Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng dứt, con rắn nhỏ trong góc động đậy. Nó bò về phía Đoạn Lẫm, lặng lẽ leo lên lưng , cuối cùng quấn quanh cổ .
Một con rắn nhỏ tinh xảo xinh , quấn nửa vòng cổ Đoạn Lẫm, phần đầu hai vây mỏng như tai cá khẽ rung lên, nghiêm túc .
Nếu , chắc ai cũng tưởng đây là một món trang sức xa hoa, bởi con rắn nhỏ phủ lớp vảy mỏng lấp lánh ánh huỳnh quang, đẽ mộng ảo như một chuỗi vòng cổ quý giá.
Đây đầu tiên thấy nguyên hình của Bảo Y, nhưng vẫn nhịn cảm thán trong lòng.
“Bảo Y, đây là đồng ý lời ?” Hắn hỏi.
Đầu rắn khẽ gật hai cái.
Bảo Y vốn định đồng ý, nhưng Đoạn Lẫm thể làm bất cứ chuyện gì . Mà Bảo Y thì nhiều chuyện làm với Đoạn Lẫm.
Nghĩ , kiềm chế nổi mà động lòng.
Hơn nữa, Bảo Y tin chắc, kế hoạch gì của Đoạn Lẫm cũng thể khiến từ bỏ Đoạn Lẫm .
Hắn khẽ thở phào, đưa tay vỗ nhẹ lên đầu con rắn nhỏ: “Cậu thể xuống khỏi .”
Bảo Y vẫn nhúc nhích.
Một lúc , phịch một tiếng, con rắn nhỏ biến thành , ngã lên lưng , hai tay vòng qua cổ .
Không đúng, cũng biến thành .
Phần Bảo Y là , nhưng nửa vẫn là đuôi rắn màu hồng nhạt.
Đuôi rắn dài lắm, thuộc loại ngắn trong các loài rắn, lúc phần đuôi hồng nhạt quấn quanh eo Đoạn Lẫm, vòng hai vòng chắc chắn.
Vạt áo ngủ của đuôi rắn làm xộc xệch, lớp vảy mỏng của đuôi rắn cọ lên làn da săn chắc ở eo , ngứa.
Hắn tiếp tục giải thích: “Nếu những cảnh sát khác thấy dị tộc bỏ trốn, bọn họ sẽ trực tiếp b.ắ.n c.h.ế.t ngay tại chỗ. Cứ chạy bừa như , đang tự đẩy chỗ nguy hiểm đấy.”
Đoạn Lẫm thầm nghĩ, Bảo Y đúng là coi như chủ nhân, bất kể làm gì, trong mắt cũng đều .
Bữa sáng vẫn do đích nấu, Bảo Y ăn mà thấy mỹ mãn vô cùng.
Hôm nay Đoạn Lẫm việc ngoài. Kỳ nghỉ của còn vài ngày, giờ mới là ngày thứ hai.
Vì , bắt đầu thực hiện kế hoạch huấn luyện Bảo Y.
“Từ bây giờ, chúng sẽ tách một tiếng.” Hắn và Bảo Y mặt đối mặt sofa phòng khách, giọng nghiêm túc.
Bảo Y ngơ ngác gật đầu, trông hề chút tinh thần tích cực nào với chuyện huấn luyện.
Hắn trong lòng Bảo Y chắc chắn vô cùng , nhưng còn cách khác.
Đoạn Lẫm cầm điều khiển, chuyển sang kênh Thế Giới Động Vật cho xem, : “Một tiếng đồng hồ thôi, thể đây xem TV, thời gian sẽ trôi nhanh. Dĩ nhiên, cũng thể tìm việc gì đó hứng thú, nên học cách tận hưởng thời gian và gian riêng, vì cứ lo lắng bất an.”
Hắn giày ở cửa đáp: “Chúng tách một tiếng, một tiếng sẽ về. Trong thời gian , nếu tìm việc gì khiến hứng thú, nhiệm vụ huấn luyện đầu tiên sẽ thất bại, và Bảo Y, sẽ phạt.”
Bảo Y trợn mắt há mồm: “Còn… còn phạt nữa ?”
Đoạn Lẫm gật đầu: “Có thưởng thì phạt.”
Bảo Y dẩu môi, nhỏ giọng: “Vậy… Đoạn Lẫm, nhất định về nha.”
Đoạn Lẫm suýt bật : “Đây là nhà , về thì .”
Nghe , Bảo Y mới yên tâm phần nào.
Rất nhanh, Đoạn Lẫm rời khỏi nhà.
Ngay giây đầu tiên , Bảo Y cảm giác cô đơn vây lấy. Cậu TV, hình ảnh nhảy múa màn hình nhưng đầu óc chỉ nghĩ đến Đoạn Lẫm, bất giác bắt đầu cào cào ngón tay.
Một lúc , Bảo Y sực nhớ tới lời : nếu một tiếng mà tìm việc gì khiến hứng thú thì sẽ thưởng.
Nghĩ , Bảo Y vội vàng bật dậy, chạy vòng quanh phòng tìm thứ gì đó khiến thấy thích thú.