.

Bảo Y lao tới nhanh như tên bắn, mắt sáng lấp lánh chiếc bánh.

Chiếc bánh kem nhỏ làm đơn giản mà mắt, mặt bánh phủ lớp kem trắng, trang trí vài bông hoa nhỏ màu hồng nhạt, cùng xếp đầy dâu tây tươi.

Thấy chạy tới, dừng bước, đưa bánh kem mặt : “Cầm lấy, bánh kem của đây.”

Bảo Y lúng túng xoa xoa tay, do dự lắc đầu: “Không… dám cầm, sợ làm rơi mất.”

Khóe môi khẽ cong: “Vậy để bưng cho , ăn ở ?”

 

Loading...