Một đạo thánh chỉ hòa ly trống, sự bổ sung của Tông Tự Trầm, trở nên chỉnh.
Lệ Nhật đạo thánh chỉ xong, đợi mực khô cẩn thận cất , dè dặt hỏi:
“Vương phi… thật sự hòa ly với vương gia ?”
Lúc nàng chút hoảng hốt, ngờ Tông Tự Trầm đưa quyết định nhanh đến .
Trên gương mặt Tông Tự Trầm thấy bao nhiêu tức giận, cũng hề chất vấn vương gia, dường như quyết định hạ xuống bình thản.
Lệ Nhật bỗng cảm thấy nên :
Motchutnganngo
“Vương phi, nô tỳ nhiều ?”
Tông Tự Trầm cúi mắt, giọng điềm nhiên:
“Không. May mà ngươi cho . Nếu để tới một ngày nào đó mới , e rằng còn kịp nữa.”
Lệ Nhật mơ hồ gật đầu, đặt thánh chỉ hộp cất kỹ. Nàng liếc Tông Tự Trầm, cẩn thận hỏi:
“Vương phi… tức giận ?”
Tông Tự Trầm sững một chút, :
“Có giận một chút. nhiều hơn là sợ. Sợ đầu voi đuôi chuột, sợ bắt đầu hỗn loạn kết thúc trong vứt bỏ, sợ cuối cùng còn là chính nữa.”
“Ban đầu nghĩ đúng , dính từ gốc rễ mới là đúng.”
“Hai đàn ông ở bên , ngay cả sự ràng buộc bằng con cái cũng .”
Lệ Nhật hiểu, nghi hoặc hỏi:
“Yêu ở bên … chẳng là đúng ?”
Tông Tự Trầm dựa lưng ghế, bảo Lệ Nhật mở cửa sổ. Hắn ngoài, ngờ tuyết lác đác rơi xuống — xem mùa đông ở Bắc Đô chính thức bắt đầu .
Hắn đáp Lệ Nhật:
“Ngươi đến yêu ? Thứ gọi là yêu khó , nó thời hạn chắc chắn. Có thì dài, thì ngắn.”
Hắn Lệ Nhật:
“Lệ Nhật, quyết định cùng một hết đời, chỉ cần yêu là đủ. Chúng còn cân nhắc địa vị, tư tưởng, và quan trọng hơn cả là trách nhiệm của đôi bên.”
Tông Tự Trầm khẽ thở dài:
“ yêu thường khiến nhất thời bỏ qua những điều đó.”
Lệ Nhật càng càng hiểu — thế nào là địa vị? Thế nào là tư tưởng? nàng hiểu trách nhiệm là gì!
Giọng Tông Tự Trầm vang lên, Lệ Nhật hồn, :
“Lệ Nhật, cất kỹ cái hộp . Ngày mai ngươi thu dọn hành lý cho . Sau khi hòa ly, sẽ dọn ngoài.”
Lệ Nhật gật đầu, Tông Tự Trầm dậy ngoài, nàng vội vàng đuổi theo, hỏi ngay:
“Nô tỳ thể theo vương phi ?”
Tông Tự Trầm , mỉm nhạt:
“Theo ? Ta tranh thủ rời khi tuyết lớn phong đường, nhất là đuổi kịp bước chân của Kim gia. Theo là chịu khổ đấy.”
Lệ Nhật lắc đầu:
“Không !”
Nàng lắc đầu như trống bỏi, hất hết mấy chữ yêu yêu khỏi đầu. Giờ nàng chỉ nghĩ, vương phi rời phủ thì nàng và tỷ tỷ theo thế nào.
Nghĩ nhiều một chút, Tông Tự Trầm xa hơn, nàng vội chạy theo:
“Vương phi ạ?”
Tông Tự Trầm đáp:
“Chủ viện, dùng bữa. Chẳng ngươi vương gia còn đang đợi ?”
“À, đúng !” Lệ Nhật chợt nhớ .
Ở chủ viện, Hoa Thần Xuyên thấy Tông Tự Trầm bước liền dậy đón:
“Sao tới muộn ? Có chuyện gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhat-ky-xuyen-khong-cua-thang-nam-xui-xeo/chuong-193-chat-van.html.]
Khoảnh khắc thấy Hoa Thần Xuyên, Tông Tự Trầm ngẩng đầu . Trong lòng khống chế dâng lên một tia phẫn nộ — vì lừa ?
Nếu sớm hòa ly với , chuyện phát triển đến mức .
“Không gì, xuống ăn .” Tông Tự Trầm .
Hoa Thần Xuyên gật đầu, như thường lệ gắp thức ăn cho Tông Tự Trầm, nhưng lặp lặp một món.
Cả hai đều nhận , thực Hoa Thần Xuyên chút thất thần. Hắn từ chỗ Phòng Đức trở về, nhận câu trả lời rằng Phòng Đức cũng khuyên sớm để con nối dõi.
Hắn còn đang nghĩ nên với Tông Tự Trầm chuyện nạp ? Hay đợi sang xuân năm , khi thư của Lục Thế Nguyên tới mới ?
Hắn vẫn nghĩ xong, nhưng ngay giây , một câu của Tông Tự Trầm khiến như kẻ trộm bắt quả tang, tim treo lơ lửng.
“Hôm nay ngươi gì với đại nhân Nguyễn?”
Tông Tự Trầm ăn vô, cuối cùng vẫn thử dò hỏi Hoa Thần Xuyên — dò xem thành thật , cố ý giấu giếm , chờ lúc cần thì đá sang một bên .
Theo lý mà , Tông Tự Trầm hạ quyết tâm, hơn nữa tin rằng những lo lắng của và những gì Hoa Thần Xuyên đang nghĩ hẳn cũng khác bao nhiêu. Dò dò cũng chẳng còn quan trọng, nhưng vẫn chính miệng Hoa Thần Xuyên , chứ tiếp tục lừa .
Tông Tự Trầm ngẩng mắt Hoa Thần Xuyên, chỉ thấy mặt thoáng qua một tia hoảng loạn. Hắn chờ đợi câu trả lời.
Hoa Thần Xuyên Tông Tự Trầm một cái, vội :
“Không gì cả, chỉ là chút chính sự thôi.”
Mi mắt giật liên hồi, trong lòng bất an. Không hiểu vì , lúc dũng khí chuyện nạp , liền chọn cách né tránh, nghĩ thầm cũng .
Còn Tông Tự Trầm , trong mắt tràn đầy thất vọng. Hắn cảm thấy cơm trong bát khó nuốt, cuối cùng cho thêm một cơ hội, khóe miệng gượng :
“Ta còn tưởng là chuyện quan trọng gì, các ngươi lâu như . Nếu chuyện gì, nhất định với , bất luận là chuyện gì cũng .”
Hoa Thần Xuyên dễ dàng để cơ hội trôi qua. Hắn gật đầu Tông Tự Trầm:
“Được, nhưng thật sự chuyện gì mà?”
Nghe , Tông Tự Trầm vội cúi đầu, ngay cả nụ cũng giữ nổi:
“Ta ăn xong , hôm nay khẩu vị.”
Hoa Thần Xuyên lo lắng hỏi:
“Có khỏe ? Bản vương gọi phủ y tới nhé?”
Sau đó cho dọn bữa. Thực cũng chẳng ăn , chỉ cảm thấy trong lòng hoảng loạn vô cùng.
Tông Tự Trầm dậy, bàn ăn dọn , sang cái hộp gỗ Lệ Nhật đặt ở một bên. Hắn bước tới, chạm tay hộp, cuối cùng hỏi:
“Hoa Thần Xuyên, ngươi điều gì với ?”
Đây là đầu tiên gọi thẳng tên đầy đủ của Hoa Thần Xuyên. Hoa Thần Xuyên sững , hiểu vì ngữ khí của Tông Tự Trầm giống như đang hạ quyết tâm điều gì đó.
Hắn mấp máy môi, cuối cùng :
“Không !”
Hắn luôn cảm thấy đợi tới mùa xuân cũng muộn.
Tông Tự Trầm xong lời , hít sâu một , ôm lấy hộp gỗ, xoay tới mặt Hoa Thần Xuyên:
“Cho ngươi.”
Rồi sang Lệ Nhật :
“Đi thu dọn đồ đạc !”
Hoa Thần Xuyên mơ hồ nhận lấy hộp gỗ. Hắn cảm thấy cái hộp quen mắt, liền mở .
Đạo thánh chỉ bên trong khiến đồng t.ử co rút mạnh — Tông Tự Trầm phát hiện !
Hắn ngẩng đầu Tông Tự Trầm, chỉ thấy thản nhiên :
“Mở .”
Hoa Thần Xuyên mở thánh chỉ. Đạo thánh chỉ vốn trống trơn giờ kín chữ. Trái tim trong khoảnh khắc rối loạn:
“Cái … Tự Trầm…”
Tông Tự Trầm :
“Chúng hòa ly ! Nạp cũng , cưới con gái quan lớn cũng — tùy ngươi!”