Nhặt Được Một Nam Trà Xanh - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-24 12:16:59
Lượt xem: 20
Khi vén chăn lên, Trần Diễn đang cởi trần giường .
Môi hồng răng trắng.
Dĩ nhiên là bỏ qua hình vạm vỡ của em .
Họng khẽ nghẹn , hỏi: "Em lên giường làm gì thế?"
Trần Diễn khẽ rung mi, ngẩng mặt .
"Trời lạnh , em làm ấm giường cho . Lúc ngủ sẽ thoải mái hơn."
Một chút ấm áp chạy qua tim.
Giọng tự chủ dịu xuống:
"Không cần , em về phòng ngủ ."
Trần Diễn đỏ mắt, giọng khẽ run run:
"Anh... chê em hả?"
"Em tắm rửa sạch sẽ mà, làm bẩn giường của ...."
Hứ, sắp .
Hai bên thái dương gi/ật giật.
Vội ngăn em :
"Anh chê."
Tôi đắp chăn lên trần trụi của em:
"Anh chỉ sợ em cảm lạnh thôi."
Trần Diễn ngước mắt đầy long lanh:
"Thật ạ?"
"Ừ."
"Vậy tối nay em ngủ chung với ? Phòng em lạnh lắm."
Tôi định từ chối, nhưng kẻ giường mặt tái nhợt, đôi mắt chực trào sắp rơi lệ, lập tức nuốt lời bụng:
"Được , ngủ thì ngủ."
Khi tắt đèn phòng,
trong bóng tối, một hình ấm áp ép sát .
Hơi thở ấm nồng phả tai:
"Anh ơi, em lạnh quá. Anh sưởi ấm cho em ."
Tôi để mặc đôi tay vòng qua eo , thầm thở dài.
Nửa tháng , c/ứu Trần Diễn trong một con hẻm gần nhà.
Lúc đó, em mấy tên c/ôn đ/ồ vây khốn, khuôn mặt đẽ dính đầy m/áu.
Sau khi đưa em về nhà, hiểu em cứ bám riết lấy .
Em là trẻ mồ côi, đó làm thêm ở quán bar vô tình đắc tội với bọn c/ôn đ/ồ .
Để cho ở , Trần Diễn chủ động đảm nhận nội trợ.
Giặt giũ, nấu ăn, dọn dẹp.
Tay chân nhanh nhẹn khác thường.
Đêm đó, em khẩn khoản nài nỉ với vẻ đáng thương.
"Anh ơi, cho em ở ."
"Em ăn ít lắm, tuyệt đối làm phiền ."
"Anh cứ coi em như đứa em trai, sai việc gì em cũng làm hết..."
Không hiểu , đồng ý.
Có lẽ vì từ nhỏ cũng là đứa trẻ mồ côi.
Nhìn thấy em, lòng bỗng mềm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nhat-duoc-mot-nam-tra-xanh/chuong-1.html.]
Hoặc giả, do vẻ ngoài của quá hung dữ, Trần Diễn là duy nhất từ đến nay dám đến gần .
Thế là Trần Diễn ở .
vốn quen sống một lâu .
Giờ đột nhiên ở cạnh, cảm thấy cũng thoải mái.
Như lúc đây.
Hơi ấm từ cơ thể Trần Diễn xuyên qua lớp vải pyjama.
Tôi chằm chằm trần nhà tối om.
Trong âm ỉ nóng ran.
Đột nhiên, một cái chân đặt lên bụng .
Cả lập tức cứng đờ.
Bên tai văng vẳng thở đều đều của Trần Diễn.
Hẳn là em ngủ say .
Cổ họng khô khốc, cẩn thận gỡ chân em khỏi bụng .
Ai ngờ bên cạnh đột nhiên cựa .
Gắng lắm mới kìm cơn ch/ửi thề.
Chui khỏi phòng trong tình cảnh t.h.ả.m hại, ướt đẫm mồ hôi.
Đóng sập cửa phòng tắm, vặn vòi sen.
Nước lạnh dội xuống , các cơ bắp co rúm .
Ngọn lửa nóng rực trong dần ng/uội .
Vừa , thực sự cảm giác với một tên đàn ông.
Bao năm nay dù từng bạn gái, nhưng chắc chắn gay.
Hay tại dạo nhịn lâu quá, chạm nhẹ chịu nổi?
Nghĩ nghĩ , chỉ thể là nguyên nhân .
Tắm xong, dám trở về phòng nữa.
Đành sang phòng của Trần Diễn ngủ tạm một đêm.
Sáng hôm tỉnh dậy, cúi chiếc quần ẩm ướt, đầu ong ong đ/au nhức.
Mộng xuân đêm qua hỗn lo/ạn và d/âm đãng đến mức mỗi nghĩ về gương mặt Trần Diễn, lòng dâng lên cảm giác tội khó tả.
Quay về phòng, chiếc giường bừa bộn trống trơn. Chắc giờ Trần Diễn đang xuống bếp nấu bữa sáng. Tôi bước đến tủ quần áo với vẻ mặt phức tạp, chợt hất đổ thùng rác bên cạnh bằng mũi chân. Những tờ khăn giấy dùng vo viên chất đầy sắp tràn ngoài. Tôi nhíu mày nhớ đêm qua Trần Diễn kêu lạnh - cảm ?
Xuống cầu thang với tâm trạng nặng trĩu, đụng mặt Trần Diễn đang bưng đồ ăn từ bếp . Thấy , đuôi mắt như tranh của em cong lên:
"Anh, ăn sáng ."
"...Ừ."
Bữa ăn trôi qua trong im lặng gượng gạo. Trần Diễn đột nhiên lên tiếng:
"Đêm qua chạy thế?"
Tôi sặc sụa, ậm ừ: "Giường chật quá, qua phòng em ngủ."
Ánh mắt Trần Diễn chợt tối : "Tưởng trốn em làm chuyện x/ấu."
Tay r/un r/ẩy, nghiến răng đáp: "Giữa đêm thì làm gì ."
Nói xong đặt bát dậy: "Anh làm đây."
"Khoan ."
Trần Diễn tiến đến mặt, giơ tay . Tôi né tránh theo phản xạ, nhưng đầu ngón tay mát lạnh của em chạm môi :
"Sao hấp tấp thế? Hạt cơm dính mặt ."
Mặt bừng nóng. Nơi ngón tay em chạm như luồng điện chạy dọc, tim đ/ập lo/ạn nhịp. Cổ họng khô đặc, chỉ kịp lẩm bẩm "Anh " lao cửa.
Khi đóng cửa, ngoái như máy. Trần Diễn yên cúi mặt, chậm rãi ngậm hạt cơm đầu ngón tay miệng, nhai từ tốn. Đồng t.ử co rúm. Trong khoảnh khắc, ánh mắt đen kịt của em như mãnh thú kìm nén d/ục v/ọng, chỉ chực vồ lấy con mồi.
Trần Diễn hiền lành vô hại, ánh ? Hay do phòng tối nên lầm? Bất chợt nhớ đến hạt cơm trong miệng em, luồng nhiệt bốc lên bụng .