"Cái gì mà tha với tha hả A Ngoan?" Gã chộp lấy cánh tay , hung hãn gầm lên: "Chẳng qua là chịu tha thứ cho thôi! Mẹ kiếp, làm sai cái gì chứ? Tôi căn bản hề quan tâm đêm đó xảy chuyện gì! Những năm qua qua với vài thằng đàn ông, nhưng đó cũng chỉ là để chọc tức thôi. Chỉ cần một câu, bọn họ căn bản cửa bước lên giường của ."
Tôi cứ thế gã, thốt nửa lời. Biểu cảm của Bách Thâm lập tức trở nên vặn vẹo, gã quẳng xuống sofa đè nghiến lên. Tôi chộp lấy cái gạt tàn bàn định đập mạnh đầu gã nhưng gã đỡ . Gã giơ tay lên, suýt chút nữa là một bạt tai giáng xuống mặt .
Tôi nhíu mày đàn ông tâm lý bất , khẽ hỏi: "Sao biến thành cái bộ dạng ?"
Bách Thâm sững : "Cái gì?"
Tôi tiếp: "Sao trở nên thế hả Bách Thâm? Trước đây như ." Gã vốn tàn nhẫn, nhưng bao giờ nổi khùng đ.á.n.h vô cớ. Giờ đây ngược đãi dường như trở thành sở thích của gã, nhưng thì thích đánh.
Gã đột ngột buông lỏng cổ : "Tôi..."
Tôi ngắt lời gã: "Anh giận cái gì chứ? Bách Tuế Sơ đẩy xuống biển, khi trở về cũng tìm để chọc tức . Anh giận cái gì? Anh làm thấy buồn nôn đấy."
Sắc mặt Bách Thâm biến đổi liên tục, mùi rượu nồng nặc gã khiến mặt chỗ khác. Gã sang một bên, mái tóc rối bời: "Tôi... ..."
Tôi rời khỏi sofa, dậy rót nước uống, thật sự chẳng mấy lời nhảm nhí đó thêm chút nào nữa.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
lúc , tiếng gõ cửa "rầm rầm" vang lên, còn kịp phản ứng thì cửa đạp bay. Bách Tuế Sơ thở dốc bước , thấy và Bách Thâm đang ở trong phòng khách, sững sờ chôn chân tại chỗ.
Tôi ngẩn , theo bản năng định tiến về phía nhưng Bách Thâm giữ chặt lấy: "Mày đến đây làm gì?"
Trong lòng thở dài ngán ngẩm, phen thì hiểu lầm lớn thật . cũng chẳng , chuyện giữa chúng còn tồi tệ hơn cả một sự hiểu lầm nhiều.
9.
Bách Tuế Sơ liếc một cái lạnh nhạt. Tôi định lên tiếng thì bước thẳng trong, ngay đó là tiếng bước chân dồn dập kéo đến.
Tôi thì thấy bốn năm tên vệ sĩ . Ánh mắt Bách Thâm trầm xuống, gã giơ tay tát một cái thật mạnh mặt tên vệ sĩ định lên tiếng mời gã rời . Tên đó nể tình phận của gã nên lẳng lặng chịu đựng cái tát đó.
Bách Thâm nổi trận lôi đình, định giơ tay nữa thì như chợt nhớ điều gì, gã liếc thu tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhi-thieu-gia-xa-hoi-den-yeu-toi/chuong-7.html.]
Bách Tuế Sơ lười biếng lệnh: "Động thủ , đừng khách sáo."
Thế là Bách Thâm "mời" ngoài theo đúng nghĩa đen.
Cửa nhà hỏng, Bách Tuế Sơ mật mã, chỉ vì quá giận nên mới đá một cái thôi. Tôi thấy tiếng khóa cửa, lúc mới hỏi: "Sao đến đây?" Trong lòng thật chút nhẹ nhõm, vì tên nhóc hề hiểu lầm chuyện gì cả.
Bách Tuế Sơ trả lời, giọng điệu hằn học hỏi ngược : "Gã đến đây làm gì? Loại đó mà cũng thích ? Tang Minh, là kẻ cuồng ngược đãi đấy ?"
Tôi chỉnh quần áo: "Anh quản chắc?"
Bách Tuế Sơ nghiến răng, bước gần lôi tuột phòng tắm. Anh lột sạch đồ của tắm rửa cho một lượt từ đầu đến chân. Tôi hề phản kháng, cứ thế mà mỉm . Quần áo Bách Tuế Sơ ướt sũng, thấy như , thẹn quá hóa giận gầm lên: "Cười cái gì mà , đồ liêm sỉ!"
Tôi càng lớn hơn. Anh vội lấy tay bịt miệng , nheo nheo đôi mắt, vẫn tiếp tục . Nhịp thở của dần trở nên nặng nề, buông . Tiếng nước chảy róc rách, cả hai chúng đều câu nào.
Tôi đẩy , bước ngoài, nhặt chiếc áo tắm khoác lên .
Khi bước , đang bệ cửa sổ hút thuốc. Đôi chân co thấp thoáng lớp áo tắm.
Anh bước đến, chen cùng, một tay vòng qua ôm lấy eo : "A Ngoan."
Tôi phà một vòng khói tròn, dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay. Trước đây Bách Tuế Sơ học hút t.h.u.ố.c nhưng cho, vì đó là thói quen . Thật cho cùng, đây là để chờ đợi ai? Mấy năm qua thực sự cơ hội rời khỏi nơi ?
vì Bách Tuế Sơ bặt vô âm tín, vẫn trở về, mà những gì thuộc về ở nhà họ Bách thể thiếu một phần nào cả, nên thể .
Bàn tay đặt chân , những ngón tay dùng lực véo một cái đau. Tôi sực tỉnh, đạp một phát. Định trở giường nhưng cho, ép sát lớp rèm cửa phía : "Tang Minh."
"Ừm." Tôi đáp , vô cùng bình thản.
Anh nắm lấy tay đặt lên môi : "Tang Minh, em yêu ?"
Tôi im lặng. Anh rũ mắt, tự giễu một tiếng: "Anh hiểu ."
Bách Tuế Sơ dậy, cởi khăn tắm quanh eo, lấy một bộ quần áo từ trong tủ . Đó đều là đồ từng để chỗ từ , giờ chật . Tôi theo động tác của , dậy bước gần: "Vậy còn thì ?"