Nhất Kiếm Sương Hàn - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-12-02 16:44:06
Lượt xem: 1,219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiên môn đại bỉ chính thức bắt đầu.

Mãi đến trang thứ hai mới thấy tên của , xếp cạnh Châu Tuân Sở.

Châu Tuân Sở khẽ một tiếng, “Tiểu sư , đây là cuối cùng gọi ngươi là tiểu sư .”

“Châu Tuân Sở.” Ta thu Trảm Tiên , “Đa hành bất nghĩa tất tự diệt, đường Hoàng Tuyền lộ quá đỗi cô liêu (ác giả ác báo, đến c.h.ế.t cũng sẽ mãi đơn côi), khi ngươi xuống đó, sẽ tìm thêm vài bầu bạn cùng ngươi.”

Hắn khẩy một tiếng bỏ .

Mỗi nhóm lên đài đều ký sinh t.ử trạng (cam kết tự chịu trách nhiệm sống c.h.ế.t), mặc dù trưởng lão theo dõi sát , sẽ kịp thời tay khi gặp nguy cấp, nhưng khó tránh khỏi sai sót.

Trước khi lên đài, sư tôn gật đầu với , “Cứ hết sức .”

“Vâng.”

Lần đến, chính là vì cái mạng của Châu Tuân Sở.

“Hạng như ngươi, ỷ chút thiên phú, nên mới ngang ngược vô lễ đến .”

Thanh kiếm của Châu Tuân Sở dường như đang hấp thụ chân khí của , chuyển hóa thành ngọn lửa bùng cháy, lắng kỹ còn thể thấy tiếng phượng hoàng than ai oán.

Hắn từng bước một tiến gần , “Ngươi tưởng rằng chút thông minh, liền thể đè đầu cưỡi cổ khác, khiến nỗ lực của họ đều trở nên vô nghĩa . Ngày hôm nay, sẽ cho ngươi thấy, bất luận là thiên tài đến , cũng sẽ thất bại kiếm của .”

“Không thiên phú ư? Châu Tuân Sở ngươi trong hàng vạn tu tiên, cũng coi là mức trung, thượng.”

Ta rút Trảm Tiên , nó dường như ngửi thấy thở của phượng hoàng, kích động run rẩy.

“Ngươi thỏa mãn, cứ so thiên phú với thiên phú hơn, so liền tự xưng là cần mẫn, cho rằng chính thiên phú khiến ngươi thể tiến thêm một bước.

“Thế nhưng ngươi bao giờ nghĩ rằng, thiên phú hơn, ngươi đuổi kịp, còn thiên phú bằng, họ cần mẫn hơn ngươi. Châu Tuân Sở ngươi dù đoạt bí bảo nào, lấy thần kiếm nào, vẫn mãi là kẻ bại trận tay .”

Phượng hoàng cũng là thần điểu, nay giam cầm trong thanh kiếm , vĩnh viễn thể tái sinh, chỉ thể ngày đêm thiêu đốt thần huyết, phát tiếng ai oán.

Châu Tuân Sở vọng tưởng điều khiển nó, quả là chuyện hoang đường viển vông.

Ánh sáng từ Trảm Tiên như điện sét, xé rách bầu trời.

Châu Tuân Sở kinh hãi nhận , thần kiếm trong tay còn theo sai khiến, dù hao phí bao nhiêu chân khí, phượng hoàng vẫn bất động, lặng lẽ chờ đợi cái c.h.ế.t.

“Xoẹt!”

Khoảnh khắc binh khí chạm , Thần kiếm phượng hoàng vỡ vụn từng tấc, trong hư , một tàn ảnh phượng hoàng bay vút , chớp mắt liền tiêu tan.

“Không thể nào! Đây là thần điểu bất t.ử bất diệt, làm ngươi thể c.h.é.m gãy kiếm của ?”

Châu Tuân Sở mắt nứt , ngã vật xuống đất, phun một ngụm m.á.u vì phản phệ.

Mũi kiếm Trảm Tiên vạch tia lửa mặt đất, từng bước ép sát ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhat-kiem-suong-han/chuong-7.html.]

“Ta từ lâu , thanh kiếm của thể c.h.é.m cả tiên.”

Kiếp , sư tôn chiếu cỏ rách nát, trán trắng như ngọc khắc một chữ “nô” chói mắt, căn phòng tối tăm bừa bộn, mùi hôi thối xộc lên mũi, muỗi ruồi bay lượn quanh vết thương của .

Một tiên nhân, rơi kết cục thê t.h.ả.m đến thế.

Binh khí của đối phương gãy, trưởng lão lớn tiếng hô tên , dừng tay ngay lập tức.

hai mắt đỏ ngầu, vạch áo Châu Tuân Sở , dùng cách của đối đãi với , từng nét một khắc lên lồng n.g.ự.c một chữ “nô”.

“Ngươi còn nhớ ? Châu Tuân Sở, nếu ngày đó sư tôn nhặt ngươi từ trong tuyết về, kết cục của ngươi sẽ là gì?”

“Ngươi sẽ cha bắt về đ.á.n.h đập, bán làm nô lệ, sống những ngày tháng đủ ăn, đủ mặc?”

Vân Thừa kiếm chủ bên đài thể nén lòng nữa, lão tay, một đạo kiếm khí tập kích về phía .

“Sự chịu đựng giới hạn, Lâu Lâm Tuyết, t.ử của ngươi vô pháp vô thiên (vô phép tắc) như thế, ngươi dạy dỗ một phen!”

Chiết Xuân xuất vỏ, chặn chiêu sát thủ .

“Trên lôi đài, đao kiếm mắt.”

Lông mi thon dài của Sư Tôn phủ xuống tạo thành một mảng bóng tối, “Câu là do t.ử của ngươi .”

“Sư đồ các ngươi là rắn chuột một ổ, thắng cũng vẻ vang gì!”

“Vân Thừa kiếm chủ, các ngươi giam cầm thượng cổ thần điểu là vẻ vang? Ngươi tự tiện tay phá rối cuộc tỷ thí là vẻ vang? chỉ chúng thắng, thì vẻ vang ư?”

Đôi mắt sư tôn , như vầng trăng treo cao trời, rực rỡ sáng ngời.

Chính là những kẻ ngu cố chấp, thể thấy sự tồn tại của những điều .

Những lời bàn tán ngoài sân làm như thấy, mũi kiếm sắc bén cách mi tâm (ấn đường/ giữa hai lông mày) Châu Tuân Sở đầy một tấc.

Lúc mới sợ hãi, bộ dạng lóc cầu xin thật nực .

“Ta sẽ g.i.ế.c ngươi.”

Forgiven

Tôi nhấc kiếm khỏi mi tâm Châu Tuân Sở, từ từ trượt xuống, lướt qua lồng n.g.ự.c bê bết máu, đặt ở vị trí đan điền.

Sau đó một kiếm đ.â.m , nghiền nát những kinh mạch .

Châu Tuân Sở phát một tiếng kêu chói tai, hai mắt trắng dã, mềm oặt đổ xuống đất.

“Chư vị, Châu Tuân Sở trộm linh dược, phản sư diệt tổ (lừa thầy phản bạn), c.h.ế.t đáng tiếc. Nếu sư tôn, sống nổi qua mười tuổi, hôm nay sư tôn phế linh căn của , để làm gương cho kẻ khác.”

Đao đ.â.m , thì vĩnh viễn cảm nhận nỗi đau.

Đại trưởng lão phụ trách canh giữ lôi đài cau mày, “Vân Lai phong đối chiến Vân Thừa kiếm tông, Vân Lai phong thắng!”

Loading...